Chapter 1 (1.3)

"Scorpius rất đỉnh luôn đó cha" Al nói với tôi trong bữa tối và nếu tôi tin vào định mệnh, tôi sẽ luôn tự hỏi tại sao những chuyện này lại xảy ra với tôi.
Nhưng tôi không, nên tôi sẽ xem nó như một sự trùng hợp không may mắn lắm.
"Con chưa bao giờ gặp một phù thủy biết hết những thứ con thích" thằng bé tiếp tục và tôi hiểu điều đó.
Với cha mẹ và anh trai đều có phép thuật thì việc nuôi dạy thằng bé như một muggle không phải là một lựa chọn tốt nếu chúng tôi không muốn để thằng bé đi làm con nuôi của người khác. Và đó không bao giờ là thứ chúng tôi chọn cả.
Cuối cùng thì chúng tôi quyết định để thằng bé đến học ở một trường muggle và cố gắng chỉ cho nó mọi thứ về văn hóa muggle. Như thế, một ngày, thằng bé có thể có một công việc, một mái ấm ở thế giới muggle.
Tôi vẫn luôn chắc rằng đó là lựa chọn tốt nhất cho thằng bé, nhưng tôi biết rằng Albus rất cô đơn.
Thằng bé gặp khó khăn trong việc giao tiếp với bạn bè ở trường. Nó có rất nhiều vấn đề nhưng nó không thể chia sẻ với chúng và luôn phải cẩn thận để không vô tình tiết lộ bất kỳ thứ gì.
Nhưng ở thế giới phù thủy thì mọi thứ thậm chí còn tệ hơn. Thằng bé không thể chơi được với bất kỳ đứa trẻ đồng trang lứa nào.
Về vấn đề đó thì có lẽ người bạn thật sự duy nhất mà nó có là Teddy. Và con trai đỡ đầu của tôi lớn hơn Albus bốn tuổi, thêm nữa thì có vẻ thằng bé giống bạn của James hơn là của Albus.
Tôi thật sự rất đau đớn mỗi lần nghĩ về việc con trai mình đang phải vật lộn kinh khủng chỉ để tìm được một người mà nó có thể kết nối, vui chơi cùng.
Đó, chính đó là lý do tại sao tôi làm mọi thứ để cổ vũ tình bạn đang nở hoa giữa thằng bé và Scorpius.

Sau hai tuần, Scorpius và Chúa tể của những chiếc nhẫn là mọi thứ mà Al nhắc đến.
Thú thật, đôi khi tôi có hơi mệt nhưng tôi thích nhìn thằng bé vui vẻ. Vài lần tôi còn phải kéo thằng bé lại khi nó bắt đầu lạc đề và nói quá nhiều thứ về người Elf, các vị vua và những đôi mắt quái đản.
Rất rõ ràng, người bạn mới chính là nhược điểm của Albus.
Bây giờ thì tôi phải gặp mặt Malfoy hằng ngày còn 2 đứa nhóc thì bắt đầu bàn về việc ngủ lại nhà nhau và đi cắm trại chung.
Tôi biết chắc cả tôi và Malfoy sẽ không để những điều đó diễn ra sớm.
Lần đầu tiên Scorpius đến chơi với Albus, Malfoy nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi quá bất ngờ vì sự tiếp xúc đột ngột này nên chỉ có thể câm nín rồi nhìn cậu ấy.
"Làm ơn, cẩn thận với thằng bé." Malfoy nói
Tôi chưa từng thấy Malfoy chân thành như thế trước đây. Đôi mặt cậu mở to và... khẩn khoản.
"Tôi biết Albus là một cậu bé đáng yêu, nhưng tôi không chắc là nó có làm tổn thương đến con trai tôi hay không. Scorpius mỏng manh hơn nó nghĩ nhiều lắm."
"Đừng lo, Malfoy. Tôi sẽ để mắt đến bọn trẻ."
Malfoy buông cổ tay tôi ra, gật đầu.
Tôi biết cậu ấy vẫn lo lắng.
Al đôi khi như một quả bóng tràn đầy năng lượng, nhưng nó không giống James. Một điều mà tôi yêu nhất ở cậu con trai bé nhỏ này chính là sự quan tâm của thằng bé. Tôi biết chắc nó sẽ chăm sóc Scorpius hết sức có thể. Tất cả những gì thằng bé nói khi tôi dặn nó phải tử tế với người thừa kế nhà Malfoy là "Con biết rồi cha à. Giờ con đi chơi được chưa?"

Cho đến khi chưa đầy một tháng, cuối cùng thì tôi cũng gặp phu nhân Malfoy.
Astoria ra ngoài rất nhiều nên tôi khá sốc khi thấy cô ấy thay vì là Malfoy đón tôi ở sảnh.
"Cuối cùng cũng gặp được anh, ngài Potter" Cô ấy nói.
Tôi phải thừa nhận rằng tôi đã hoảng sợ trong giây lát.
Cô ấy lộng lẫy vô cùng. Với mái tóc vàng dài suông xuống, hơi tối màu hơn tóc Malfoy. Dáng người hoàn hảo cùng đôi chân dài, cô trông như một người mẫu. Đôi mắt cô ấy màu xanh óng ánh như của con trai cô.
Thú thật, Astoria đẹp hơn Malfoy nhưng không giống với cậu ấy, cả người cô tỏa ra luồng khí lạnh tạo ra một khoảng cách rõ ràng với tôi.
"Gọi tôi là Harry được rồi" Tôi nói
"Anh muốn uống chút gì đó không?"
Đang là tối thứ sáu nên tôi khá hài lòng với lời mời.
"Chắc rồi. Cảm ơn"
Tôi không chắc phải gọi cô ấy như thế nào nữa, nên tôi hy vọng có thể tránh gọi cô ấy bằng tất cả danh xưng và tên họ.
"Scorpius có vẻ rất thích con trai anh" Cô ấy nói và làm tôi không mấy thoải mái lắm dưới cái nhìn đăm đăm của cô.
Tôi không biết cô ấy nghĩ gì về tình bạn của bọn trẻ.
"Albus cũng thích Scorpius"
"Tôi thấy được"
Astoria đưa tôi một ly vang đỏ bằng pha lê sáng bóng, tôi giữ nó và cố gắng không để lại dấu vân tay của mình lên.
"Scorpius đã rất cô đơn từ năm ngoái" Astoria nói chậm rãi, nhấp một ngụm từ ly của cô ấy.
"Albus cũng vậy"
"Ồ đúng, chắc phải khó khăn lắm khi nuôi dạy một đứa trẻ không có phép thuật"
"Không hẳn" Tôi nói, mặc dù đúng thế thật.
Cô ấy nhướn một bên mày. Nó làm tôi nhớ đến Malfoy và không hiểu sao, tôi ghét cái cách cô ấy làm như vậy.
"Tôi không có ý xúc phạm gì đâu. Tôi chắc chắn Albus là một đứa bé sáng dạ và tài năng. Tôi chỉ muốn nói rằng thật khó khăn làm sao khi chúng không thể tới Hogwarts và xây dựng tình bạn ở đó."
Tôi gật đầu, không biết cô ấy đang cố tỏ ra lịch sự vì lợi ích của Scorpius hay vì điều gì khác.
"Ừ, đúng vậy. Thế Scorpius cũng học ở trường muggle?"
Astoria lắc đầu.
"Không, nó quá sức so với thằng bé. Chúng tôi có gia sư riêng đến dạy ba lần một tuần để giúp Scorpius học."
"À"
Tôi muốn hỏi chính xác chuyện gì đã xảy ra với Scorpius, nhưng không một ai để lộ bất kỳ thông tin gì về việc này, vì vậy tôi quyết định sẽ không tiến đến chủ đề này. Tôi biết tất cả đều đang cảm thấy khó chịu.
Astoria như đọc được đống suy nghĩ trong đầu tôi, vì cô ấy nói: "Có vẻ Draco chưa nói gì với anh về sức khỏe của Scorpius nhỉ. Đừng nghĩ nhiều quá, Draco chỉ không muốn nghĩ nhiều về nó thôi."
Giọng điệu của cô ấy như nói với tôi rằng cô ấy còn không muốn nghĩ về nó nhiều hơn Draco là bao. Tôi cau mày một chút.
"Con trai tôi bị một chứng bệnh tim rất hiếm. Nó không thể chữa được. Các triệu chứng thì có thể điều trị. Thằng bé phải tránh không bị tổn thương gì về thể chất và, nếu có thể, cả những cảm xúc mãnh liệt nữa. Chúng tôi đã tạo ra một môi trường vô cùng an toàn cho thằng bé, nhưng có vẻ nó sẽ ra đi sớm thôi."
Tôi nuốt một ngụm. Tôi không thể nghĩ được gì. Phải sống với đống suy nghĩ về việc đứa trẻ của bạn sẽ dã từ cuộc sống còn sớm hơn bạn. Nghĩ về việc James hay Albus sẽ qua đời trước cả tôi, đó chắc chắn là cơn ác mộng tồi tệ nhất của tôi.
"Tôi rất tiếc."
Astoria không cười.
"Cảm ơn vì đã nói thế. Tôi đã quen với nó. Tôi luôn tự nói với bản thân rằng nó có thể tệ hơn. Sống đến năm ba mươi, trường hợp đó vô cùng hiếm, một phước lành. Rất nhiều người đã ra đi bởi căn bệnh đáng nguyền rủa này khi mới ở tuổi niên thiếu. Vì vậy, tôi nghĩ tôi may mắn."
Người phụ nữ này chắc chắn khôn ngoan hơn tôi nhiều.
Tôi có cảm giác mình nên đổi chủ đề, vì vậy tôi cố gắng đưa ra một câu hỏi có vẻ hợp lý.
"Vậy, làm thế nào mà cô và... Draco gặp nhau?."
Khá lạ miệng khi nói cái tên ấy, nó như một hương vị và tôi chưa từng nếm thử trước đây.
Tôi muốn lặp lại nó lần nữa, chỉ để cảm nhận nó trong miệng.
Cô ấy uống một ngụm từ ly rượu.
"Thông thường. Ở các bữa tiệc tối của cha. Cha mẹ sẽ giới thiệu chúng tôi với nhau và còn lại sẽ dựa vào lịch sử"
"Còn bây giờ?"
Tôi nao núng và quay đầu lại.
Draco đang đứng ở cửa, cho tôi một ánh nhìn mà tôi không thể giải thích được.
"Vẫn thế" vợ cậu ấy nói.
"Công việc thế nào?" Cô ấy hỏi và tôi nhận ra rằng rôi không biết Draco làm gì.
"Bình thường. Bà Kincaid lại hỏi về em lần nữa."
"Anh nên bắt đầu câu chuyện về cuộc đời tuyệt vời của em." Astoria nói và đây là lần đầu tiên suốt một chiều, tôi có thể thấy cô ấy cười.
Draco bước tới và hôn lên má cô.
Tôi nhìn sang hướng khác.
"Tôi sẽ gọi Albus" Draco nói, không hoàn toàn nhìn tôi.
"Sao lại đột ngột thế, minou?"
Tôi không nói tiếng Pháp, nên tôi đoán nó là tên thú cưng, nhưng nó làm mặt Draco ửng lên, một tí thôi.
"Albus có thể ở lại dùng bữa tối. Anh cũng có thể ở lại."
Astoria nhìn tôi và tôi cố giữ cho miệng mình đóng chặt để không trông như một thằng ngốc.
Draco và tôi trao đổi qua ánh mắt.
"Um... Ý tôi là, tôi có thời gian."
"Chúng tôi cũng thế."
Astoria cười và Draco nhìn cô ấy hoảng hốt.
"Nhưng anh không nghĩ chúng ta..."
Astoria đưa tay lên gò má cậu ấy rồi nghiêng đầu.
"Được mà anh. Albus rất vui trong những tuần qua. Em nghĩ đã đến lúc chúng ta hiểu nhau nhiều hơn. Và em chắc chắn rằng nó sẽ làm Scorpius hạnh phúc."
Cuối cùng thì nó như một cú lừa vậy. Draco gật đầu, hạ mắt xuống và Astoria mỉm cười thỏa mãn.
Tôi chỉ ước tôi biết lý do tại sao cô ấy muốn tôi ở đây.

"Anh lái xe à."
Lần đầu tiên trong cả tối hôm nay, Draco trực tiếp nói chuyện với tôi. Hiện tại thì chúng tôi đang dùng món tráng miệng.
Tôi suýt thì nghẹn mất với cái bánh mousse chocolate của mình, nhưng tôi cố nuốt nó xuống để không làm bản thân bị xấu mặt quá nhiều.
"Ừ, tôi nghĩ nó khá vui. Tôi bay không giỏi lắm và chắc chắn tôi cũng không thích phải di chuyển bằng floo, vậy nên..."
Albus nhìn tôi.
Tôi cắn cắn môi mình.
"Cha làm thế là vì cháu. Như thế cha có thể dạy cháu. Bởi vì cháu không được phép sử dụng bất cứ thứ gì, bác biết đấy, floo, chổi bay hoặc bất cứ thứ gì tương tự thế."
Tôi đặt tay lên vai con trai và cố gắng không phát điên với đống luật từ hội phù thủy của chúng tôi.
"Vậy cậu có thể điều khiển chổi bay không?" Scorpius hỏi, đôi mắt xanh nhìn con trai tôi chăm chú "Ý tớ là, với không ma thuật nào cả, cậu có thể chứ?"
Albus gật đầu ngay.
"Tớ có thể. Cha đã để tớ-"
Điều đó không được cho phép nhưng tôi đã cho thằng bé mượn chổi bay của mình và bay ở sân sau. Albus cắn môi, đỏ mặt.
Astoria nháy mắt với tôi.
"Đừng lo lắng. Chúng ta sẽ giữ kín bí mật này của Harry"
Cả Draco và tôi đều nhìn cô ấy.
"Cháu cảm ơn" Albus lầm bầm, rõ là thằng bé vẫn còn ngượng ngùng.
"Cậu có thể dùng chổi bay cũ của tớ, nếu cậu muốn. Rất lâu rồi tớ không dùng nó nữa." Scorpius nói
"Cháu có một cây chổi bay ư?"
Lần này thì tới lượt Draco trông khá ngượng ngùng.
"Tôi tưởng trẻ dưới mười một tuổi không được phép có chổi bay riêng, Malfoy?"
Tôi cười toe toét với cậu ấy.
Draco trừng tôi, hai má ửng hồng.
"Chà, tôi cũng tưởng trẻ không có phép thuật cũng thế."
Astoria cười lớn
"Anh ấy giống anh, minou" cô ấy nói và vỗ nhẹ lên bàn tay Draco.
Tôi mong cô ta đừng làm thế.
Scorpius cười khúc khích và trao đổi ánh mắt với mẹ của mình.
"Ồ, có vẻ hai mẹ con đang rất vui nhỉ" Draco bĩu môi.
Cậu ấy bĩu môi. Draco Malfoy đang-bĩu-môi!
Tôi thậm chí còn chả muốn ngạc nhiên nữa.
"Tại sao? Chuyện gì thế?" Albus hỏi.
"Mẹ vừa gọi cha là mèo con" Scorpius giải thích, cười toe toét.
"Cảm ơn vì đã giải thích, Scorpius." Draco nói.
Tôi cười phá lên.
Giờ thì mặt Draco hoàn toàn đỏ lựng, gần như muốn bốc khói.
Scorpius cảm thấy còn thiếu một chút, bởi vì thằng bé nói thêm "Đó là từ chỉ giống đực"
"Thế còn từ chỉ giống cái?" Albus hỏi lần nữa, tôi ngạc nhiên trước sự tò mò của thằng bé.
Chắc luôn là tôi sẽ chẳng bao giờ hỏi về nó. Đơn giản là vì tôi không quan tâm.
"Minette" Astoria nói.
Cô ấy quay lại nhìn Draco.
"Thấy đó, em có thể gọi anh như vậy luôn. Nên là cảm thấy biết ơn đi"
Draco nhìn cô ấy giận dỗi và lẽ ra tôi không nên thấy nó đáng yêu một tí nào.
Nhưng tôi đã, cậu ấy thật sự rất dễ thương.
"Nah, vậy thì giờ nó sẽ là tên của Al. Phải không Al? Mimette. Nghe dễ thương phết"
Albus thúc khuỷu tay vào tôi.
Khá đau đấy, thằng bé lớn rồi và khỏe nữa.
"Đừng như vậy mà cha" thằng bé nói nhưng vẫn cười toe toét.
"Có lẽ cha sẽ gọi con như vậy đó"
Hiện tại thì thằng bé có vẻ dỗi luôn, chắc nó không nhận ra là tôi chỉ đang đùa thôi.
"Nếu cha gọi con là Minettte, vậy con sẽ gọi cha là fairy" chà, đó chắc là thứ duy nhất mà thằng bé có thể nghĩ ra được.
Sự im lặng bao trùm cả bàn.
"Đó là một từ rất vô lễ, Albus. Chúng ta đã nói về điều này rồi" Tôi bình tĩnh nói
Có vẻ thằng bé đã nhớ ra rồi vì giờ nó đang cúi đầu nhìn chằm chằm xuống ghế.
"Vâng" thằng bé nói.
Rồi nó ngước lên lần nữa.
"Nhưng các bạn ở trường..."
Nó chạm phải ánh mắt của tôi và tôi biết chúng rất đáng sợ.
Thằng bé co rúm người lại.
"Một vài đứa trẻ thật sự rất ngu ngốc" Scorpius nói và thằng bé thật sự đã cứu chúng tôi một vố thoát khỏi sự căng thẳng đáng xấu hổ này.
Tôi không bỏ qua ánh mắt của Astoria đăm đăm vào tôi mặc dù tôi đang nhìn Draco lúc này.
Cậu ấy nhìn tôi chăm chú cho đến khi ánh mắt hai người chạm nhau thì cậu ấy vội vàng đảo mắt đi hướng khác.
"Hm, tôi nghĩ đã đến lúc phải đi ngủ rồi" Astoria nói và đứng lên.
Cô ấy không buồn hay tức giận gì cả, nhưng tôi vẫn tự hỏi không biết cô ấy có khó chịu không.
Dù sao thì cô ấy là một phù thủy thuần chủng.
Al rõ ràng buồn kinh khủng khi tất cả mọi người đều đứng dậy.
"Cha có giận không?" Thằng bé hỏi, nhìn tôi với đôi mắt cún con đáng yêu của nó.
Thằng bé cố thì thầm thật nhỏ, nhưng chắc rồi, ai cũng nghe được hết.
Khi thằng bé nhìn tôi như vậy, tôi chỉ có thể cười với nó.
Tôi vuốt mái tóc nó và lắc đầu
"Không hẳn con yêu"
Thằng bé cười với tôi đầy cảm kích rồi quay sang chào tạm biệt với Scorpius.
"Về nhà an toàn nhé" Astoria cười với tôi
"Cảm ơn vì bữa tối" Tôi nói
"Không có gì"
Draco nhìn cô ấy một cách rất lạ. Giống như cậu không biết chuyện gì đang diễn ra với vợ của mình vậy.
Tôi cười với cô ấy.
"Buổi tối vui vẻ"
"Anh cũng vậy"
Draco thì chỉ gật đầu với tôi.
Tôi thở dài trong lòng. Có vẻ như cậu ấy không thể nhìn tôi thêm một lần nào nữa.
Nó làm tôi khó chịu. Tôi ghét những ai làm như thế với tôi vô cùng.
Tôi muốn nói với cậu ấy về nó, nhưng Albus đang ngay cạnh tôi, tôi không thể.


Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip