Còn lại gì giữa chúng ta
Anh không nhớ nổi lần cuối cùng anh nhìn vào mắt em đó là từ bao giờ
Em từng trách anh chỉ ôm ước mơ còn không sợ mất em thì làm sao chờ
Lúc đó anh có xin lỗi hay không thì kết quả nó cũng như nhau mà
Cuối cùng thì hai ta đều ích kỷ nông nổi tự trọng cao mà
Ta từng bắt gặp nhau ở khắp Sài Gòn chắc là lúc còn yêu dù muốn tránh cũng khó
Không thể tin là mình chưa từng gặp lại sau khi mà anh bước qua cánh cửa đó
Tình yêu mình từng là ánh lửa đỏ từng là chim sẻ cố đập cánh giữa gió
Cố gắng sống hai cuộc đời chắc là thằng nhóc này muốn làm thần thánh nữa đó
Sao giờ em xuất hiện tại đây vầy
Cuối hàng khán giả và cánh tay vẫy
Em từng cùng anh đứng ở hậu trường và cùng anh về nhà sau khi mà bay nhảy
Cũng từng nói em không có gạt anh em thích nhạc anh and you know the vision
Anh từng hứa là mình không nhạt đâu sẽ không lạc nhau cùng bên nhau vào khi cần
Ngay lúc đó anh chỉ muốn lao xuống anh thật sự tò mò em dạo này khoẻ không
Nhưng mà sao hôm nay đi khuya vậy
Ba mẹ biết là ba mẹ sẽ trông
Anh từng mong em hạnh phúc tới khi em nở nụ cười anh như bị đâm mười nhát
Khi anh đứng trên sân khấu một mình coi em đứng cạnh cùng với một người khác
Em hiểu rằng chúng ta không ai là sai (hah)
Chỉ là em không muốn em mãi sẽ là lựa chọn thứ hai
Mãi sau những điều anh cho là lý do để anh tồn tại
Vậy đâu còn lý do để em ở lại
Đây sẽ là lý do em sẽ thôi đắn đo cứ ôm mộng hoài
So thanks for showing me the exit sign
Chưa nói tới đúng sai nhưng chuyến xe dừng lại là do chân anh đặt trên phanh
Anh đã không ngần ngại chia con đường làm hai vì anh nghĩ là anh quên nhanh
Gặp một cô gái mới coi là cả thế giới
Viết tên cả hai lên tranh không dễ nhiều đêm trắng để chờ lên nắng giờ thì kí ức gọi tên anh nên là cứ rót đi
Bàn vẫn ướt mặc dù có lót ly
Ước gì có thể paste nổi đau này qua chỗ khác nhưng không nó nhân lên nó chỉ copy
Thật khó để nhìn xung quanh khi chỉ trông ngóng vì sao như Xi ôn cốp xki
Để bây giờ em đi mất liên kết còn lại tồn tại giữa anh và em là chung một tài khoản Shopee
Gom hết tất cả về em xong rồi thiêu nhanh
Giọng em vang lên trước khi môi em mở găm thẳng vào anh như là siêu thanh
Không cần phải là người giỏi toán đủ biết đây không phải đổi ngang
Em chỉ mất đi một thằng thất bại anh mất đi một người yêu anh
Tám ngàn năm trăm mười lăm lần nói anh yêu em ở trong mess nếu mà em search
Cũng tới lúc mình phải quên đi thôi dù từng có với nhau là rất nhiều cam kết
Tiếc nhất không phải chia tay mà là không yêu em nhiều hơn trước lúc tình yêu chết
Có lẽ phải ghi tên em vào credit vì bài nhạc nào anh cũng viết về em hết
Em hiểu rằng chúng ta không ai là sai (hah)
Chỉ là em không muốn em mãi sẽ là lựa chọn thứ hai
Mãi sau những điều anh cho là lý do để anh tồn tại
Vậy đâu còn lý do để em ở lại (đâu cần một lý do ở lại)
Đây sẽ là lý do em sẽ thôi đắn đo cứ ôm mộng hoài
So thanks for showing me the exit sign
Hah hãy gìn giữ nhau trong những kỉ niệm
I thank you for finally showing me the exit sign hmm
Thanks for showing me the exit sign
Exit sign ( HIEUTHUHAI. ft marzuz )
Hiếu và Khang quen nhau từ những năm tháng đại học, cùng nhau trải qua những ngày tháng chật vật với mì gói và bài tập nhóm. Khi ấy, Hiếu là người có hoài bão lớn, luôn muốn vươn xa, còn Khang thì trầm lặng hơn, luôn ở phía sau lắng nghe và ủng hộ Hiếu. Họ như hai mảnh ghép đối lập nhưng lại vừa vặn với nhau một cách kỳ lạ.
Rồi thời gian trôi qua, Hiếu bắt đầu thành công. Anh trở thành một influencer nổi tiếng, có hàng trăm nghìn người theo dõi. Lịch trình bận rộn, những buổi tiệc, những dự án hợp tác... Cuộc sống của Hiếu dần xoay quanh ánh đèn sân khấu. Mỗi lần Khang nhắn tin, Hiếu chỉ trả lời qua loa, thậm chí nhiều lúc quên luôn. Những cuộc hẹn hiếm hoi cũng trở nên gượng gạo, vì Hiếu lúc nào cũng bận nhìn điện thoại, bận suy nghĩ về nội dung mới, bận với thế giới mà cậu đang chinh phục.
Khang vẫn kiên nhẫn, nhưng cậu cũng có giới hạn của mình. Cậu không trách móc, không giận dỗi, chỉ dần dần im lặng.
Rồi một ngày, Hiếu thấy một dòng trạng thái trên mạng xã hội:
"Chúng ta đã từng quan trọng với nhau. Nhưng không có nghĩa là mãi mãi."
Dưới dòng chữ đó là bức ảnh Khang đứng một mình ở quán cà phê quen thuộc của hai người. Hiếu thoáng rùng mình, lướt xuống phần bình luận—một dòng chữ từ Khang khiến tim cậu như rơi xuống:
"Tôi chia tay rồi."
Lần đầu tiên sau rất lâu, Hiếu gọi cho Khang. Nhưng đầu dây bên kia chỉ là giọng tổng đài. Tin nhắn của Hiếu cũng không nhận được hồi âm.
Mãi đến khi mất đi rồi, Hiếu mới nhận ra rằng, trong tất cả những người từng yêu thương cậu vô điều kiện, Khang là người duy nhất chưa bao giờ đòi hỏi gì. Và cậu đã đánh mất người đó một cách ngu ngốc nhất.
Hiếu nhìn vào màn hình điện thoại, muốn nhắn một điều gì đó, nhưng rồi chỉ lặng lẽ thở dài. Có những thứ, một khi đã để lạc mất, sẽ chẳng bao giờ quay lại như cũ nữa.
Hiếu không thể ngồi yên. Cảm giác mất mát này quá thật, quá đau, và cậu không thể để nó kết thúc như vậy.
Hiếu nhớ lại những lần Khang nhắn tin rủ đi chơi nhưng cậu chỉ trả lời hời hợt. Nhớ lại những lần Khang im lặng chờ đợi trong khi cậu mải mê chạy theo sự nghiệp. Nhớ cả những lần Khang cười nhẹ mà nói:
"Cậu cứ làm điều cậu muốn, tớ không sao đâu."
Giờ thì Khang đã không còn ở đó nữa.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Hiếu vội lấy xe, chạy đến căn hộ của Khang. Nhưng khi cậu bấm chuông, người mở cửa là một cô gái lạ.
"À, cậu là Hiếu đúng không?" Cô ấy ngập ngừng. "Khang mới chuyển đi rồi. Hôm qua thôi."
Tim Hiếu như chùng xuống.
"Cậu ấy… đi đâu vậy?"
Cô gái nhìn Hiếu một lúc rồi nói khẽ:
"Khang bảo là muốn đi xa một chút. Để quên."
---
Những ngày sau đó, Hiếu tìm mọi cách liên lạc. Cậu nhắn tin, gọi điện, thậm chí hỏi bạn bè chung, nhưng ai cũng chỉ biết Khang đã đi đâu đó mà không nói rõ địa điểm. Cảm giác mất mát ấy như một nhát dao cứa vào lòng Hiếu từng ngày.
Cho đến một buổi chiều, khi đang lướt mạng, Hiếu nhìn thấy một bức ảnh.
Một quán cà phê nhỏ ở Đà Lạt. Và Khang, đang ngồi bên cửa sổ với ly cà phê ấm trên tay.
Không chút do dự, Hiếu đặt ngay một tấm vé xe.
---
Đà Lạt lạnh hơn Hiếu tưởng, nhưng chẳng lạnh bằng ánh mắt Khang khi nhìn thấy cậu.
"Cậu làm gì ở đây?" Giọng Khang trầm tĩnh, không còn sự thân thuộc của ngày xưa.
Hiếu hít một hơi sâu. "Tớ đến để xin lỗi."
Khang im lặng, chờ đợi.
"Tớ đã quá ích kỷ," Hiếu tiếp tục, "Tớ nghĩ rằng chỉ cần có cậu ở đó, tớ có thể mặc kệ mọi thứ. Nhưng tớ sai rồi. Cậu đã rời đi, và tớ mới nhận ra cậu quan trọng với tớ như thế nào."
Khang cười nhạt. "Hiếu, cậu đến muộn quá rồi."
"Chỉ cần cậu cho tớ một cơ hội." Hiếu nói, mắt không rời khỏi Khang. "Một cơ hội để bù đắp. Nếu sau đó cậu vẫn muốn rời đi, tớ sẽ không giữ nữa."
Khang nhìn cậu rất lâu. Rồi cậu thở dài.
"Ngồi xuống đi. Trời lạnh lắm."
---
Hóa ra, vẫn còn một cơ hội cho Hiếu. Nhưng lần này, cậu sẽ không để vuột mất nữa.
Sau Cơn Mưa
Những ngày ở Đà Lạt, Hiếu kiên trì ở bên Khang. Cậu không cố gắng lấy lòng Khang bằng những lời hoa mỹ hay hối lỗi liên tục, mà chỉ đơn giản là có mặt.
Mỗi sáng, Hiếu đến quán cà phê Khang thường ngồi, lặng lẽ đặt một ly cacao nóng trên bàn rồi không nói gì cả. Khi Khang đi dạo một mình, Hiếu chỉ theo sau, giữ một khoảng cách vừa đủ.
Khang không đẩy Hiếu đi, nhưng cũng không chủ động mở lòng. Cậu chỉ lặng lẽ quan sát sự thay đổi của người từng bỏ rơi mình.
---
Một ngày nọ, trời Đà Lạt mưa lớn. Hiếu và Khang bị kẹt lại dưới hiên một quán nhỏ ven đường.
Hiếu nhìn màn mưa trắng xóa, rồi chậm rãi nói:
"Ngày xưa, tớ từng nghĩ chỉ cần có danh tiếng, có thành công, tớ sẽ hạnh phúc. Nhưng khi đạt được rồi, tớ lại thấy thiếu một điều gì đó."
Khang im lặng.
"Đến khi mất cậu, tớ mới nhận ra… điều thiếu sót đó chính là cậu."
Khang quay sang, ánh mắt không còn lạnh lùng như trước.
"Tớ không cần một Hiếu nổi tiếng," Khang khẽ nói. "Tớ chỉ cần một Hiếu biết trân trọng những gì mình có."
Hiếu nhìn Khang, tim đập nhanh hơn.
"Cậu có thể… cho tớ một cơ hội không?"
Cơn mưa ngoài kia như chậm lại. Khang không vội trả lời. Cậu nhìn Hiếu một lúc thật lâu, rồi nhẹ nhàng nói:
"Có lẽ… cậu vẫn còn chút may mắn."
Bên ngoài, mưa đã bắt đầu tạnh. Một tia nắng nhẹ xuyên qua những giọt nước còn vương trên mái hiên.
Có những thứ đã mất đi, nhưng cũng có những điều, nếu biết trân trọng, có thể tìm lại được.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip