Chương 21. Tức giận
Sau ngày chiến thắng liên tiếp ở võ đài, Viên Nhất Kỳ trở nên vô cùng nổi tiếng. Vị đại sư cũng xác nhận Viên Nhất Kỳ là truyền nhân của {Sát Thần}. Cuộc tuyển chọn diễn ra 5 ngày, hôm nay đã là ngày thứ 4, Viên Nhất Kỳ vẫn tiếp tục chiến thắng. Mọi người biết Viên Nhất Kỳ là cao thủ, bởi vì dù có là ai lên đài thì Viên Nhất Kỳ chỉ dùng duy nhất một cành liễu để đánh nhau mà chưa bao giờ rút thanh kiếm bên hông. Tất cả các chưởng môn đều để cho đồ đệ mà mình đắc ý nhất thử, nhưng vẫn không có kết quả. Viên Nhất Kỳ đúng là tuổi nhỏ tài cao! Mấy tháng nay Viên Nhất Kỳ đã chăm chỉ tập luyện, là mạnh hơn lúc xuống núi rất nhiều. Tất cả các chưởng môn nhân đều đổ mồ hôi lạnh. Viên Nhất Kỳ đối với bọn họ có lẽ đã ngang ngửa hoặc nếu kém thì phần kém kia không đáng kể. Nếu phải đánh nhau thực sự có lẽ là lưỡng bại câu thương. Vả lại, tình trạng hiện nay, võ lâm thật sự cần người như Viên Nhất Kỳ. Có sức mạnh, tuy ngoài miệng là kiêu ngạo nhưng hắn vẫn rất chú tâm, chưa bao giờ xem thường đối thủ. Các chưởng môn nhân, trừ chưởng môn nhân Võ Đang, không hẹn mà cùng ngầm đồng ý để Viên Nhất Kỳ trở thành Minh Chủ Võ Lâm.
Chờ hồi lâu vẫn không có ai bước lên đài. Vị đại sư nọ lại đứng lên, dõng dạc nói:
"Xin hỏi có vị nào không phục? Có ai muốn tỉ thí nữa không?"
Viên Nhất Kỳ ngáp dài ngáp ngắn. Vị đại sư chuẩn bị thông báo tiếp thì Nhậm Đức nhảy bật lên đài, liếc mắt xem thường Viên Nhất Kỳ. Khi xoay người lại thì đổi thái độ hòa nhã, hắn nói:
"Tên ta là Nhậm Đức, truyền nhân của phái {Hạc Kiếm}"
Khán giả khi nghe tên hắn cũng ngạc nhiên, tưởng đâu hết trò hay để xem bây giờ lại có thể xem đánh nhau. Ồ lên một tiếng, tiếp tục reo hò cổ vũ. Viên Nhất Kỳ thấy thái độ của Tuệ Khang cũng biết kẻ này hẳn là một tên ngụy quân tử đi. Thở dài, cầm lấy cành liễu. Nhậm Đức cười khinh bỉ nhìn Viên Nhất Kỳ. Hắn mở miệng, giọng cứ như đang tố cáo Viên Nhất Kỳ khinh thường hắn:
"Viên công tử có thể cho tại hạ chút mặt mũi mà sử dụng thanh kiếm bên hông hay không?"
"Loại ngụy quân tử như ngươi mà muốn nhuộm máu lên thanh Thiên Bảo của ta? Nếu ngươi không muốn chết thì tốt nhất đừng nên để ta rút nó ra. Nể mặt ngươi là trưởng bối, ta dùng cái này"
Viên Nhất Kỳ giọng khinh bỉ, cười khẩy, đến chỗ vũ khí, cầm lên một thanh kiếm vừa tay. Cô cười, hướng Nhậm Đức ngoắc tay, ý bảo hắn tiến lên. Nhậm Đức lần đầu tiên bị một tên hậu bối xem thường. Hắn hiển nhiên tức giận. Đã quá 10 chiêu mà Viên Nhất Kỳ vẫn chiếm thế thượng phong. Kiếm pháp của Viên Nhất Kỳ thực tốt, như đang khiêu vũ với thanh kiếm. Dưới đài liên tục cổ vũ, hò hét:
"Hảo kiếm pháp!! Hảo kiếm pháp!!"
Nhậm Đức thừa biết nếu đánh tiếp hắn sẽ không thể thắng. Bèn liều mạng đánh tới. Viên Nhất Kỳ không ngờ đến việc hắn lao tới, dù gì cũng không nên gây thù chuốc oán, đành nương tay. Nhậm Đức nhân cơ hội chém vào vai phải cầm kiếm của Viên Nhất Kỳ. Nếu Viên Nhất Kỳ không né kịp, có lẽ đã mất đi cánh tay. Viên Nhất Kỳ tức giận. Đúng là tiểu nhân bỉ ổi! Nhậm Đức chưa kịp thu chiêu bị Viên Nhất Kỳ một cước đá xuống đài. Viên Nhất Kỳ dùng gần như là 6 phần công lực, đương nhiên không nhẹ. Nhậm Đức tiếp đất, phun một ngụm máu. Người dưới đài vây quanh Nhậm Đức. Hắn do quá mất mặt mà giả vờ ngất xỉu. Đành phải để đệ tử khác đưa hắn về. Viên Nhất Kỳ ôm vai phải đang chảy máu. Đang tìm cách cầm máu thì tên chưởng môn Võ Đang nhảy lên đài:
"Tại hạ tên Ngô Sỉ, Võ Đang chưởng môn, muốn thỉnh giáo Mã thiếu hiệp"
Dưới đài lại tiếp tục ồn ào. Không phải là quá bỉ ổi hay sao? Vị Viên công tử kia đang bị thương cơ mà. Thẩm Mộng Dao hết chịu nổi, lên tiếng bênh vực Viên Nhất Kỳ:
"Ngô tiên sinh, không phải như vậy là thừa nước đục thả câu hay sao?"
Tên Ngô Sỉ kia cười vô cùng đáng ghét, mở miệng nói:
"Ngày đầu tiên không phải Viên thiếu hiệp cũng đã hạ đệ tử của ta khi hắn đã đánh với nhiều người nên mất gần hết sức lực hay sao?"
Dưới đài lại rộn ràng, Thẩm Mộng Dao đang định mở miệng thì Viên Nhất Kỳ chen lời:
"Này tên kia... Ngươi vừa bảo ngươi tên gì?"
Nói xong, vai Viên Nhất Kỳ run rẩy từng đợt, mọi người ở dưới đài cứ ngỡ miệng vết thương bị đau. Tuy tên Ngô Sỉ không biết hắn có ý gì nhưng vẫn nhắc lại:
"Tên ta là Ngô Sỉ"
Viên Nhất Kỳ ôm bụng cười:
"Ahahaha ~~ Ngô Sỉ ~~ Ngô Sỉ ~~ Hèn gì ngươi thực vô sỉ nha~~~ Ahahahaha"
Viên Nhất Kỳ thì ôm bụng mà cười ngặt nghẽo, người dưới đài, bao gồm Thẩm Mộng Dao im lặng như tờ. Tất cả đều chung một ý nghĩ. Hắn thực sự bị ngu!! Một tên ngu ngốc không biết người ta đang lo lắng cho hắn!! Mặt mọi người đầy hắc tuyến. Còn Ngô Sỉ thì lại tức giận, hắn vốn rất tự ti về tên mình vậy mà Viên Nhất Kỳ lại còn xát muối vào vết đau của hắn. Hắn tức giận rút kiếm đánh Viên Nhất Kỳ. Viên Nhất Kỳ vừa né vừa tiếp tục cười. Người dưới đài vẫn như vậy im lặng, vừa thầm cảm khái: Tên này thực ngu ngốc! Ngô Sỉ thấy Viên Nhất Kỳ né được thì vô cùng tức giận, không thèm quản có chết hắn hay không, cũng không thèm quản bất cứ cái gì. Hắn bây giờ chỉ muốn gϊếŧ tên trước mặt! Ngô Sỉ sử dụng chiêu thức lợi hại nhất của phái Võ Đang tấn công vào vai phải bị thương của Viên Nhất Kỳ. Viên Nhất Kỳ bị thương, đương nhiên sẽ không linh hoạt như lúc ban đầu. Đó lại là sát chiêu của Võ Đang. Viên Nhất Kỳ lại bị một kiếm của Ngô Sỉ đâm vào vai phải, nhanh chóng ôm vai phải nhảy lùi, nhìn tên Ngô Sỉ mà nghiến chặt răng. Quả nhiên vô sỉ! Ngô Sỉ thấy Viên Nhất Kỳ bị thương thì vô cùng vui sướng. Viên Nhất Kỳ đang dùng hết sức để né tránh các sát chiêu của Ngô Sỉ. Hắn nhân lúc Viên Nhất Kỳ sơ hở, giật lấy thanh kiếm bên hông Viên Nhất Kỳ.
Viên Nhất Kỳ thấy thanh kiếm Lưu Thiên Bảo để lại cho cô thì vô cùng tức giận, sát khí nổi lên đầy trời, khiến cho không khí cùng bầu trời đột nhiên trở nên u ám. Viên Nhất Kỳ mặc kệ vai phải bị thương đang chảy máu. Cô hướng Ngô Sỉ nghiến từng chữ:
"Hoặc trả lại cho ta. Hoặc ngươi thành phế nhân"
Tên Ngô Sỉ ỷ Viên Nhất Kỳ đang bị thương, rút thanh Thiên Bảo ra khỏi vỏ. Một thanh hàn kiếm vô cùng đặc biệt khiến hắn nổi lên tham vọng muốn sở hữu. Hắn cười khẩy nhìn Viên Nhất Kỳ:
"Viên thiếu hiệp lúc trước không muốn dùng. Vậy để ta giúp ngươi sử dụng"
Nói xong, đâm kiếm đến chỗ Viên Nhất Kỳ. Viên Nhất Kỳ cầm kiếm lên, ngay lập tức sử dụng tốc độ kinh hồn bao vây Ngô Sỉ. Ngô Sỉ cả kinh, tìm cách xác định vị trí Viên Nhất Kỳ. Tất cả mọi người không ai nhìn được Viên Nhất Kỳ, chỉ thấy vài cái bóng mờ giữa không trung. Viên Nhất Kỳ từ phía sau đạp vào phía sau đầu gối Ngô Sỉ. Ngô Sỉ quỳ xuống, Viên Nhất Kỳ đánh liên tiếp vào thân trên của hắn. Ngô Sỉ nhịn không được phun một ngụm máu, sau đó ngã xuống. Viên Nhất Kỳ dừng lại, nhặt lên thanh Thiên Bảo, đá vào bụng Ngô Sỉ, Ngô Sỉ bị đau, ôm bụng co rút.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip