90
Chương 90
Trong Dưỡng Tâm Điện.
"... Đau quá!"
Đây là âm thanh yếu ớt như hơi thở của Vương Nhất Bác.
"Chủ tử, nhịn chút nữa là tốt rồi..."
Bóng Tiêu Chiến tiến vào trắc điện Dưỡng Tâm Điện nhanh như chớp, ánh mắt hắn liếc qua đã thấy Bảo Phi đang gian nan dời bước chân. Gương mặt bình thường mềm mại hồng hào đã mất hết huyết sắc, hai tay cố gắng đỡ cái bụng tròn vo, thân thể cũng được Thanh Nhi cùng một cung nữ khác đỡ lấy.
Bàn tay trong tay áo Tiêu Chiến lại nắm chặt vài phần.
Hắn nhẹ nhàng đón lấy Vương Nhất Bác từ tay một cung nữ, ôm vào lòng, cánh tay dùng lực chống động tác của cậu. Cảm nhận được thiếu niên trong lòng vì đau mà run run, ánh mắt Tiêu Chiến lại càng tăm tối, hắn giật giật môi, chưa thôi lo lắng, khóe miệng lại cố gắng nở một nụ cười khiến người ta an tâm: "Bác nhi, đừng sợ, ta ở bên cạnh ngươi."
Hắn nắm chặt tay cậu, nhận hết sự run run kia vào lòng bàn tay to lớn.
Đừng sợ.
Hai người dựa sát vào nhau, hai tay đan xen, Tiêu Chiến phối hợp với tiết tấu của Vương Nhất Bác, đi vài bước, chỉ khoảng mười bước chân lại mất thời gian nửa chén trà.
Trên trán Vương Nhất Bác lấm tấm mồ hôi, dù thời tiết nay đang cực rét lạnh cũng khó có thể ngừng mồ hôi của cậu, cơn đau thắt trong bụng khiến cậu cắn chặt môi, sắc mặt tái mét nói không ra lời. Tiêu Chiến dừng một chút, hoàn toàn đỡ lấy người cậu, lẳng lặng kề trán lên trán cậu, trong ánh mắt nặng nề chỉ soi một mình bóng cậu.
"Có mệt không?" Giọng nói trầm thấp của Tiêu Chiến kề sát bên tai cậu. Âm thanh của hắn càng nhẹ hơn xưa, dường như sợ làm người trong lòng giật mình.
"Không mệt."
Sắc mặt Vương Nhất Bác dần dịu hòa xuống.
"Bọn trẻ nhất định là hai đứa bé cực kỳ khỏe mạnh."
Vương Nhất Bác qua cơn đau, hơi lấy lại bình tĩnh, cậu nhắm mắt lại hôn lên môi Tiêu Chiến, "Tiểu Chiến, hai cục cưng của chúng ta sắp chào đời."
Tay trái Tiêu Chiến cũng đặt lên bụng cậu, cảm nhận cử động sinh động của thai nhi bên trong, hắn chạm đến bụng dưới, cảm nhận chấn động không cùng một vị trí, dù lúc trước đã làm vô số lần lại vẫn cảm thấy có dòng nước ấm chảy qua tim. Đây là đứa bé hắn vẫn chờ mong.
Lúc trước tưởng con trai, ai ngờ sau biến thành song thai. Thật ra bất kể là nam hay nữ hắn đều yêu thương, sự cảm động đó như cái chày lớn ngủ yên đã lâu bỗng va chạm từng tiếng thình thịch trong ngực hắn, khiến hắn chấn động khó có thể kiềm chế.
"Ta rất vui."
Rất vui, có ngươi và con ở bên cạnh.
"Người đã nghĩ tên cho hai bé con này chưa?" Vương Nhất Bác thấp giọng thở gấp, ngón tay cũng bám chặt vào lòng bàn tay Tiêu Chiến, từng cơn đau thắt trong bụng, cậu có thể cảm giác được đứa bé đang cử động, có thể cảm giác được một dòng chất lỏng đang chảy khỏi cơ thể mình.
"...Nghĩ rồi." Rất nhiều, nhưng bất kể cái tên nào đặt trên người đứa bé của hắn đều thấy không thích hợp, còn chưa đủ.
Tiêu Chiến nhăn mày, không biết nên nói với cậu thế nào.
Có điều hiển nhiên Vương Nhất Bác không nghe rõ hắn đang nói gì, sự chú ý của cậu tập trung hết về bụng, từng cơn đau nhói lên khiến sức lực toàn thân cậu lại giảm bớt, sau đó một cảm giác va chạm từ trong bụng truyền ra, dưới thân cậu trào ra một dòng nước ấm, có gì đó thấm ướt giữa hai chân, ngay sau đó mềm người ngã trong lòng Tiêu Chiến .
"Bác nhi!" Tiêu Chiến đỡ lấy thân thể cậu.
"Vỡ nước ối rồi, sắp sinh, người đâu, mau đỡ Bảo phi vào..."
Ma ma ở một bên tinh mắt thấy máu loãng dưới thân Vương Nhất Bác, lập tức bước nhanh tới gọi mấy tiểu thái giám phía sau, cung nữ cũng bưng chậu nước ấm bước lên.
Mấy tiểu thái giám vội vàng tới gần Vương Nhất Bác, không ngờ Tiêu Chiến lại ôm lấy cậu đi vào phòng trong nhanh như chớp. Hắn cẩn thận đặt cậu lên giường, nhìn Vương Nhất Bác một tay ôm bụng, phía dưới còn chảy máu loãng, giơ tay xoa nhẹ lên cánh môi hơi tái cùng khóe mắt vì đau mà chảy nước mắt của Vương Nhất Bác, hắn ngồi xổm bên giường, cúi đầu dịu dàng nói: "Đừng khóc, ngươi có thể làm được."
Tay Vương Nhất Bác được bàn tay lớn của hắn nắm chặt, toàn thân cậu đang phát lạnh, hít sâu một hơi mới gật đầu, "Nhất định, có thể... Ngươi là phụ thân kiên cường nhất."
"Hoàng Thượng, hiện giờ Bảo phi sắp sinh, ngài nên ra ngoài chờ thì hơn, nếu không Bảo phi sẽ bị phân tán sự chú ý, đến lúc đó sợ rằng càng không lấy được sức."
Ma ma cầm khăn tay lau mồ hôi trên trán cho Vương Nhất Bác, không thể không nói bà nắm rất chuẩn tâm lý đàn ông. Nếu bà nói phòng sinh dơ bẩn Tiêu Chiến nhất định không ngoan ngoãn ra ngoài, có điều câu "phân tán sự chú ý" lại khiến hắn không còn lời nào để nói.
Tiêu Chiến lại hôn ngón tay Vương Nhất Bác, nhìn cậu một cái thật sâu, đối diện với đôi mắt như ngọc lưu ly kia. Hắn lui đến ngoài cửa, thấy cơn đau này của Vương Nhất Bác qua đi mới xoay người: "Bác nhi, ta ở ngay ngoài cửa."
"Vâng."
Đôi môi tái nhợt của Vương Nhất Bác nhếch lên một nụ cười.
Ma ma trong cung đều là người kinh nghiệm phong phú, bà tìm đúng huyệt trên bụng Vương Nhất Bác nhẹ nhàng xoa ấn, Vương Nhất Bác hét lớn một tiếng, không nhịn được rên rỉ, có điều đây chỉ là bắt đầu, theo lực xoa ấn càng mạnh của ma ma, Vương Nhất Bác ôm bụng không nhịn được kêu thành tiếng, sau đó là một trận thở dốc càng nhanh.
"Chủ tử hít sâu, tiết kiệm sức lực, tiếp theo còn một thời gian nữa. Nếu không còn sức chỉ sợ sau đó đứa trẻ sẽ bị ngạt." Hai ma ma thay nhau lau mồ hôi cho cậu.
Sinh con thật là... đau quá...
Vương Nhất Bác nhắm mắt lại, hít sâu từng hơi, nhẫn nhịn từng cơn đau sâu sắc. Trong lúc mơ màng, dường như cậu nghe thấy một giọng nói :
[Tiểu Nhất Bác, dùng sức thêm chút nữa, bé cưng sẽ chào đời.]
[Ráng thêm chút nữa!]
[Tiểu Nhất Bác, đừng ngủ, ta đã nhìn thấy đầu thằng bé rồi, hình như là một đứa trẻ đáng yêu – tuy còn kém bản hệ thống quân một chút. À, Thẻ Giữ Thai... không thể giúp ngươi sinh con, nhưng có ta ở bên ngươi này, tin ta, ngươi làm được, cố lên!]. ( Hệ thống quân a... thật cảm động quá đi)
...
Cung nữ bưng bồn máu hết vào lại ra.
Tiêu Chiến siết chặt nắm tay trong tay áo, ánh mắt nhìn phòng trong chằm chằm, thật lâu không chịu dời đi. Lúc này, người yêu của hắn, con của hắn, đều ở trong.
"Nói thật cho trẫm, chủ tử ngươi mới mang thai bảy tháng, sao có thể sinh non!"
Thiếu niên hắn dùng hết sức bảo vệ, sao có thể cho phép nhiều lần bị tính kế?! Tiêu Chiến giận tái mặt, trên mặt không nhìn ra vui giận, có điều từ giọng nói có thể nghe ra trong lòng hắn đã hừng hực lửa giận.
"Bẩm Hoàng Thượng, ma ma nói, hai đứa trẻ trong bụng đã tương đối lớn, chủ tử sinh non là tình huống bình thường, Hoàng Thượng không cần lo lắng, chủ tử nhất định sẽ bình an."
Thanh Nhi quỳ xuống cúi đầu đáp.
Nàng theo chủ tử đã lâu mà chưa từng thấy bộ dạng này của Tiêu Chiến, hoài nghi như vậy, âm trầm đến mức như đè nén...
Có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Tiêu Chiến hơi ngẩn ra, giờ mới nhớ ra song thai quả thực rất dễ sinh non, lúc này gương mặt căng thẳng của hắn mới lơi lỏng một chút. Chỉ cần không phải cung phi tìm thấy cơ hội xuống tay, Bác nhi của hắn nhất định sẽ an toàn... Bác nhi.
30.06.22
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip