Chương 2: Lưỡi hái định mệnh
Thời gian như dòng nước siết, trôi đi không ngừng nghỉ. Tôi và Lục Đình Kiêu đã ở bên nhau ngót nghét bảy năm. Bảy năm không đủ dài để một đời người đi hết, nhưng lại đủ để khắc sâu vạn vật vào xương tủy. Từ thiếu niên non dại, anh đã trở thành Lục Đình Kiêu của hiện tại - người thừa kế sáng giá của Lục gia, một tài phiệt trẻ tuổi đầy quyền uy và sự lạnh lùng khó ai sánh kịp. Giới thương trường rỉ tai nhau về sự quyết đoán, trí tuệ sắc bén và cả chút tàn nhẫn tiềm ẩn của anh. Họ kính nể anh, nhưng cũng sợ hãi anh. Duy chỉ có tôi, vẫn có thể nhìn thấy Lục Đình Kiêu của những ngày đầu, cái vẻ ngây thơ si tình ẩn sau lớp vỏ bọc kiên cố ấy. Bởi vì, tình yêu anh dành cho tôi vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn nồng nhiệt và chiếm hữu hơn xưa.
Anh yêu tôi đến điên cuồng. Mỗi ánh mắt, mỗi cái chạm tay, mỗi nụ hôn đều chất chứa sự khao khát và phụ thuộc đến đáng sợ. Anh không thích tôi mặc đồ quá hở hang ngoại trừ những lúc ở một mình với anh, không muốn tôi đi đâu quá lâu mà không có anh bên cạnh. Thậm chí, anh còn ít giao tiếp với những người phụ nữ khác trong giới hơn hẳn, chỉ vì sợ tôi ghen. Đôi lúc, tôi bật cười trước sự cố chấp của anh, nhưng sâu thẳm trong lòng, đó là sự ấm áp, xen lẫn nỗi chua xót. Bởi vì, tôi biết mình đang lợi dụng tình yêu đó để hoàn thành nhiệm vụ, và cái kết cục bi thảm đang chờ đợi anh khi tôi ra đi.
Nhiệm vụ của hệ thống đã gần đạt đến mức tối đa. Những dòng chữ lạnh lùng vẫn hiện lên định kỳ trong tâm trí tôi, nhắc nhở rằng tôi chỉ còn chưa đầy một năm nữa là đến cái tuổi 27 nghiệt ngã. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, tôi phải hoàn tất những bước cuối cùng của kế hoạch. Kế hoạch về cái chết của tôi.
Tôi đã chọn Trần Vận Nhi, tiểu thư của Trần gia - một gia tộc có thế lực khá lớn nhưng vẫn kém xa Lục gia và Tô gia. Vận Nhi có vẻ ngoài hiền lành, dịu dàng, nhưng nội tâm lại đầy đố kỵ và tham vọng. Cô ta đã yêu thầm Lục Đình Kiêu từ lâu, nhưng biết anh chỉ có mình tôi trong mắt. Tôi biết, Vận Nhi luôn khao khát được trở thành Lục phu nhân. Cô ta là mục tiêu hoàn hảo. Tôi đã âm thầm tạo ra những "sơ hở", những "cơ hội" để Vận Nhi có thể tiếp cận và nảy sinh ý đồ hãm hại tôi. Tôi để cô ta thấy những tin nhắn cũ trong điện thoại tôi, giả vờ có lỗi với Lục Đình Kiêu vì những điều vặt vãnh mà anh có thể hiểu lầm. Thậm chí, tôi còn cố tình để lộ ra rằng tôi có một căn bệnh khó chữa, tạo cho Vận Nhi ảo tưởng rằng chỉ cần đẩy tôi một chút, tôi sẽ tự gục ngã. Tôi thấy đôi mắt Vận Nhi lấp lánh sự độc ác mỗi khi nghĩ đến cơ hội đó. Tôi biết, cô ta sẽ không bỏ qua.
Những đêm bên Lục Đình Kiêu, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó không chỉ là sự hòa quyện của tình yêu và dục vọng, mà còn là những khoảnh khắc tôi cố gắng khắc sâu mình vào anh, từng tấc da, từng thớ thịt, từng nhịp thở. Anh yêu cầu tôi gọi tên anh, van xin anh, để anh nghe thấy từng tiếng nấc nghẹn ngào của tôi. Anh muốn chiếm hữu tôi hoàn toàn, không chừa một khoảng trống nào cho bất kỳ ai khác.
"Lạc Linh, nhìn anh," Lục Đình Kiêu thì thầm, giọng khàn đặc, đôi mắt đen sâu thăm thẳm như hút trọn linh hồn tôi. Anh nhẹ nhàng lật tôi lại, để tôi nằm sấp trên chiếc ga trải giường lụa trắng, tấm lưng trần cong lên một đường mềm mại, đầy mời gọi. Anh cúi xuống, hôn dọc sống lưng tôi, từ gáy xuống tận xương cụt, mỗi nụ hôn đều khiến tôi rùng mình, run rẩy. Tôi cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của anh phả vào da thịt, và một bàn tay to lớn, nóng ấm trượt xuống hông tôi, nắm lấy đường cong mềm mại ấy, kéo tôi gần hơn vào cơ thể cường tráng của anh.
Anh biết tôi yếu mềm ở đâu. Bàn tay còn lại của anh bắt đầu di chuyển, vuốt ve mái tóc tôi, rồi luồn qua vai, bao bọc lấy bầu ngực căng tròn của tôi. Ngón cái của anh khẽ lướt qua nhụy hoa mềm mại, khiến tôi phải bật ra tiếng rên khẽ. Tôi cắn chặt môi, cố gắng kìm nén, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Lục Đình Kiêu dường như có một sức mạnh vô hình, dễ dàng phá vỡ mọi phòng tuyến của tôi. Anh đẩy hông tôi cao hơn, để tôi hoàn toàn phơi bày trước mắt anh, và tôi cảm nhận được sự cương cứng, nóng bỏng của anh đang tìm kiếm lối vào.
"Lạc Linh," anh lại gọi, giọng điệu vừa van nài vừa mệnh lệnh, "em muốn anh, phải không?"
Tôi không thể nói gì, chỉ có thể gật đầu, khuôn mặt vùi vào chiếc gối mềm mại, hơi thở dồn dập. Anh hiểu ý. Anh bắt đầu tiến vào, từ từ, chậm rãi, để tôi có thời gian thích nghi, để mỗi milimet đều là sự xâm nhập đầy mê hoặc. Khi anh hoàn toàn ở sâu bên trong tôi, một cảm giác căng đầy, nóng bỏng lan tỏa khắp cơ thể. Tôi khẽ rên lên, siết chặt lấy anh. Anh đợi cho đến khi tôi thích nghi, rồi mới bắt đầu chuyển động.
Anh không cần nhiều lời, chỉ bằng những động tác mạnh mẽ, dứt khoát, anh đã khiến tôi hoàn toàn chìm đắm. Lưng tôi ưỡn cong lên, hai tay bám chặt lấy ga trải giường, những ngón chân co quắp. Anh thúc mạnh, dồn dập, rồi lại chậm rãi, kéo dài từng khoảnh khắc, như muốn tôi tận hưởng đến cực hạn.
Mỗi lần anh tiến sâu, tôi đều cảm thấy như có một luồng điện chạy khắp cơ thể, khiến mọi dây thần kinh đều căng lên tột độ. Tôi không thể kìm được tiếng rên rỉ, cầu xin anh, mong anh nhanh hơn, mãnh liệt hơn. Anh thì thầm những lời yêu bên tai tôi, những lời nói mà tôi biết là thật lòng, nhưng cũng chính là thứ tôi đang lợi dụng. Anh muốn tôi gọi tên anh, muốn tôi nói yêu anh, muốn tôi van xin anh đừng dừng lại. Và tôi, tôi làm theo tất cả, bởi vì tôi biết đó là cách để anh ghi nhớ tôi vĩnh viễn, là cách để anh không thể phản bội tôi dù cho tôi có ra đi.
"Anh yêu em, Lạc Linh," anh nói, rồi mạnh mẽ thúc một nhịp cuối cùng, khiến tôi bật lên một tiếng rên dài, toàn thân run rẩy, rồi hoàn toàn buông lỏng, mềm nhũn trong vòng tay anh. Anh ôm chặt lấy tôi, hít hà mùi hương trên tóc tôi, như thể sợ rằng chỉ cần buông ra, tôi sẽ biến mất. Đêm nào cũng vậy, sau mỗi lần hoan ái, tôi đều cảm thấy kiệt sức, mềm nhũn cả chân, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự thỏa mãn kỳ lạ. Chúng tôi luôn chú ý các biện pháp an toàn, để không có bất kỳ một sinh linh bé bỏng nào ra đời trong khoảng thời gian này, để tôi có thể hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách trọn vẹn nhất.
Dù những đêm triền miên đó có mãnh liệt đến đâu, tôi vẫn không quên nhiệm vụ của mình. Hệ thống báo hiệu điểm số đã gần đạt ngưỡng yêu cầu. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, thời khắc định mệnh đang đến rất gần.
Đó là một buổi tối mùa thu. Lục gia tổ chức một buổi tiệc từ thiện lớn tại trung tâm thành phố, quy tụ toàn bộ giới tinh hoa của Trung Quốc. Tôi khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi, ôm sát cơ thể, tôn lên vẻ đẹp thanh thuần, mong manh mà Lục Đình Kiêu vẫn luôn yêu thích. Anh đứng bên cạnh tôi, một tay đặt nhẹ lên eo tôi, ánh mắt không rời. Anh thật sự không muốn tôi rời nửa bước.
"Em có thấy hơi mệt không, Lạc Linh? Sắc mặt em không được tốt lắm," anh khẽ thì thầm, giọng nói đầy lo lắng. Anh không biết rằng, đó là sự mệt mỏi của một linh hồn đang chuẩn bị cho màn kịch cuối cùng, chứ không phải do bệnh tật.
Tôi mỉm cười dịu dàng: "Em không sao, Đình Kiêu. Chỉ là hơi đông người thôi."
Tôi đã nhìn thấy Trần Vận Nhi. Cô ta đứng ở một góc khuất, đôi mắt đầy vẻ căm ghét nhìn thẳng về phía tôi. Cô ta đã liên lạc với một sát thủ. Tôi biết điều đó. Tôi đã "tình cờ" để lộ lịch trình của mình, thậm chí còn cố ý không tăng cường vệ sĩ vào ngày hôm nay, tạo cho Trần Vận Nhi một cơ hội hoàn hảo.
Đám đông đang xôn xao về buổi đấu giá từ thiện sắp bắt đầu. Lục Đình Kiêu bỗng cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi, rồi khẽ nói: "Em ở đây đợi anh một lát, anh đi lấy ly nước cho em. Đừng đi đâu đấy nhé."
"Vâng." Tôi mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự đau đớn và lời từ biệt không nói.
Anh vừa quay lưng bước đi được vài bước, chỉ còn cách tôi chưa đầy năm mét, tôi đã cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo phía sau. Tôi biết, đó là thời điểm. Tôi cố gắng quay đầu lại, đôi mắt tôi tìm kiếm bóng dáng Lục Đình Kiêu. Tôi muốn nhìn anh lần cuối.
Một tiếng "ĐOÀNG!" chát chúa vang lên, xé toang không gian sang trọng của buổi tiệc. Đám đông la hét hoảng loạn, người người vội vã cúi xuống, tìm nơi ẩn nấp. Tôi cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực trái, như thể có hàng ngàn mũi kim cùng lúc đâm xuyên qua. Máu nóng trào ra, thấm ướt lớp vải trắng của chiếc váy. Tôi biết, tôi đã bị bắn.
Khoảnh khắc đó, thế giới như chậm lại. Tôi thấy Lục Đình Kiêu quay đầu lại, đôi mắt anh từ sự ngạc nhiên ban đầu chuyển sang kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy tôi ngã xuống. Anh hét lên tên tôi, một tiếng hét xé lòng, rồi lao về phía tôi như một con mãnh thú.
Tôi gục xuống, nhưng ánh mắt tôi vẫn dán chặt vào anh. Tôi thấy anh quỳ xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy thân thể đang dần lạnh đi của tôi. Máu từ vết thương của tôi thấm vào bộ vest đen lịch lãm của anh, tạo thành một vết loang đỏ tươi, ghê rợn. Anh run rẩy cố gắng bịt vết thương, đôi tay anh dính đầy máu. Nỗi đau thể xác không còn quan trọng bằng nỗi đau trong lòng tôi khi nhìn thấy khuôn mặt anh méo mó vì tuyệt vọng.
"Lạc... Linh..." Giọng anh nghẹn lại, bật ra từng tiếng nấc.
Tôi cố gắng vươn tay lên, chạm vào gò má anh. Lạnh lẽo. Tôi muốn nói với anh rằng tôi yêu anh, rằng tôi sẽ trở về. Nhưng mọi lời nói đều mắc kẹt trong cổ họng. Tôi chỉ có thể nở một nụ cười yếu ớt, mờ nhạt, một nụ cười mà tôi hy vọng anh sẽ hiểu, đó là lời hứa, là lời tạm biệt cuối cùng của tôi.
Rồi, đôi mắt tôi từ từ khép lại. Hơi thở cuối cùng thoát ra. Tôi cảm nhận được vòng tay anh siết chặt lấy tôi, tiếng gào thét của anh vọng lại trong màng tai. Linh hồn tôi nhẹ bẫng thoát ra khỏi thể xác, lơ lửng trên không trung. Tôi nhìn xuống, thấy Lục Đình Kiêu ôm lấy thân thể không còn sự sống của mình, khuôn mặt anh vặn vẹo trong sự điên loạn. Đôi mắt anh đỏ ngầu, chất chứa sự thù hận không thể dung thứ. Tôi thấy anh run run đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tôi, rồi lại nhìn vết máu trên tay mình, ánh mắt từ từ chuyển thành sự lạnh lẽo đáng sợ.
Tôi biết, từ giây phút này, Lục Đình Kiêu của tôi đã chết, và một con quỷ cuồng loạn đã được sinh ra. Tôi cũng thấy Trần Vận Nhi ở một góc, cô ta đang run rẩy, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một nụ cười chiến thắng. Ha, cô ta không biết rằng, cô ta vừa đặt một ngọn lửa địa ngục vào cuộc đời mình.
Tôi nhìn anh, Lục Đình Kiêu, lần cuối cùng. Anh đã thay đổi hoàn toàn chỉ trong chớp mắt. Nhưng tôi biết, hình bóng của tôi sẽ mãi mãi không rời khỏi tâm trí anh. Tôi sẽ là bạch nguyệt quang của anh, một thứ ánh sáng đẹp đẽ, tinh khiết, nhưng cũng là khởi nguồn của mọi nỗi đau và sự tàn độc anh sẽ gây ra.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip