1

-Không leask truyện ra khỏi Wattpad dưới bất kỳ hình thức nào và không sử dụng cho mục đích riêng.

_____________________________________


hà nội
23.5.2024
22h45

đêm khuya , mưa lất phất rơi , tiếng mưa nhẹ nhàng vang vọng trong con hẻm vắng . đèn đường vàng vọt hắt qua màn mưa mờ ảo , khiến khung cảnh càng thêm phần u tịch . em đứng lặng , cảm giác trống trải và nặng nề len lỏi trong lòng , từng giọt mưa lạnh buốt như chạm đến nỗi cô đơn sâu thẳm . mưa rơi tí tách trên vai , nhưng dù lạnh , cơn mưa đêm như an ủi , vỗ về , làm dịu đi chút gì đó khó nói thành lời .

đêm đó , em đứng giữa ngã ba định mệnh - bước tiếp hay từ bỏ . nói muốn từ bỏ là nói dối , nhưng ở lại chỉ khiến tim em thêm đau , lòng thêm buồn . em yêu anh thật lòng , còn anh lại chỉ trao em bão giông .

mới hai tuần trước , em và anh còn đi chơi , cười nói bên nhau . vậy mà hôm nay , anh lại muốn nói lời chia tay . tình cảm ta chưa đông đầy , hay tất cả chỉ là cái cớ của anh ? hỏi em có buồn không ư ? em buồn , em đau chứ . người ta thường nói , " mối tình đầu là mối tình khó quên nhất ." có lẽ vì còn thương nên chẳng thể quên được .

hóa ra , tình cảm mà em ngỡ là vững bền , lại chỉ là điều tạm bợ trong mắt anh . em từng nghĩ mình có thể níu kéo , có thể bước tiếp nếu anh cho em cơ hội . nhưng giờ thì mọi thứ đã quá rõ ràng .

chỉ vỏn vẹn năm phút trước , em vô tình thấy anh tay trong tay với một cô gái xa lạ . họ cười nói , ánh mắt anh dịu dàng - ánh mắt mà em cứ ngỡ chỉ thuộc về em . em đứng chết lặng dưới mưa , không biết nên khóc hay nên cười . em từng nghĩ quá khứ là để xóa đi nỗi ưu phiền , nhưng giờ chính quá khứ ấy lại đeo bám , để lại một nỗi đau nặng trĩu .

tay em run run , rút điện thoại ra , bấm số gọi ai đó , em mệt rồi . em không muốn khóc , nhưng sao nước mắt cứ rơi . biết là đau , nhưng cứ đâm đầu vào . có lẽ câu nói ấy sinh ra để dành cho em . khoảng một phút sau , đầu dây bên kia bắt máy .

" khang .. t - " chưa kịp nói gì , đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói trầm ấm nhưng em biết người đó giận em lắm .

" đang ở đâu ?" đầu dây bên kia cũng không chần chờ gì thêm , liền hỏi .

" chỗ cũ "

" ừ , đợi tao chút , tao đến đón mày , kiếm chỗ nào núp đỡ vào đi , đứng ngoài lạnh tao không chăm đâu ."

" tút tút tút "

em đứng đó , nghe tiếng tút tút kéo dài trong điện thoại , lòng càng thêm trống trải . tiếng mưa hòa với hơi lạnh len lỏi qua từng lớp áo , khiến em run lên , không rõ vì rét hay vì cảm giác đau đớn trong lòng .

mười phút sau , tiếng xe máy dừng lại bên cạnh . khang kéo nón bảo hiểm xuống , đôi mắt thoáng vẻ khó chịu khi nhìn thấy em vẫn đứng dưới mưa , ướt sũng từ đầu đến chân .

" mẹ mày , kêu mày đứng núp ở đâu đi thì không núp , ướt nhẹp như thế rồi về bệnh thì sao ? tao nói rồi , tao không chăm đâu ." khang phàn nàn , nhưng vẫn nhẹ nhàng khoác áo khoác của mình lên vai em , ánh mắt không giấu nổi sự lo lắng .

em không nói gì , chỉ cúi mặt , giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống , hòa vào màn mưa . khang thở dài , cẩn thận lau nước mắt trên mặt em .

" thôi , nín , lúc trước cãi tao để quen nó mà khóc làm gì ?" nói vậy thôi chứ khang thương em lắm , em là người luôn đến lúc khang buồn rầu , cô đơn nhất , như ánh chiều tà chiếu vào cả nhà tù . " lên xe đi tao dẫn đi ăn , khóc hoài hồi sưng mắt giờ cái thằng này ." khang cú vào đầu em một cái .

em gật đầu , im lặng ngồi lên xe phía sau , bàn tay vô thức bám chặt lấy áo khang . hơi ấm của khang như một liều thuốc xoa dịu nỗi đau đang bủa vây trong lòng , khiến em nhận ra rằng , dù có chuyện gì xảy ra , vẫn còn có người sẵn lòng ở bên cạnh và che chở cho em trong những phút yếu lòng nhất .

đi được một đoạn , khang dừng lại trước một quán ăn nhỏ bên đường . anh quay lại nhìn em , khuôn mặt nghiêm nghị , ánh mắt thoáng chút bực bội :

" xuống ăn chút gì đi "

em cúi đầu , giọng nhỏ như gió thoảng : " thôi ... em không đói "

" đừng có mà nói là không đói . muốn để tao phải lôi mày vào hay gì ?" khang thở dài , kéo em vào quán mà không chờ em phản đối . ngồi xuống ghế , anh gõ nhẹ vào đầu em rồi lấy thực đơn , giọng pha chút dứt khoát :

" không ăn cũng phải ăn . tao thấy mấy nay mày gầy rồi đấy , làm gì thì làm phải chăm sóc bản thân trước , mày chả phải khóc vì cái thằng đấy làm gì , tao đã nói với mày rồi , mày có nghe không , cãi cãi cãi rồi mày thấy kết cục chưa ?"

em im lặng nhìn xuống bàn , biết là cãi cũng không lại , còn khang thì gọi mấy món đơn giản mà em thích . khi đồ ăn được mang ra , anh gắp thức ăn vào bát cho em , giọng nhẹ hơn :

" ăn đi , ăn nhiều vào , rồi trả lại bé an nặng 65kg cho tao "

" sao mà ăn nổi ?" em chề môi , giọng chê lên chê xuống .

" không nổi cũng phải ăn , nôn ra thì hốt lại uống vào "

" dơ dáy chết "

reng reng reng !

" alo , gì thế ba ?" khang cất giọng .

" mày thấy thằng an đâu không ?" đầu dây bên kia liền đáp .

" nó đây này , nói chuyện không ?"

" khỏi đi , nào về để tao chờ cửa "

" đóng đi , tí tao về mở "

" ừ , về sớm đấy "

" ai thế ạ ?" tay em nhỏ xinh nhột nhẹ vào bụng khang .

" anh hậu "

nghe anh nói thế an cũng chẳng nói gì , chỉ ngồi đó ăn .

reng reng reng !

điện thoại bảo khang lại rung chuông . nhưng lần này không phải hậu mà là hiếu , không nghe nhầm đâu , đó là trần minh hiếu , cái tên đã làm cho em an của bảo khang khóc sướt mướt . hắn điện cho khang làm gì nhỉ ? xin quay lại à ? đời nào bảo khang cho , hay điện để nói với khang là " em chia tay an rồi ," như thế thì đó không phải trần minh hiếu mà là đinh minh hiếu rồi .

suy nghĩ một hồi khang cũng bắt máy . đầu dây bên kia có lẽ chờ lâu quá nên khi bảo khang vừa bắt máy đã soạn một văn bản cho nghe . gì mà " anh bảo an ngày mai qua nhà em lấy đồ về đi nhé , nãy em thấy an còn đứng ở chỗ ấy , anh lại rước an đi , em không tiện nên không đưa về được , anh thông cảm ." bao nhiêu sự tức tối bảo khang dồn lên não , cuối cùng chỉ phun được ba chữ " anh cảm ơn ."

an nhìn thấy anh mặt này mặt nọ liền hỏi :

" anh khang sao thế ? anh lạnh ạ ? ai gọi anh thế ? phải anh hậu không ? cho em nói chuyện với anh hậu với ."

" hả - thằng hiếu g -" đến giờ bảo khang mới chợt hoàn hồn về , đối mặt với đôi mắt sâu thẳm của an . bảo khang gập ngừng thì cũng thốt được hai , ba câu .

" ờ thì , bạn anh gọi , nó bảo mẹ nó bệnh cần tiền chạy , nên hỏi mượn anh ấy mà ."

___________________________________________

Horn_pag

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip