Mornings

   Nguồn ảnh: https://mobile.twitter.com/Liann1009

   –––––––––––––––––––

   Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm, tạo nên cho cảnh tượng trước mắt một loại hào quang nào đó tuyệt mỹ, và một lần nữa Miya Atsumu lại đấu tranh tư tưởng với chính mình, rằng toàn bộ những gì anh đang thấy đều là thật.

   Hinata Shoyo đang nằm sấp trên giường, để lộ hoàn toàn tấm lưng trần, thấy rõ một dấu hôn nhỏ mờ nhạt ở cuối thắt lưng. Atsumu phải rất cố gắng nén lại dục vọng của chính mình để không hôn lên phần cơ thể ấy. Tấm chăn mỏng chỉ che được từ thắt lưng đến nửa một bên đùi, chân còn lại của em gác lên nó, để lộ hoàn toàn cơ bắp và mái tóc cam mỏng rực rỡ.

   Shoyo thật sự rất đẹp. Đẹp trên sân đấu, với phong độ đỉnh cao phô diễn toàn bộ sức mạnh. Em đẹp trong mỗi lần phỏng vấn, với nụ cười tự tin và giọng nói cuốn hút người nghe. Đẹp khi đang pha café mà chỉ mặc độc một chiếc quần con, ngân lên vài điệu nhạc Samba Brazil sôi động hay ngâm nga đôi khúc Sertanejo(1).
  
   Nhưng chỉ khi say giấc, với một nụ cười nhẹ trên môi, Shoyo mới trở nên thật rực rỡ. Khi ngủ, em cũng cử động rất nhiều (khá giống với Shoyo khi thức, quậy phá và cười đùa khắp nơi). Em lăn qua lăn lại, đạp tung chăn, nói mớ và xoay người liên tục, Atsumu rất nhanh đã phát hiện khi cả hai vừa mới yêu, rằng gần như bất khả thi khi cố gắng đi ngủ và rồi thức dậy với em trong vòng tay mỗi buổi sớm mai. Tuy nhiên, việc đó thay vì làm Atsumu khó chịu, thì anh chỉ đơn giản là chấp nhận nó. Vì đó là một phần làm Shoyo là Shoyo(2)

   Một cách thận trọng, Atsumu âu yếm áp sát người vào cơ thể vị hôn phu của mình, ôm em nhẹ nhàng. Anh không thể ngủ tiếp được, anh đã hứa với Osamu rằng sẽ phụ giúp việc khai trương cửa hàng mới hôm nay, và cơ thể quyến rũ của Shoyo thì thật sự rất rất rất cám dỗ.

   "Chào buổi sớm, Tsumu."

   Giọng Shoyo nghe vẫn còn hơi ngái ngủ và "Tsumu" giống như một lời thầm thì hay cầu nguyện hơn là cái tên của anh, mặt Atsumu bị che khuất đằng sau lưng em, cảm nhận nhiệt từ nó và mỉm cười. 

   "Shh, sớm quá... " Atsumu trả lời.

   Anh cảm nhận được từng thớ cơ đang run lên theo mỗi tràng cười giòn của Shoyo. Chúa ơi, anh có thể yêu một người nhiều đến nhường nào kia chứ?

   Em rên rỉ một chút khi vươn vai:

   "Hmmm, để em quay người lại nào, Tsu".

   Khi Shoyo lật lại, Atsumu cười thành tiếng. Nửa phần tóc mái áp vào trán do nằm đè lên gối và nửa còn lại thì chỉa khắp nơi, một bên má lằn dấu chăn còn mắt thì sưng lên vì ngủ nhiều, gần như nhắm tịt lại, nhưng rõ ràng em vẫn đang cười. Shoyo chỉnh lại cánh tay để Atsumu có thể nằm lên ngực mình và ôm em bằng vai của anh (3). Atsumu tặng em một chiếc hôn vội ngay bên má, nơi một lúm đồng tiền nhỏ đang hình thành.

   "Nhắm sai chỗ hôn rồi đó, Tsumu"(4)

   "Hong phải, bởi vì em chưa đánh răng thôi."

   Shoyo đá anh, Atsumu gần như ngay lập tức phản pháo lại. Họ cứ tiếp tục chơi cái trò chơi trẻ con ấy thêm vài phút nữa, khi mà người này đá chân và đầu gối người kia nhưng tay thì vẫn không buông đối phương ra.

   "Hmm, ta phải dậy ngay thôi, Tsumu".

   Shoyo thì thầm trong khi mặt áp vào tóc Atsumu, hai tay ôm vẫn không rời người anh. Atsumu rên rỉ như đồng ý, nhưng chẳng có một chuyển động nào biểu hiện rằng anh sắp rời giường.

   "Thôi nào, không phải anh nói hôm nay sẽ giúp anh Osamu sao?"

   Atsumu rên rỉ thay cho sự đồng ý và ôm ấp hôn phu của mình chặt hơn một chút. Shoyo cười và rồi Atsumu thở dài. Anh yêu nụ cười của Shoyo ở khoảng cách gần như thế này. Em cười lớn, cả người rung lên và rồi vỗ nhẹ vai Atsumu:

   "Thôi nàoooo, em không muốn lần tiếp theo chúng ta gặp mặt ăn trưa lại phải nghe anh Osamu phàn nàn về việc em chiều hư anh thế nào đâu."

   Atsumu chậm chạp ngóc đầu dậy, ngắm nhìn khuôn mặt của em. Dấu vết sau một đêm ngủ dài đã biến mất từ lâu và tiếng cười không ngớt đã biến mái tóc em trở thành một mớ chẳng ra hình thù.

   Chúa ơi, Atsumu yêu chàng trai này. Vài giây sau đó, anh lại thả đầu mình xuống ngực Shoyo:

   "Nó (thằng song sinh kia) có thể tự xử lý mà. Loại người độc ác nào lại bắt anh phải dậy trước 7 giờ sáng để đi làm công cơ chứ?"

   Đó là toàn bộ những gì Atsumu trả lời.

   Một cách lơ đãng, Atsumu bắt đầu chơi đùa với đầu ngực của Shoyo, anh hôn lên nó, nhẹ nhàng mơn trớn với môi và lưỡi của mình. Có thể họ vẫn còn chút thời gian cho việc này... Em hơi run rẩy trước hành động của Atsumu:

   "Uh- Tsu? Hôm qua anh nói anh sẽ gặp anh ấy lúc mấy giờ thế?"

   "Hm?"

   Okey, làm một lần thôi cũng không tệ. Anh vẫn chưa muộn lắm, đồng hồ báo thức vẫn chưa kêu mà. Anh gia tăng cường độ, để bàn tay của mình mơn trớn nhẹ nhàng khắp cơ thể em.

   "Ah-Atsumu.."

   Shoyo run lên và điều đó khiến Atsumu nở nụ cười tự mãn.

   "Mấy giờ anh sẽ gặp anh em song sinh của mình thế?"

   "8 giờ kém 10, Sho..."

   Anh đáp, trong khi vẫn đang gặm ngực Shoyo.

   "Ta vẫn còn thời gian mừ" Atsumu quá chú tâm vào việc của mình mà không để ý đến Shoyo đang ngẩng đầu nhìn về phía chiếc đồng hồ treo tường ở đằng xa.

    "Ah nhưng Tsumu à? Bây giờ đã gần 7 giờ 50 rồi."

    Atsumu cảm thấy máu trong cơ thể như đồng loạt đông lại. Anh bật dậy, chăn rơi hết xuống đất.

   "Sao lại thế được? Báo thức của anh...." Atsumu với tay sang chiếc tủ cạnh giường để tìm điện thoại. Thay vì được sạc và đầy pin như mong đợi, thì màn hình lại đen sì.

   "Đm đm đm đm đm đm. Nó sẽ giết anh mất!". Chỉ trong chốc lát, Atsumu đã ở trong phòng tắm, một tay đánh răng trong khi tay còn lại thì cố gỡ rối mái tóc. Shoyo nằm trên giường cười lớn:

   "Không thể tin được là em sẽ góa chồng trước cả khi mình kết hôn!"

   Atsumu chĩa cái lược vào Shoyo:

   "Ông ui âu!"(Hông vui đâu!)

   Anh hét. Bọt kem đánh răng rơi cả xuống ngực.

   " 'Hết hiệt!"(Chết tiệt!)

   Shoyo giơ tay làm dấu peace, trên môi vẫn giữ nụ cười. Trong khi Atsumu vẫn đang suy sụp trong nhà tắm thì cậu chọn một bộ quần áo sạch từ tủ, đặt nó lên giường rồi liếc quanh phòng để tìm cái áo của mình.

   "Này, em để quần áo cho anh thay trên giường đấy, cả quần lót với mấy thứ khác nữa!"

   Shoyo nói với Atsumu trong khi đang mặc áo của mình. Anh rời phòng tắm với khuôn mặt vẫn đỏ bừng. Atsumu nhìn lên giường rồi quay qua cậu.

   "Anh yêu em nhiều lắm á!"

   Anh thừa nhận. Shoyo cười xấc láo:

   "Vâng vâng, em cũng yêu anh. Giờ thì mặc quần áo vô đi vì em không có bộ lễ phục nào cho đám tang đâu".

   Khi họ đi qua nhau ở cửa phòng tắm, Atsumu hôn nhanh lên mặt Shoyo. Anh nhanh chóng thay quần áo, xem xem còn để quên thứ gì không rồi tiến đến lấy điện thoại.

   "Thế đ*o nào...?" - Atsumu nguyền rủa, cố gắng với tới đầu bên kia của cái sạc. Rồi anh thấy được một phần dây của nó, đung đưa nhẹ nhàng còn đầu cắm thì không được kết nối với ổ điện.

   "Đậu mạ, mình ngu vl!!"

   Anh thấy Shoyo cười thích thú với chiếc bàn chải trong miệng khi anh đang cố đứng dậy.

   "Anh sẽ chết vì ngu mất!" Atsumu giải thích. Shoyo nhướng một bên mày.

   "Thằng nhóc Tobio đã cảnh báo anh!"

   Atsumu nhìn cậu một giây trước khi đi tìm đôi vớ của mình:

   "Anh hông có đủ thời gian cho cái chuyện này, nhưng thật 'hay ho' khi biết rằng em và Tobio sẽ bàn về cái chết của anh dưới tay 'Samu."

   Anh thì thầm, nhưng đủ lớn để Shoyo có thể nghe thấy.

   Khi em ra khỏi phòng tắm, Atsumu đã không còn ở đó. Âm thanh của cái tủ chén bị đối xử tàn nhẫn đã chứng tỏ rằng anh đang ở dưới bếp. Lúc em rời phòng ngủ, Shoyo nhận ra cái túi xách mình thường dùng để đựng đồ dùng cần thiết cho bóng chuyền đã biến mất, mà toàn bộ những thứ ở trong đó đã bị đổ ra sofa. Cái túi thì đang ở trong bếp với Atsumu, người đang nhồi đầy nó với vài hộp nước quả, khoáng và thanh Protein.

   "Em tưởng bọn anh sẽ ăn trưa cùng nhau chứ?"

   Shoyo quan sát hành động của anh.

   "HA! Sẽ là phép màu nếu sau chuyện này bọn anh thậm chí còn thừa thời gian nghỉ trưa để ăn cơm".

   Khi đang chạy ra cửa, Atsumu vấp phải cái ghế đẩu ở gần đó.

   "Chết tiệt! Anh đã nói là mình hổng thích cái cách bài trí nội thất này rồi mà!" - Anh phàn nàn.

   "Chà, nhưng anh chưa bao giờ đá phải nó mà" - Shoyo bình tĩnh đáp.

   "Yeah? Vì anh chưa bao giờ gặp phải quá nhiều nguy hiểm như bữa nay hết á!!"

   Atsumu vừa mang xong giày thì nhận ra Shoyo đang ở trước mặt.

   "Sho? Em đứng đó làm gì? Anh đang rất vộ..." .

   Anh gần như không có thời gian để xử lý cái miệng quyến rũ nói đầy những lời hứa ngọt ngào đang tì vào anh, Shoyo thì thào:

   "Cố gắng sống sót trở về nhé!!!
     Anh đã hứa với em rằng vẫn còn thời gian cho chúng ta..."

   Miệng em hơi áp vào tai Atsumu. Shoyo hôn chậm rãi vào cổ anh trước khi buông ra.

   "Em thực sự rất xấu xa đấy, em hổng biết đâu. Bất cứ ai nói rằng anh sẽ lây tính xấu cho em đều hổng hiểu em gì cả!"

   Atsumu hơi dao động. Shoyo chỉ cười cười rồi tránh đường cho anh ra ngoài. Atsumu lưỡng lự vài giây trước khi hôn em thêm lần nữa.

   "Tấm lòng anh đặt ở ngăn kéo cuối cùng của cái tủ gỗ." (5)

   Là toàn bộ những gì Atsumu nói trước khi biến mất sau cánh cửa. Shoyo mỉm cười. Chắc em sẽ phải gọi cho Osamu nếu muốn hôn phu của mình có mặt ở nhà trước khi chiều xuống mất thôi!

           ~Fin~
             ––––––––––––––––––––––––

Notes của tác giả:
Thế đó, mong rằng các bạn sẽ thích nó. Các bạn có thể tìm tôi trên Twitter hoặc  Tumblr.
Hoặc trên một tài khoản twitter khác hinatabr_fodase nếu bạn chỉ đơn giản là muốn coi tôi spam Haikyuu hàng ngày.
Cảm ơn vì đã đọc nó

Một số chú thích của editor:
(1) Sertanejo: hay Sertaneja, là một phong cách âm nhạc có nguồn gốc từ vùng nông thôn Brazil vào những năm 1920. Sự phát triển đương đại của nó làm nó trở thành phong cách âm nhạc phổ biến nhất những năm 2000 và 2010 ở Brazil. Đặc biệt là những vùng nông thôn phía Nam/Đông Nam và Trung Tây nước này. (theo Wikipedia)
(2) Bản Eng của nó là: "However, instead of annoying him, it just became one of the things that made Shouyou Shouyou."
(3) Nguyên văn câu này là: "Shouyou adjusted his arm so Atsumu could lay his head in Shouyou's chest and hugged him by his shoulders"
Không phải do tui sai đâu, do tác giả viết vậy á
(4) Bản eng là: "Your aim is off, Tsumu"
Khá là khó hiểu với một đứa như tui nên tui dựa vào văn cảnh để dịch.
(5) Thật ra bản gốc là từ "My will is in the last desk drawer". Dịch ra di chúc thì hơi ba chấm. Hai đứa này chỉ joke về việc Osamu xử lý Atsumu nếu ảnh đến muộn thôi nên dịch di chúc thì thấy kỳ quá.

Note của editor: Những bạn tìm đến cái fic dịch này để đọc thì chắc chắn là biết Miya Atsumu quê ở Hyōgo rồi đúng không. Nên tui để vài chữ tiếng địa phương vô để biểu thị giọng địa phương của ổng thôi.
Sau 4 năm đọc lại tự thấy mình dịch khủng khiếp ngang ngửa gg dịch và nghe nó cứ bị cringe nên tui đã sửa lại chút xíu. Dù k thấy đỡ hơn tí nào :))))

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip