Chap 19

Chớp mắt đã thêm 3 năm trôi qua, cuộc sống của Yến Ni vẫn bình yên tiếp diễn như chưa hề có gì xảy ra trước đấy. Nhưng như vậy không có nghĩa là Yến Ni đã gỡ bỏ được nỗi băn khoăn, trằn trọc trong lòng về thứ tình cảm sâu đậm cô đã trao cho ai đó. Cô hiện giờ chỉ muốn gác bỏ nó sang một bên để có thể có được một cuộc sống bình thường như bao người khác, có hạnh phúc và không buồn phiền, sầu não. Nhưng có vẻ, muốn thực hiện được điều đó lại khó hơn cô tưởng.

3 năm nỗ lực hết mình được đáp lại bằng cái chức Giám đốc kinh doanh của Hứa thị. Người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên với thành tích này của Yến Ni nhưng sẽ chẳng một ai có ý kiến chê bai gì khi nhìn vào sự cố gắng trong công việc của cô cả.

Được nhận chức danh lớn, Yến Ni đương nhiên bận rộn và có ít thời gian thảnh thơi hơn ngày trước. Nhưng cô không than vãn chút nào đâu, vì mọi thứ ở hiện tại đều là cô mong muốn có được. Tuy có hơi mệt mỏi nhưng bù lại Yến Ni có được thu nhập ổn định đến mức đã sắm cho mình được một căn nhà riêng rộng rãi tiện nghi ở ngay quận Tây Thành đắt đỏ bậc nhất Bắc Kinh. Và hơn nữa, nhờ bận rộn như vậy mà Yến Ni không phải có nhiều thời gian để nghĩ ngợi về chuyện giữa cô và Hân Nhiễm nữa.

---

Vẫn là một ngày làm việc bình thường, như thường lệ, Yến Ni phải giải quyết xong đống giấy tờ rồi mới có thể ra về. Và đương nhiên, vì công việc nhiều như vậy nên cô sẽ không thể ra về đúng với giờ tan ca.

Kim ngắn đồng hồ chỉ đến số bảy, tiếng gõ phím lạch cạch cùng thanh âm giấy tờ bị lật qua lại mới chịu chấm dứt hoàn toàn. Thở dài một tiếng, Yến Ni thoải mái vươn vai sau một ngày dài làm việc miệt mài. Thu dọn đồ đạc xong xuôi, cô khoác vào chiếc áo vest chậm rãi bước ra khỏi phòng liền bắt gặp Giai Kỳ đang tiến tới: "Yến Ni, xong việc rồi à?"

Nhẹ gật đầu một cái, cô tiếp: "Chị tìm em có gì sao?"

"Không. Chỉ là lâu rồi chúng ta không thư giãn cùng nhau. Được hôm xong việc sớm, đi cùng chị một chút nhé?" Chị nói, hướng cô mong đợi câu trả lời.

Thật tình nếu Giai Kỳ không rủ cô cùng đi thì Yến Ni cũng sẽ chủ động ngỏ ý muốn cùng chị đi đâu đó cho khuây khỏa. Bởi bữa nay chẳng biết vì lý do gì mà lòng cô lại cảm thấy nặng xuống đến kì lạ, chỉ muốn có người ở cạnh tâm sự một chút để bớt được phần nào muộn phiền.

"Đi, sẵn tiện em cũng có vài chuyện muốn hỏi ý kiến của chị."

---

Tại một quán ăn gần công ty, Yến Ni cùng Giai Kỳ ngồi ở một góc khuất người, bên cạnh ô cửa kính lớn của quán. Thức ăn đã được dọn ra nhưng Yến Ni vẫn chẳng thèm đụng đũa miếng nào, cứ mãi giữ nét mặt lạnh, đưa cặp mắt lơ đãng đắm chìm vào dòng người tấp nập ngoài kia.

Đây không phải lần đầu Giai Kỳ thấy thái độ thẫn thờ này ở cô, hay nói đúng hơn là suốt ngần ấy thời gian bọn họ làm việc cùng nhau chị vẫn thường xuyên bắt gặp vẻ mặt buồn bã này của cô. Chị nhiều lần hỏi cô đã gặp phải chuyện gì, nhưng tất cả lo lắng của chị vẫn luôn được đáp lại bằng cái lắc đầu.

"Rốt cuộc em có chuyện gì phiền muộn?" Giai Kỳ đặt đũa xuống, nghiêm túc nhìn cô.

Yến Ni còn định như cũ lắc đầu phủ nhận đã liền bị chị ngăn lại hành động đó: "Đừng có lắc đầu. Chúng ta quen biết nhau đã lâu, chẳng lẽ có chút chuyện em cũng muốn giấu?"

Cô bị chị nhìn thấu, ánh mắt lúc này trở nên yếu đuối đến lạ. Yến Ni cũng muốn chia sẻ việc này với chị lắm, chỉ là ngập ngừng mãi chẳng dám nói, sợ chị lo lắng thôi.

Thấy cô có dấu hiệu muốn trả lời, Giai Kỳ lần nữa cất tiếng gặng hỏi: "Có chuyện gì, nói chị nghe xem?"

Ngập ngừng thêm chốc lát, cô chẳng dám nhìn thẳng vào mắt chị, chỉ cúi gằm mặt xuống nhỏ nhẹ cất tiếng, nói: "Nếu như chị cùng một người phải trải qua nhiều chuyện mới đến được với nhau, nhưng sau này chị phát hiện gia đình của người đó đã gây lầm lỗi rất lớn với chị, họ cùng người đó lừa gạt chị một thời gian dài thì chị sẽ như thế nào?"

Giai Kỳ nghe cô nói xong thì khẽ mỉm cười, hóa ra cô vì tình mà mặt mày u sầu suốt từng ấy năm.

"Nếu đó là lỗi lầm của gia đình thì đâu có nghĩa là người yêu mình có tội, người đó chỉ là vô tình bị cuốn vào thôi không phải sao? Còn về việc lừa gạt, chị nghĩ phải hỏi rõ sự tình trước đã. Biết đâu được ta lại hiểu lầm người mình yêu thì sao."

Yến Ni trong lòng có chút hơi ngạc nhiên. Bởi câu chuyện cô nói với chị hết thảy đều là thật, và những gì cô làm với Hân Nhiễm thì hoàn toàn trái ngược với Giai Kỳ. Cô làm nàng phải cô độc chống chọi với thế giới xung quanh, muốn nàng cùng ba nàng phải trả giá cho những gì họ đã làm. Còn chị lại điềm tĩnh hơn, chị chọn cách bình tĩnh tìm hiểu sự việc, đến khi có kết luận rõ ràng mới bắt đầu hành sự.

"Vậy là, chị chấp nhận tha thứ và bỏ qua cho người mình yêu? Chị không nghĩ người đó đã lừa dối tình cảm của chị ư?" Yến Ni giương đôi mắt ngây ngô lên nhìn chị. Chẳng lẽ chị sẽ chấp nhận tha thứ và bỏ qua tất cả mọi hận thù trong quá khứ?

"Nếu họ thật sự lừa dối tình cảm của ta, thì họ đã chẳng chịu ở bên ta suốt một khoảng thời gian dài như vậy để làm gì. Em hiểu không, Yến Ni?" Chị tận tình giải thích.

"Em còn nghĩ chị sẽ muốn họ trả giá cho lỗi lầm của họ cơ. Nhưng như thế thì ích kỷ thật." Giọng cô càng về sau càng nhỏ dần. Lòng cô lúc này chẳng biết thế nào lại cảm thấy nặng nề hơn cả lúc trước, tựa hồ đang dâng lên thứ cảm xúc vô cùng tội lỗi.

"Nếu em cứ mãi bắt họ trả giá, thì không phải đang gây hại cho người mình yêu sao? Người đó thật sự đâu có lỗi gì mà phải nhận lấy những đau thương ấy chứ? Nếu như em vẫn còn tình cảm và người đó xứng đáng để em yêu thì em nên chấp nhận tha thứ để cả hai không ai chịu thêm dày vò nữa."

Giai Kỳ dứt lời, cô cũng chẳng nói thêm bất cứ lời nào. Không gian do đó mà trở nên yên tĩnh như tờ, để mặc Yến Ni rơi vào trầm tư ngẫm nghĩ về những hành động bản thân đã làm trong quá khứ.

Yến Ni nghĩ, bản thân có phải đã quá ích kỷ và nóng nảy không? Nhớ lại lúc đó khi biết tin, cô dù đau lòng nhưng cũng không buồn nghe lời giải thích nào từ Hân Nhiễm mà đã nóng vội nói câu buông tay. Để cả hai khi chẳng tìm thấy nhau, chỉ có thể mang nỗi đau thấu tận tâm can mà người kia để lại một mình gặm nhấm.

Yến Ni lúc ấy chỉ biết bản thân đau đớn đến tột cùng, trái tim nhỏ bé nơi ngực trái như bị ai đó cầm dao đâm một nhát thật sâu, khiến nó mang trên mình vết sẹo mãi mãi chẳng thể chữa lành. Chứ khi đó nào có biết chính mình lại có chấp niệm to lớn đến vậy. Yến Ni yêu nàng, thương nàng nhiều thế nào đến bản thân cô cũng chẳng thể miêu tả được. Nhưng cô lại luôn muốn quên đi yêu thương ấy mà chẳng mảy may quan tâm Hân Nhiễm sẽ thế nào khi không có cô ở bên, nàng sẽ khốn khổ thế nào khi bị chính người mình yêu làm cho rơi vào hoàn cảnh cô độc không người thân.

Hân Nhiễm chẳng có tội tình gì, chỉ là nàng vô tình bị cuốn vào quá khứ giữa cả hai gia đình mà thôi. Ấy vậy nhưng Yến Ni lại nhẫn tâm đem hết thảy hận thù cùng đả kích đặt lên tấm thân nhỏ bé vô tội ấy, mang tất cả nỗi khổ đặt lên người con gái mà chính cô đã dành trọn cả một chữ "yêu".

Cái chấp niệm ấy đã dày vò cả Yến Ni và nàng quá nhiều rồi, nhưng cô vẫn mãi chẳng chịu buông bỏ nó. Trong lòng cứ giữ vững quan điểm rằng, suốt 3 năm trời không còn gặp mặt nhau thì có lẽ cả hai đã thật sự hết duyên.

Tiếng chuông điện thoại của Giai Kỳ reo lên từng hồi kéo Yến Ni trở về với thực tại. Chị vừa bắt máy liền được một phen hoảng hồn vì giọng nói của người ở đầu dây bên kia.

"Mấy giờ rồi chị còn chưa về nữa hả? Đang làm chuyện gì mờ ám với ai có phải không?!" Đầu dây bên kia quát lớn đến nỗi Giai Kỳ không bật loa ngoài mà Yến Ni bên cạnh cũng nghe thấy được.

Cô hơi giật mình một chút, bởi người bình thường làm gì có ai to gan lớn mật dám ăn nói với Chủ tịch của cô kiểu đó đâu. Khẩu khí lớn như vậy, chắc chắn phải có lai lịch khủng khiếp lắm.

Người kia vừa mới quát cho hai câu đã khiến vẻ mặt Giai Kỳ lộ rõ vẻ e sợ, chị dịu dàng cất tiếng dỗ ngọt: "Công chúa đừng giận, chị về với em ngay đây."

"Mười phút nữa chị không có mặt ở nhà thì tối nay sofa thẳng tiến." Song, liền cúp máy.

Yến Ni còn nghĩ chị sẽ chẳng quan tâm mà nán lại với cô thêm một chút. Nhưng ai ngờ được, người ở đầu dây bên kia vừa cúp máy, Giai Kỳ liền cuống cuồng thu dọn đồ đạc, ném cho cô một câu rồi chạy bán mạng như bị ma đuổi: "Vợ chị gọi rồi, chị phải về trước đây. Mai em có buổi tuyển thư kí, cũng nghỉ ngơi sớm đi đấy."

Hứa Giai Kỳ - Chủ tịch của Hứa thị trên thương trường đúng là oai phong quyền quý, người người ai cũng phải ngưỡng mộ. Nhưng ai nói chị hào hoa tài giỏi mà không sợ vợ nào? Đặc biệt với người theo chủ nghĩa "đội vợ lên đầu" như Giai Kỳ thì còn ngoan ngoãn, nghe lời vợ vợ gấp mấy lần người thường.

---

Tống gia

Hân Nhiễm ngồi trong phòng tập trung xem xét lại hồ sơ của mình thì có tiếng người bước vào.

"Mày làm gì thế?" Nghệ Tuyền như thường lệ đến thăm nàng, chậm rãi bước đến ngồi xuống chỗ trống bên cạnh nàng.

"Tao đang xem lại hồ sơ, sáng mai phải đi phỏng vấn nữa." Hân Nhiễm hướng cô nói.

"Chuẩn bị cho tốt, Hứa thị là tập đoàn lớn nên khó vào lắm đấy. Mà, mày phỏng vấn vào bộ phận nào?"

"Thư ký của Giám đốc kinh doanh!"

Yến Ni nghĩ suốt 3 năm không gặp mặt nhau thì chắc hai người đã hết duyên. Nhưng có vẻ, sự thật hình như không phải vậy. Nhỉ?

________________

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip