Chương 10
Lee Minhyeong đang trong giai đoạn dậy thì, tuổi mới lớn này nhiều bỡ ngỡ cùng tò mò, duy chỉ có ngỗ nghịch là nó không có. Tính cách của nó so với hồi mười một mười hai không có quá nhiều khác biệt, nó vẫn là đứa con ngoan của ba mẹ, trò giỏi ở trường và là thằng nhóc luôn được già trẻ lớn bé trong xóm yêu mến.
Mười lăm tuổi, nó cao lên thấy rõ, người nó vốn hơi gầy nay lại nhổ giò vượt bậc thành ra trông đã cao lại càng thêm cao. Cái quả đầu đinh cũn cỡn như gai chôm chôm hôm nào sớm đã biến thành một đầu tóc ngắn mềm mại. Hơn cả, giọng nói của nó cũng trở nên trầm ấm và thu hút hơn rất nhiều.
Càng lớn Minhyeong lại càng nhận thấy sự yêu thích của mình dành cho Liên Minh Huyền Thoại đã ngày một thêm lớn và nó thật sự nghiêm túc muốn theo đuổi sự nghiệp làm tuyển thủ chuyên nghiệp.
Minhyeong có một cuốn nhật ký, trước đây nó chỉ dùng nhật ký để viết lại những gì xảy ra trong một ngày, hay những nghĩ suy trong đầu mà nó không thể bày tỏ cùng ai, thì đến nay những trang nhật ký đó đã phủ đầy những kiến thức trong game, những chiến thuật và bộ kỹ năng của riêng Lee Minhyeong.
Nó hi vọng có thể sớm gặp lại Sanghyeok để có thể chia sẻ điều này với cậu chàng.
°•. ✿ .•°
Sinh nhật năm mười lăm, Lee Minhyeong được ba mua cho một cái điện thoại. Việc đầu tiên mà nó làm sau khi học sơ qua cách sử dụng điện thoại đó là hỏi thăm và lưu vào số của anh Sanghyeok cùng với những người thân trong nhà.
Kể từ khi có được số của cậu chàng, nó thường xuyên liên lạc với cậu nhiều hơn, khi là những cuộc gọi tỉ tê, khi là những dòng tin nhắn hỏi han, khi thì là những bức hình chụp vội thay phiên gửi đến cho nhau. Vốn ban đầu, Minhyeong chẳng dám nhắn gì cho Sanghyeok, bởi nó e ngại mình cứ nhiều lời sẽ phiền hà đến cậu. Thế nhưng sau mỗi lần xem xong một trận đấu của cậu chàng, dù là thắng hay thua, nó cũng chẳng tài nào kiềm được lòng mình để rồi phải gửi ngay một tin, bày tỏ với cậu những nghĩ suy trong lòng nó.
Nếu hôm đó Sanghyeok dành được chiến thắng, Minhyeong sẽ nói đến những pha xử lý hay ho rồi không tiếc chi những lời ngợi ca. Còn nếu chẳng may thua trận, Minhyeong sao có thể không nhắn tin hỏi han, động viên anh hàng xóm thân yêu của nó, nói rằng anh đã vất vả rồi, hãy tập luyện chăm chỉ hơn để phục thù vào lần sau nhé.
Về phần Sanghyeok, có thể nói cậu chàng là dần dần bị thằng nhóc này đồng hóa, vô thức biến mình từ một người chẳng mặn mà gì chuyện hồi đáp lại trở thành một tên mỗi khi rỗi rãi là phải cầm điện thoại lên kiểm tra tin nhắn.
°•. ✿ .•°
Thật tuyệt khi có ai đó cùng chung sở thích với mình và sẵn sàng dành hàng giờ ngồi cùng nhau để chia sẻ về sở thích ấy, kể cả khi người đó là một đứa nhóc thua cậu cả nửa con giáp, Sanghyeok vẫn cảm thấy trân quý vô cùng.
Nhóc Minhyeong trong ký ức của Sanghyeok thoạt đầu là một đứa nhỏ ngoan nhưng hiếu động, cũng có gì đó cứng cỏi và lanh lợi hơn so với độ tuổi mười mấy của nó. Minhyeong có vóc dáng cao ráo, tay chân dài cùng làn da ngăm khỏe khoắn, đầu để tóc ngắn cũn, vô tình làm nó trông giống mấy đứa đầu gấu ở trường. Mặc dù vậy, tiếp xúc với nó rồi mới thấy, nhóc này ngoan hiền, lễ phép, chăm học, lại còn sống rất tình cảm, rõ ràng là mầm non tương lai của đất nước.
Sanghyeok khi ấy chuyển về để nghỉ hè, không biết phải đi đâu chơi thì chính Minhyeong là người đã tíu tít bên cạnh cậu chàng, rủ rê cậu đi đây đi đó. Tuy là trò chơi của trẻ con có đôi khi không phù hợp với cậu, nhưng Sanghyeok cũng nhờ vậy mà được sống lại thuở ấu thơ, cái thuở cùng mấy đứa bạn cạnh nhà rong ruổi đùa nghịch khắp mọi ngõ ngách.
Khi cùng nhau đá bóng, chạy giỡn và những lần cùng nằm ườn ra sàn xem tivi, Sanghyeok xem Minghyeong như một đứa em trai bé bỏng.
Khi đến hiệu sách, tá túc tại góc bí mật, cùng vui vẻ đọc truyện và chuyện trò, Sanghyeok lại thấy Minhyeong hệt như một người bạn thân thuộc.
Lee Sanghyeok trong khoảng thời gian qua đã có nhiều lúc từng nghĩ đến việc quay về căn nhà nhỏ yên bình kia để xả hơi vài hôm, cũng muốn tìm gặp hỏi thăm nhóc đầu đinh nhà mình, tiếc rằng cứ đắn đo lần lữa mãi để rồi bỏ mất cơ hội ấy. Sanghyeok thừa nhận mình là người cuồng công việc, khi cậu chàng vừa ra mắt công chúng với cái tên Faker, cậu vốn đã rất bận rộn, lại thêm cái tính cầu toàn chăm chỉ, cậu đã không cho phép bản thân mình có một ngày nào ngơi nghỉ.
Mãi đến khi vô tình nhìn vào quyển lịch trên tường, Sanghyeok mới tá hỏa nhận ra, mới đó mà đã gần ba năm không gặp. Cậu không khỏi tò mò không biết nhóc hàng xóm giờ đã lớn thế nào.
°•. ✿ .•°
Vào một buổi chiều đầu tuần, Lee Minhyeong vẫn như mọi khi mặc đồng phục học sinh, đeo balo đen sau lưng, đạp xe đạp chầm chậm từ trường về nhà trong ánh nắng vàng dìu dịu.
Mới nãy thôi, thằng bạn thân của nó là Moon Hyeonjoon đã rủ rê nó tới tiệm net làm vài ván game sau giờ học, tiếc rằng hôm nay nó chẳng có tâm trạng gì để chơi nên đã từ chối bạn mình mà về trước. Nó định bụng tạt ngang qua hiệu sách thường lui tới để xem xem bộ truyện mình đang theo dõi đã ra tập mới hay chưa, nhưng nghĩ nghĩ một hồi, chiếc bụng đột nhiên sôi lên sùng sục lại ép nó phải chuyển hướng sang tiệm đồ ăn mà mua liền hai cái bánh bao thịt to ụ.
Bánh xe chầm chậm lăn đều trên con đường nhựa bốc mùi mới đổ, Lee Minhyeong lúc đạp tới đầu đường về nhà thì sau lưng áo sơ mi trắng đã ươn ướt mồ hôi. Nó treo bọc đựng bánh bao bên tay lái, sau một cú quẹo tiêu chuẩn liền đỗ được chiếc xe đạp thẳng thớm ngay trước cổng nhà. Không vội xách theo bọc bánh bao, nó trước tiên leo xuống xe, luồn tay qua khe hở của cái cổng để đẩy cái khóa lên. Ngay lúc thành công mở được cổng vào, nó lại nhìn thấy cánh cổng nhà phía đối diện cũng đang mở toang, nó thấy thật quái lạ bởi vì cái cổng này kể từ khi gia đình Lee Sanghyeok dọn đi thì chưa từng mở một lần nào.
Sợ rằng có trộm đột nhập, Minhyeong tức tốc chạy qua bên đó, cẩn thận ló đầu vào cổng ngó xem tình hình.
Chỉ mới kịp phòng bị cho những điều xấu xa, thằng nhóc lại quên mất mình cũng cần phải chuẩn bị cho nỗi vui có thể bất thình lình ập tới.
Chỉ thấy trước mắt nó lúc này là dáng vẻ xán lạn tươi tắn của cái người mà nó thường xem ở trên tivi, là hình bóng của anh hàng xóm thân thuộc vẫn luôn ở trong tâm trí nó kể từ cái thuở mới chớm dậy thì. Lâu không gặp, Minhyeong thấy cậu chàng có vẻ gầy đi nhiều, nhưng có những điều vẫn không hề thay đổi. Đôi mắt đen sắc bén ấy vẫn sáng lấp lánh, nét dịu dàng vẫn luôn hiển hiện mỗi khi cậu nhìn nó cười, và sự gần gũi đến đáng ngạc nhiên từ cậu vẫn làm nó thấy ấm lòng như ngày nào.
Chưa đợi Minhyeong hoàn hồn vì sự xuất hiện bất ngờ của mình, Sanghyeok đã nhanh chân hơn mà tiến đến túm lấy bả vai cậu nhóc.
"Trời ơi Minhyeong đây sao? Công nhận em lớn nhanh thật."
Cậu chàng vừa nói vừa lắc lắc bả vai rộng của Minhyeong làm nó cứ ngẩn ngơ ra lắc lư như một con lật đật.
"Suýt chút nữa là không nhận ra được em."
"A... anh- em-" Lee Minhyeong ú a ú ớ, dường như đang phải suy nghĩ xem nên nói lời nào trước tiên.
"Sao vậy? Nói nhớ anh cơ mà. Anh về thăm em rồi đây."
Không phải là tuyển thủ Faker hào nhoáng cao ngạo, đây là anh hàng xóm Lee Sanghyeok thường hay cùng nó chơi đùa từ thuở nhỏ. Lee Minhyeong chợt thấy xúc động đến mức khóe mắt cay cay, nó nghĩ xem nên đáp lại lời cậu chàng thế nào, nhưng nghĩ mãi vẫn không thể thốt ra, rốt cuộc lại lựa chọn im lặng mà cứ thế ôm chầm lấy đối phương.
Sanghyeok không lấy làm lạ, chỉ bật cười ôm lấy bả vai nó, bàn tay dịu dàng vỗ về đằng sau tấm lưng đã rộng hơn rất nhiều của cậu nhóc. Mấy năm trời không gặp, nhóc này đã cao lớn hơn nhiều, thậm chí hiện giờ đã ngang tầm với cậu chàng, chắc chắn vài năm nữa thôi nó sẽ vượt mặt cậu luôn cho coi.
"Đừng có khóc đó nha. Anh không biết dỗ đâu." Sanghyeok nhẹ giọng chọc ghẹo nó.
Trải qua một màn lâu ngày không gặp đầy sướt mướt, hai anh em sau đó thư thả ngồi bệt trên thềm nhà vừa cùng ăn bánh bao vừa trò chuyện.
Lần này chỉ có một mình Lee Sanghyeok quay về, song cậu cũng không thể ở lại lâu như lần nghỉ hè trước vì tính chất công việc. Lee Minhyeong hiểu rõ, vậy nên nhân lúc cậu chàng còn ở đây, nó phải tranh thủ từng giây phút được ở bên cạnh cậu.
Sanghyeok trước tiên là hỏi thăm sức khỏe gia đình nó, hỏi han chuyện học hành, khi nghe thấy nó trả lời toàn là những điều tốt đẹp, cậu mỉm cười đầy hài lòng. Nhìn thằng nhóc con con như đứa em trai bé bỏng ngày nào giờ đã trở thành một cậu trai đẹp mã trong bộ đồng phục học sinh trung học, Sanghyeok không khỏi cảm thấy vô cùng vi diệu. Cậu sớm đã nhận thấy từ hồi còn nhỏ mặt Minhyeong đã có nét, lớn lên chút trông lại càng đẹp hơn. Nó có đôi mắt đào hoa đen láy, cái mũi cao thẳng tắp, đường hàm rõ nét, đôi môi mỏng gợi cảm, tất cả cùng tạo nên "cảnh đẹp ý vui", nhìn đến là thích mắt.
"Anh có vất vả lắm không?" Lee Minhyeong đột nhiên gặng hỏi khi phát hiện ra anh hàng xóm cứ nhìn mình chằm chằm.
Sanghyeok tự nhiên lấy tay xoa lên đầu tóc nó. "Cũng có lúc mệt chứ, nhưng mà anh thấy hiện tại rất vui."
Minhyeong nghe cậu chàng nói vậy liền cười tít mắt. "Vậy ạ? Bây giờ anh nổi tiếng lắm ấy, mấy đứa bạn em đều mê anh lắm."
Sanghyeok nghiêng đầu nhìn nó. "Haha. Còn em thì sao?"
Minhyeong nuốt nốt miếng bánh bao ngon lành xuống bụng, nghe cậu hỏi câu này, nó giả vờ giả vịt. "Gì chứ, em không có đến nỗi mê đâu."
Nó nói không mê, thế nhưng lần nào tivi phát sóng các giải đấu có tên Faker nó phải xem cho bằng được, những sở thích cậu từng chia sẻ, những thành tích của cậu, nó đều đã thuộc lòng.
°•. ✿ .•°
Hai người nói với nhau vài câu, chẳng mấy chốc mà đã đến lúc xế chiều.
Vì đã lâu rồi không quay về chốn này, Sanghyeok ngỏ ý muốn đến một nơi thân thuộc - chính là hiệu sách nhỏ bên hông trường học, nơi có góc bí mật đã chứa đựng biết bao kỷ niệm của cả hai.
Hiệu sách vào tầm chiều tối chẳng có mấy người ghé thăm, hai anh em vừa đến hiển nhiên đã thu hút sự chú ý của chị chủ Giselle. Giselle nhìn thấy Lee Sanghyeok bước vào thì rất ngạc nhiên. Chị đã lâu không gặp cậu chàng, cứ ngỡ nếu không phải là dịp hè thì cậu sẽ không về, ngờ đâu hôm nay lại được dịp gặp gỡ.
Giselle mừng rỡ chào hỏi: "Ôi chao! Lâu quá không gặp em. Chào Sanghyeok nhé! Em khỏe không?"
Sanghyeok mỉm cười dịu dàng. "Em vẫn khỏe ạ. Thật mừng là chị vẫn còn nhớ em."
"Sao mà chị quên cho được." Giselle nói tới đây liền đánh mắt nhìn sang nhóc Minhyeong đang mang nét mặt hứng khởi không sao kiềm được đứng cạnh bên. "Nhóc này nhớ em lắm. À, hai đứa cứ ngồi đi, đợi chị một lát."
Giselle nói rồi đi vào trong để lại Minhyeong cùng Sanghyeok ngơ ngác nhìn nhau. Bọn họ không rõ chị ấy đi đâu nên trước hết lại lui vào góc bí mật, thoải mái ngả người trên chiếc ghế sofa cũ mèm. Cái góc nhỏ này qua mấy năm rồi mà vẫn giữ nguyên như cũ, chiếc rèm hoa hay bàn gỗ chông chênh vẫn luôn ở đó, Sanghyeok nhìn đến cảnh tượng này, không khỏi cảm thấy vô cùng hoài niệm.
Nếu nói có gì khác thì khác là Lee Minhyeong to ra nhiều quá nên chỗ ngồi trên ghế cũng chật hơn rồi.
Minhyeong khi này chợt lên tiếng: "Sanghyeokie, anh có thấy đói không?"
Sanghyeok sờ sờ bụng mình: "Cũng hơi hơi đấy. Chúng ta phải làm một bát mì thôi nhỉ? Anh nhớ hương vị mì của tiệm quá."
Minhyeong phì cười nhìn anh, nó nhanh nhảu: "Để em đi làm mì cho, anh kiếm gì đó đọc trước đi."
Sanghyeok gật đầu, thế nhưng Minhyeong còn chưa kịp đứng dậy đã nhìn thấy Giselle đi vào, còn bưng đến hai tô mì bốc khói nghi ngút.
"Ô!" Nhóc Minhyeong mở to hai mắt ngạc nhiên.
Giselle buồn cười nói: "Có gì mà ngạc nhiên vậy? Chị mời hai khách quen của chị đấy."
Giselle vẫn là chị chủ thân thiện hào phóng, là người đã để lại hảo cảm rất lớn trong lòng Lee Sanghyeok. Tuy thời gian bọn họ gặp nhau không nhiều, không quá gắn bó, song vì có cầu nối là thằng nhóc Minhyeong và hơn hết là với nơi chốn này, Sanghyeok vẫn cảm thấy cực kỳ quý mến chị.
Nhận lấy hai tô mì từ chị chủ quán tốt bụng, Minhyeong trong lòng ấm áp, nó khẽ cúi đầu.
"Cảm ơn chị Giselle!"
Sanghyeok cũng lên tiếng: "Em cảm ơn chị nhiều ạ."
Giselle phất tay tỏ ý không có gì xong thì vội quay trở ra trông coi cửa tiệm.
Như những năm về trước, Lee Sanghyeok lại cùng nhóc Lee Minhyeong ngồi cong lưng trên ghế sofa, cúi đầu ăn một bát mì nóng hổi.
Nhân lúc Sanghyeok đang nhắm mắt để húp vào một muỗng mì, nhóc Minhyeong lẳng lặng di dời bàn tay mình, nó khẽ chạm đầu ngón tay vào bàn tay trắng trẻo của cậu đang đặt trên đệm ghế.
Lúc ấy nhìn vào bàn tay cậu chàng, nó chỉ cảm thấy tràn đầy ghen tị, đó quả thật là thứ vô cùng đẹp đẽ mà một người cục mịch như nó vốn chẳng thể nào có được.
Ngờ đâu sau này khi lớn lên,
cầm lên bàn tay ấy,
lại nghĩ muốn đeo lên một lời hẹn ước cả đời.
. . .
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip