006
Hẻm xéo là một nơi sầm uất.
Tiệm quán, đồ đạc bày tràn ra ngoài, người ta mua sắm tấp nập. Khi ba bác cháu đi ngang qua tiệm Apothecary nghe một bà mập mạp đứng bên ngoài cửa tiệm le lưỡi lắc đầu về giá của gan rồng.
Tôi ngắm nghía xung quanh mà thầm nghĩ.
Kì dị.
Lão Hagrid nhìn tôi láo liên như vậy mà nói với giọng trêu chọc: "Sol, cháu nhìn vậy trông chẳng khác gì một đứa nhà quê"
Tôi bực bội khó chịu, quay ra lườm lão Hagrid. Chẳng có đứa nào vui vẻ khi bị nói là một đứa nhà quê cả, đặc biệt là nếu bạn còn có lòng tự trọng cao ngút trời như tôi.
"Xì, bác nên để ý đến cậu-bé-nổi-tiếng nào đó đi" Tôi giở giọng cay cú nhấn mạnh mấy chữ cậu bé nổi tiếng.
Lão Hagrid quay ra nhìn Harry bên cạnh còn nhà quê hơn cả tôi, thằng nhỏ chắc chỉ thiếu điều xoay đầu 360 độ để nhìn mọi thứ trong hẻm xéo thôi.
Nhìn xong bác im lặng chẳng nói thêm gì nữa.
Trước mặt tôi là một toà nhà to lớn màu vôi trắng. Vừa nãy lão Hagrid có nói đến ba bác cháu tôi sẽ đi lấy tiền, nên với trí thông minh thượng thừa của mình tôi mạnh dạn đoán đây là ngân hàng.
Đúng như tôi nghĩ, đây là ngân hàng Gringotts. Đặc biệt ở chỗ, nơi đây là do yêu tinh quản lí.
Cho dù mắt thẩm mĩ của tôi có tệ hơn so với mấy đứa con gái cùng tuổi thì tôi vẫn không yêu nổi ngoại hình của đám yêu tính này. Đây ắt là một sự xúc phạm tới những nhà thiết kế thời trang yêu cái đẹp.
"Chúc buổi sáng yên lành. Chúng tôi đến để rút ít tiền trong tủ ông Potter."
"Ông có chìa khoá chứ?"
"Có chứ, ủa chắc nó đâu đây thôi."
Nói rồi lão Hagrid bắt đầu lục tung cái túi áo khoác của mình đến mức làm văng tung toé cả nắm thực phẩm viên cho chó lên cuốn sổ của tên yêu tinh. Tôi thấy thương tiếc cho tên yêu tinh kia, mùi của đống viên thực phẩm đó mùi gớm đến mức tôi vô thức dùng tay bịt mũi lại.
"Kiếm được đây rồi." Lão đưa một chiếc chìa khoá bằng vàng bé tí cho tên yêu tinh.
Lão yêu tinh xem xét một hồi rồi nói:
"Rất tốt. Tôi sẽ cho người đưa quý vị xuống cả hai hầm bạc. Griphook."
Griphook là một tên yêu tin khác, nhưng ngoại hình cũng chẳng khấm khá hơn con kia. Nó đợi cho lão Hagrid thu lượm mấy viên đồ ăn cho chó lại vô túi, rồi mới đưa lão cùng hai đứa nó về phía một lối đi hẹp bằng đá được những ngọn đuốc chập chờn rọi sáng.
Đi đến tận cuối, dẫn đến một cái sàn đường ray xe lửa nhỏ xíu. Toa xe tự hành nói thật là cũng khá bé, đã thế đường còn ngoằn nghèo làm lão Hagrid khi leo xuống phải dựa vào tường để cho chân cẳng bớt lẩy bẩy. Harry khá hơn, thằng nhỏ mặt chỉ hơi tái nhợt chứ cũng chẳng đến mức thảm hại như lão Hagrid.
"Ôi trời ơi Vivian, cháu có ổn không đấy?"
"Cháu ổn, rất khỏe là đằng khác"
"Cháu vừa phải ngồi trên một toa tàu và đi trên một con đường ngoằn nghèo với tộc độ cực kì cao đấy?"
"Vâng cháu biết mà" Chắc Harry chưa kể cho lão Hagrid nghe về chiến tích chơi năm lần trò chơi cảm giác mạnh mà vẫn thấy khỏe re của tôi rồi.
Griphook mở khoá cánh cửa. Khói xanh toả ra mù mịt, và khi khói tan, nhìn thấy đống vàng đang xếp ngay ngắn tôi không khỏi há hốc mồm kinh ngạc.
Mẹ nó, thằng em trai nuôi tôi cũng là thiếu gia tài phiệt chứ chẳng chơi.
Đồng tiền vàng lấp lánh, tôi quay ra nhìn Harry trông thằng nhỏ giờ cũng có...
Hào quang quá chói.
Tôi dùng tay che đôi mắt tội nghiệp của mình.
Harry ho khan hỏi tôi: "Chị có sao không Vivian?"
"Chị chẳng đùa đâu, từ khi nào em có quả hào quang chói thế?"
Thằng nhóc nhìn tôi bằng ánh khó hiểu.
Được rồi, người giàu như em sao có thể hiểu được đám người nghèo như chị cơ chứ.
Lão Hagrid đã giảng giải qua cho hai đứa về trị giá của các các đồng xu tại thế giới phù thuỷ, không ngờ giới phù thủy cũng có tiền tệ riêng, khá bất ngờ đấy.
Sau đó ba bác cháu tôi ghé qua cằn hầm số 713 để lão khổng lồ Hagrid làm công tác cho trường. Đó là một gói bụi bặm trông có vẻ sẽ không có gì quá đặc biệt, nhưng với kinh nghiệm của một đứa đã đọc qua quá nhiều tiểu thuyết, tôi biết chắc chắn cái gói đó có một thứ gì đó với sức mạnh cực kì kinh khủng hoặc có vai trò đặc biệt lắm thì mới cất vào trong ngân hàng chứ.
Rời khỏi ngân hàng Gringotts, nghe tiếng lẻng xẻng từ túi tiền đầy Galleon của Harry, tôi lườm thằng nhỏ thiếu mức nổ mẹ đôi mắt xinh xắn của mình thôi.
Lão Hagrid đưa hai đứa bọn tôi đến chỗ tiệm áo chùng. Nhưng bác không vào cùng bọn tôi, lão Hagrid giọng uể oải giải thích, tôi ngầm đoán bác ấy bị say xe.
"Hai đứa nè, hai đứa có phật ý không nếu ta ghé vô quán Leaky Cauldron làm một ly? Mấy toa xe Gringotts hành ta quá sức."
Dù sao mấy thứ lặt vặt như đũa phép hay áo chùng, hai đứa bọn tôi chắc chắn có thể tự lo được.
Tôi bảo bác Hagrid đi mua luôn những cuốn sách giáo khoa, rồi đẩy cửa bước vào tiệm, nơi này thuộc quyền sở hữu của phu nhân Malkin, một người phụ nữ mập mạp, đẫy đã nhưng vô cùng duyên dáng. Vừa nhìn thấy hai đứa tôi, bà đã oang oang giọng:
"Mua đồ hả hai cưng? Ở đây có nhiều lắm, tha hồ cho con chọn. Như trong kia lúc này có một quý ông trẻ tuổi đang thử đồ đấy."
"Vâng thưa phu nhân" Tôi cười trừ đáp lễ, rồi dắt Harry vào trong.
Trên bục là quý ông trẻ tuổi mà phu nhân Malkin nhắc đến, làn da nhợt nhạt, mái tóc màu bạch kim chói mắt.
Hình như có chút quen quen...
Sao thằng này nhìn quen thế? Tôi nhìn thằng nhóc này thiếu điều dí sát mặt vào mà nhìn cho rõ.
Ở đâu ta? Gặp ở đâu nhỉ?
"À là mày! Con bé bạch tạng ở chỗ cửa hẻm xéo!"
Ôi đệch mẹ.
Tôi chửi thề trong lòng. Lạy thánh Allah rốt cuộc hôm nay tôi đã bước chân trái hay sao mà xui thế này!
"Hờ, gọi một đứa con gái là bạch tạng trong khi đây là lần thứ hai gặp nhau, cậu nên soi xét lại phong cách ứng xử của mình đi" Tôi không trẻ trâu, thực sự là do thằng nhóc kia gây sự trước.
Mặt thằng nhóc kia đỏ bừng, nó cố gân cổ lên cãi: "Mày còn dám nói thế với tao, con trai duy nhất của gia đình Malfoy!"
Malfoy? Được biệt danh của thằng này sẽ là Maniac.
(Maniac: thằng điên)
"Nào Harry chúng ta đéo chấp thằng MANIAC này nữa!" Tôi nhấn mạnh mấy chữ Maniac.
"Tao nghe được đấy nhé, con bé kia" Thằng Malfoy tức giận cầm lấy cuộn chỉ trên nóc cái tủ gần đó nắm thẳng vào chỗ tôi.
"Mẹ kiếp! Mày đúng là thằng trẻ trâu" Tôi không chịu thua cũng ném lại cái cuộn chỉ kia thẳng vào mặt Malfoy.
Mọi thứ chỉ dừng lại khi bà Malkin kịp lao đến và tách cả hai đứa tôi ra. Mặc dù ở khác khoang nhưng tôi vẫn có thể nghe được mấy lời xàm xí của một thằng nhóc trẻ trâu được bố mẹ nuông chiều quá mức như Dudley.
Nghe điên hết sức.
Khi ra khỏi cửa tiệm của bà Malkin, bên ngoài bác Hagrid đã đợi sẵn với hai túi lớn để sách giáo khoa và những thứ linh tinh khác.
Thứ cuối cùng tôi và Harry cần là một cây đũa phép.
Tiệm đũa phép của ông Ollivanders là một tiệm nhỏ xíu, vừa hẹp vừa dơ, trên cửa tiệm có đẽo mấy chữ vàng: Ollivanders nhà sản xuất đũa uy tín từ năm 382
"Bác Hagrid" Tôi thì thầm vào tai của người khổng lồ "Bác có thể cùng cháu đi mua một món quà sinh nhật nhỏ cho Hairy không?"
"Nhưng cháu làm gì có tiền, Vivian?"
"Tiền cháu đâu, tiền bác mà"
"?"
"Cháu mua, bác trả tiền, hợp lí quá còn gì?"
"?"
Thế là tôi và bác Hagrid cho Harry vào tiệm đũa phép của Ollivanders chọn đũa phép trước rồi sẽ quay lại sau.
Hai bác cháu tôi vào một cửa tiệm thú cưng tên là sở cú Eeylops. Trong cửa hàng ngập tràn tiếng cú kêu và mùi hương của lông vũ, tôi bước chậm rãi giữa các lồng cú, mắt tìm kiếm một con cú thật đặc biệt.
"Bác Hagrid, bác biết gì về bố mẹ cháu không?" Trong lúc ngắm nghĩa những con cú màu nâu tôi hỏi.
Lão Hagrid nghe được lời tôi nói thì mặt mày tái mét, bộ bố mẹ tôi đáng sợ lắm đó à?
"Vivian, ta nghĩ cháu chỉ cần biết rằng hai người họ là hai phù thủy cực kì tài năng thôi"
Tôi nheo mày khó chịu.
"Xin lỗi Vivian, ta không muốn dính dáng đến hai người họ"
Thế rốt cuộc tôi hỏi để làm gì!? Nhưng mặc kệ vụ đó, tôi nhắm một cú trắng như tuyết với đôi mắt sáng và lông mượt mà, lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt của cửa hàng.
Tiếng chuông leng keng vang lên khi cả hai bác cháu tôi bước vào tiệm. Chật chội, trống trơn và cái ghế là 3 từ tôi nghĩ ngay đến khi bước vào trong này. Ở giữa tôi thấy Harry đang chật vật chọn cho mình một cây đũa phép.
"Hairy!!" Tôi nói "Đây là món quà của chị và lão Hagrid, mong em thích nó"
Harry nhìn thấy nàng cú trắng trên tay tôi, thằng nhỏ lắp bắp nói cảm ơn. Một giọng nói dịu dàng cắt ngang:
"Chào cô bé"
Đó là một người đàn ông già dặm, nói thật thì ông ấy làm tôi nghĩ bức ảnh Albert Einsten trong quyển sách lịch sử mà tôi học hồi lớp 6.
"Chàu chào ông"
***
Cảm ơn những chiếc cmt siêu cute của mấy bạn, đọc mà sốp có động lực lắm, cảm ơn mấy cậu nhiều nheee.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip