Chương. 9


Đăng Dương cùng với đám đàn em thức suốt mấy đêm liền để hoàn thành bản beta cho con game sắp ra mắt của Hiếu, rất nhanh sau đó đã bắt đầu lên sàn định giá.

Minh Hiếu đang phân tích và giải thích về game thì cảm thấy điện thoại trong túi cứ rung rung. Phát biểu xong, anh trở về chỗ ngồi lấy điện thoại ra kiểm tra.

Là bạn cùng phòng thời đại học của anh – Quốc Anh, là một tay côn đồ nói bản thân giờ đã hoàn lương, muốn gia nhập vào giới làm game để kiếm tiền, hắn ta xin Hiếu giúp đỡ. Anh thấy hắn có ý đồ xấu nên nói qua nói lại hồi lâu bảo hắn đợi khi game chính thức phát hành sẽ tuyển dụng nhiều vị trí, lúc đó hắn cứ đến thử sức. Nhưng mà tên này cố tình giả ngu, chỉ muốn làm đối tác vung tiền chứ không muốn bỏ sức.

Bởi vì Minh Hiếu không nhận điện thoại, tên đó bắt đầu khủng bố Wechat.

【 Anh Hiếu ơi anh Hiếu ơi? 】

【 Anh Hiếu, nghe nói game của anh sắp phát hành, anh cho em cơ hội với? 】

【 Em đang ở dưới lầu nhà anh này, anh ra thương lượng xíu đi. 】

【 À có anh dâu ở nhà không anh? Em tìm anh ấy chơi một chút. 】

Minh Hiếu nhìn thấy tin nhắn cuối cùng, sắc mặt không thay đổi nghiến răng hạ giọng nói với Thành An: “Ở nhà có chút chuyện, tớ đi một chút sẽ quay lại.”

Thành An hơi giật mình: “Sao vậy?”

“Có chút việc gấp.” Hiếu nhanh tay dọn dẹp giấy tờ trên bàn trầm giọng đáp.

“Ừ” Thành An cũng không hỏi nhiều, nhẹ nhàng đáp: “Bên này có tớ rồi, không sao đâu.”

Hiếu “Ừ” một cái, không nán lại lâu đứng dậy rời khỏi phòng họp.

Minh Hiếu đậu xe vào bãi sau đó theo đường tắt mà về nhà, kết quả lại bị Quốc Anh chặn trong hẻm tối tăm. Bên cạnh hắn còn có mấy tên đàn em, nháy mắt như đám khỉ con xông tới vây chặt Minh Hiếu.

“Anh Hiếu, lâu rồi không gặp, có nhớ em không?” Quốc Anh dựa người vào vách tường nháy mắt với Hiếu.

“Không phải cậu nói đã hoàn lương rồi à?” Hiếu mặt không đổi sắc, mắt nhìn thẳng không thèm ngó nhìn bọn họ.

“Em cũng định thế nhưng mà do anh không cho em cơ hội.” Quốc Anh giả vờ tủi thân: “Tình bạn bốn năm chung phòng của chúng ta chưa đủ thuyết phục hay sao?”

Minh Hiếu cúi đầu sửa sang lại quần áo, lạnh lùng nói: “Vậy cậu nghĩ là đánh tôi rồi, tôi sẽ cho cậu cơ hội sao?”

“Không đúng không đúng, anh Hiếu, em đang nói chuyện đàng hoàng với anh mà.” Quốc Anh lại gần Minh Hiếu cười bỉ ổi: “Không phải trước giờ anh không ưa anh dâu sao? Em đây rất ưng, nếu anh không thích thì cho em đi.”

Con ngươi Hiếu từ từ chuyển động, ánh mắt sâu xa nhìn Quốc Anh.

“Anh dâu thật sự là một bảo vật .” Quốc Anh say đắm sờ cằm: “Hôm đó em nhìn thấy anh dâu, tư thế ấy, gương mặt ấy suýt chút nữa là em đã muốn cởi quần xuống mà làm một phát rồi… A! Anh làm cái gì vậy? Đau đau đau, đừng có ra tay!”

Minh Hiếu còn chưa đánh hắn, cũng không nói tiếng nào chỉ nắm lấy cổ tay hắn ta, trên mặt không gợn sóng, cũng chả dùng sức nhưng Quốc Anh cảm thấy tay hắn như sắp bị vặn gãy rồi.

“A… mẹ kiếp đau quá đau quá! Tụi mày còn đứng sững ở đó làm gì? Tay tao sắp gãy mẹ rồi!”

Minh Hiếu vừa định đẩy Quốc Anh sang một bên để đối phó mấy tên đàn em thì có một bóng người từ đâu bay ra, binh binh bốp bốp mấy phát, xoay chân đạp đám đàn em té trên đất.

Minh Hiếu ngạc nhiên liền nghe được âm thanh chanh chua như đàn bà chửi đổng cực kì quen thuộc: “Quốc Anh mẹ mày, lại là mày! Lúc còn đi học tao đã thấy mày có ý đồ với anh Hiếu! Nhiều năm trôi qua rồi mày còn không đi lấy vợ đi mà còn tơ tưởng đến anh ấy? Hôm nay tao đập cho mày một trận, cho mày ghi nhớ vào đầu của mày!”

Quốc Anh mở to hai mắt nhìn Đăng Dương, nghẹn trong họng oan uổng nói: “Em không có, anh dâu!”

Đăng Dương nhìn thấy bộ dạng Hiếu đáng thương máu nóng lên tới não, quay đầu thúc một gối vào người Quốc Anh làm hắn quỵ xuống đất: “Anh dâu con mẹ mày, mày mới chạm vào anh ấy, mày tưởng tao mù hả?”

“Không phải, là anh ta bẻ tay em!” Quốc Anh khóc thảm: “Anh dâu, người em muốn là anh mà!”

“…” Dương xanh mặt, cắn răng nghiến lợi: “Mẹ mày, mày hết muốn sống rồi à?”

“Được rồi Dương.” Minh Hiếu lên tiếng can ngăn: “Được rồi, cậu ta cũng không làm gì được tôi.”

Đăng Dương vùng vằn, viền mắt đỏ lên, môi run rẩy: “Còn nói là không làm gì? Nó nắm lấy tay anh, em… lâu rồi em còn chưa được nắm đó!”

Hiếu thở dài, tiến lên một bước nắm lấy tay Dương.

Đăng Dương cứng cả người, ngốc ngốc nhìn Hiếu đôi mắt cũng không chớp.

Minh Hiếu nhàn nhạt nói: “Giờ thì nắm rồi đây.”

Đăng Dương như một con mèo đang nổi cáu được người vuốt ve, cả người như nhũn ra còn nheo mắt hưởng thụ, đầu không nghĩ ngợi gì nữa.

Minh Hiếu nhìn về phía Quốc Anh cùng đám đàn em, âm thanh không gợn sóng, giống như tiếng gió nơi khe núi khiến người khác lạnh cả lòng bàn chân: “Còn chưa đi?”

Quốc Anh chật vật đứng dậy, cắn răng nói: “Minh Hiếu mày coi chừng tao đó.”

Hiếu nhìn bọn họ biến mất ở cuối hẻm mới buông tay Đăng Dương nói: “Không sao rồi, về nhà thôi.”

Dương vẫn ngơ ngác, được nắm tay thích quá, đầu óc cậu ngưng trệ. Cậu xoa xoa nơi Minh Hiếu đã nắm, khóe môi nhếch lên cười ngây ngô.

“…” Hiếu hỏi cậu: “Cậu còn cười? Không nghe Quốc Anh nói gì à?”

Đăng Dương làm gì còn tâm trạng quan tâm tên đó, trên mặt vẫn là nụ cười lấy lòng như cún con. Cậu còn muốn chạy xung quanh Hiếu hai vòng nữa kìa.

Minh Hiếu đau đầu xoa xoa sống mũi: “Cậu mới vừa đi ra ngoài sao ? Đi đâu vậy?”

Dương chớp mắt nhìn anh, khéo léo đáp: “Em đi mua đồ.”

Minh Hiếu dường như cảm thấy phía sau Đăng Dương rất có thể đã mọc thêm một cái đuôi không ngừng vẫy. Anh có chút buồn cười, trên mặt cũng ôn hòa hơn: “Đi thôi, tôi đưa cậu đi.”

Đăng Dương ngừng lại hai giây trông thấy Hiếu xoay người tiến về phía trước, cậu liền vội vã như con nít bám theo sau: “Anh Hiếu, em đi một mình được mà, anh đang bận, đừng có làm mất thời gian!”

“Tôi có chuyện muốn nói với cậu!”

“A, dạ!”  Dương đi theo sau Hiếu, thừa lúc không ai hay biết mà lấy hộp thuốc ra nuốt trộng mấy viên.

Lúc Đăng Dương ngồi vào xe Hiếu cậu cực kì cẩn thận, từng chút một giống như ngồi trên khinh khí cầu, chỉ ngồi khoảng một phần ba ghế.

Sau khi ngồi xuống, cậu chống tay vào tay vịn, tay kia lấy trong túi ra một túi khăn giấy, lấy hai tờ lót lên xuống đệm. Xong xuôi cậu ngẩng đầu ngốc ngốc cười với Minh Hiếu: “Xe này mới ghê. Lần trước em ngồi là hồi nào vậy cà, trông vẫn mới y như trước. Anh Hiếu thật sự rất thích chiếc xe này ha.”

Minh Hiếu làm lơ mấy câu nói vô nghĩa của cậu, cứng họng nhìn chằm chằm cái mông cậu chỉ ngồi một phần ba ghế: “Cậu làm gì vậy?”

Đăng Dương rùng mình một cái, lập tức nâng mông, luống cuống tay chân lấy giấy ăn lên: “Em … em lót một chút để ngồi thôi.”

Hiếu liền ấn cậu xuống ghế.

Dương yếu ớt “A” một tiếng, vội vàng cúi đầu rất thấp, giấu hết nổi thống khổ trên mặt.

Minh Hiếu hơi hoảng: “Sao vậy?”

“Không, em không sao?” Đăng Dương cười cười: “Tự nhiên anh làm như thế, em giật mình.”

Eo cậu đau, thật sự đau lắm. Mới đánh có mấy người thôi mà lại đau như muốn đứt thành từng khúc. Đã đau lại không có sức đến ngồi cũng khó khăn.

Minh Hiếu thấy anh chẳng làm gì cho cậu phải giật mình, sắc mặt trầm xuống: “Ngồi cho đàng hoàng vào, cái ghế này không có sụp xuống đâu.”

Dương rũ mắt, lau mồ hôi trên trán có chút khó khăn nói: “Nhưng mà em … em hơi nóng, em chảy mồ hôi nhiều lắm, lỡ làm dơ thì phải làm sao …”

Minh Hiếu bật công tắc điều hòa: “Nóng thì mở điều hòa còn không thì mở cửa sổ xe, ngồi yên đi.”

Lúc nhỏ Dương thân thể còn cường tráng, không sợ lạnh cũng chả sợ nóng. Nhưng mấy năm qua sức khỏe cậu sa sút, trời hè oi bức mà cậu không hiểu sao vẫn thấy lạnh, dần dần thành ra sợ lạnh, cậu cũng không dám đứng trước máy điều hòa. Nhìn thấy sắc mặt Hiếu không tốt, cậu cũng không dám quậy quọ, ngoãn ngoãn ngồi trên ghế.

Nhưng mà eo cậu đau, dựa vào ghế không thoải mái tí nào, chỉ có thể dùng cánh tay phải ở nơi Hiếu không nhìn thấy mà chống đỡ mới thấy khá hơn một tí.

Nếu có cái gối để tựa vào thì tốt rồi.

Tuy rằng eo đau nhưng Dương vẫn cứ cợt nhả bởi vì tâm tình cậu rất tốt: “Anh Hiếu, hôm nay anh gặp chuyện tốt hả, trông anh rất vui?”

Minh Hiếu liếc mắt nhìn giấy ăn dưới chân cậu, chán không buồn nói.
Đăng Dương cực kì tinh thông mặt dày thư pháp: “Nhất định là có chuyện vui rồi, nên anh không thấy phiền khi em ngồi xe của anh. Lần trước em ngồi anh còn dặn em không được làm dơ xe, giờ anh chẳng dặn gì he he.”

Minh Hiếu không muốn để ý đến cậu.

Dương tiếp tục cười hớn hở nói: “Thế rốt cuộc là có chuyện gì? Anh mới nói có chuyện muốn nói với em mà.”

Minh Hiếu rất phục cách tán gẫu của cậu, cuối cùng vẫn quay về chủ đề chính: “Cậu biết Quốc Anh vì sao hôm nay đến đây không?”

Đăng Dương không nghĩ là vì chuyện này, cậu ngay lập tức căng thẳng lên: “Có phải nó uy hiếp anh? Em biết nó luôn mơ mộng hão huyền với anh, nhưng cũng không đến nỗi phải uy hiếp anh chứ? Bộ nó coi nó là bá đạo tổng tài à?”

Minh Hiếu nghe đến “mơ mộng hão huyền với anh” liền bị sặc nước miếng, cố gắng nghe cậu nói xong cuối cùng cũng không khống chế được mà ho khan.

“Anh bị sao vậy?” Đăng Dương khẩn trương.

Hiếu lắc đầu nhưng vẫn còn đang ho.

Đăng Dương cảm thấy xót lòng, cậu theo bản năng mà tiến lại gần một chút, dùng tay vỗ lưng nhuận khí cho anh: “Anh Hiếu đừng sợ, nó không dám bắt nạt anh. Nếu nó còn dám đến, em sẽ đánh nó toét đầu.”

Hiếu dừng ho nhưng không có đáp lại, chỉ yên lặng nhìn cậu, ánh mắt sâu xa.

Dương thấy anh nhìn cậu như thế, cậu liền nhìn lại tay mình vẫn còn đặt trên lưng anh, trong lòng cảm thán thôi chết tiêu rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip