Chương 69: Ngoại Lệ
Ngọc Doanh thật sự khổ cực đợi một đêm. Nàng biết rõ người ở đối diện cũng một đêm không ngủ. Thắp đèn cùng trăng uống rượu. Ngọc Doanh chưa bao giờ biết, Nhĩ Thuần khi nào lại thích uống rượu, tửu lượng lại tốt đến vậy.
Mấy lần nhìn ngọn đèn sáng rồi tắt, có lẽ người nọ lại châm thêm dầu, dường như có thể trông thấy Nhĩ Thuần, lòng sẽ trở nên dịu dàng vui vẻ, dù cho đôi mắt đẹp có gây xích mích với nàng. Có bao nhiêu lần, sinh sinh cố nhịn mong muốn cùng nàng nâng cốc hoan ngôn.
Đêm, lạnh như vậy, nàng còn chịu không nổi. Cánh cửa luôn rộng mở, bên trong không thấy lạnh ư? có phải, nhìn nàng bị lừa gạt, nhìn nàng chịu nhục hình, thật sự không thể nào thờ ơ được ư?
Giờ tý đã qua, Ngọc Doanh nghe chút tiếng động, nước mắt ngăn không được. Nàng không biết là vì bản thân mà khóc hay vì An Xuyến.
Là An Xuyến vô điều kiện giúp nàng, giúp nàng sửa lại án sai, giúp nàng tự mình cố gắng, giúp nàng bắt đầu một lần nữa.
Lại khiến cho Ngọc Doanh cảm thấy rằng ở Tử Cấm Thành ngoại trừ Nhĩ Thuần ra, vẫn còn có người lo lắng cho nàng, còn có một người vô điều kiện đối tốt với nàng. Ngọc Doanh trong cung kéo dài hơi tàn không định đi nịnh nọt ngoại trừ Nhĩ Thuần ra, nàng không muốn An Xuyến xem thường nàng
Nguyên lai hết thảy, bất quá chỉ là giấc mộng nam kha thôi sao? Rốt cuộc nàng còn có thể tín nhiệm ai, là Nhĩ Thuần sao? Đã không còn thân mật thể xác thì nàng và Nhĩ Thuần còn gì nữa. Chưa từng có một lời hứa, chỉ có da thịt thân cận để khuây khỏa. Nhưng cái không cần nói cũng rõ mồn một trước mắt, cưỡi ngựa xem hoa, tất cả đều là Nhĩ Thuần tốt hơn.
Lúc cần chất vấn An Xuyến, lúc lại muốn hỏi An Xuyến nguyên nhân, Ngọc Doanh nghĩ đến vẫn là Nhĩ Thuần. Cho nên cũng không còn tâm tư mà hỏi. Một cái đáp án không thể phân biệt thiệt giả, hỏi có ích gì?
"Tiểu chủ, đã trễ như thế sao còn chưa ngủ?" An Xuyến phát hiện Ngọc Doanh ngồi trong bóng tối, ánh sáng trong mắt Ngọc Doanh đã tắt liệm, chỉ còn đêm tối mới nhìn thấu
"Ngươi cũng biết đã muộn à" Ngọc Doanh lạnh như băng nói
"An Xuyến phục thị tiểu chủ đi ngủ" An Xuyến thở dài một tiếng, biết rõ chuyện hôm nay sợ là không thể gạt được Ngọc Doanh, lại không ngờ bị nàng phát hiện nhanh đến vậy, nguyên lai cả buổi tối chờ không ngủ, ngay cả một câu giải thích hợp lý còn chưa nghĩ tốt sao
"Đi ngủ? Ngươi biết rõ hôm nay không chỉ mình ngươi không ngủ được !" Ngọc Doanh hét lớn, nàng không quen nhìn cái bộ dạng nước chảy mây trôi của người khác, rõ ràng nhiều người phản bội nàng như vậy, lại giả vờ không hề có chuyện gì xảy ra. Chẳng lẽ Hầu Giai Ngọc Doanh này đễ bị người khác gạt đến thế sao?
"Ngươi nói cho ta biết, tại sao lại phản bội ta hả? Ta đối với ngươi tốt như vậy, ta coi ngươi như là tỷ muội của ta" Ngọc Doanh cao giọng lên án, dù sao cả Thừa Càn cung không ngủ được chỉ có ba người nàng thôi.
"Loại tình cảm tỷ muội gì đó, cho đến bây giờ đều là tiểu chủ đơn phương tình nguyện. Tiểu chủ nên biết, trong Tử Cấm Thành không có bằng hữu không có tình thân, mãi mãi chỉ có tranh đấu. Mỗi người làm chuyện gì cũng có lý do, tiểu chủ cần gì hỏi rõ ràng như thế" An Xuyến sắc mặt vừa ấm nay lại lạnh xuống, nên ngừng hay không ngừng, sau này tự phán xét
"Ta không tin ngươi phản bội ta! An Xuyến, cho dù tất cả mọi người có lừa gạt, phản bội ta, ngươi cũng sẽ không lừa gạt phản bội ta có đúng hay không?" Ngọc Doanh khàn cả giọng, giống như muốn cho ai nghe thấy. Trắng trợn lên án, chưa bao giờ là tác phong của Ngọc Doanh.
"An Xuyến cho đến bây giờ đều là loại người thấy sang bắt quàng làm họ, thực xin lỗi tiểu chủ, sau này không thể phụng dưỡng tiểu chủ được rồi" An Xuyến lần đầu tiên không đóng cửa phòng, cũng không quay đầu cứ thế rời đi. Nhìn về phía Nhĩ Thuần đang vui vẻ, trong lòng dâng lên cảm xúc không rõ, không biết là cảm kích hay là hận.
Trong phòng Ngọc Doanh truyền ra tiếng khóc cười tê tâm phế liệt, Nhĩ Thuần có chút đau đớn. Cầm lấy bầu rượu, hiện tại cần uống rượu ấm người, có lẽ không chỉ có mình nàng
oOo
Ở trong Tử Cấm Thành bước đi vô định, không mục đích, An Xuyến tựa hồ đã quên mất mục đích là gì cứ thế bước về phía trước. Chỉ là tuyết rơi dày đặc, nàng chẳng qua là một nữ tử yếu ớt không cách nào chống lại được tự nhiên
"An Xuyến " Khổng Vũ thật xa đã nhìn thấy An Xuyến, gọi nàng vài tiếng cũng không nghe được trả lời, lúc nàng sắp té may mắn đỡ được nàng
"Khổng... Khổng đại nhân...." An Xuyến tự nhiên lui về hai bước, duy trì khoảng cách với Khổng Vũ,
"An Xuyến, muội cứ gọi tên huynh là được rồi, không cần xa lạ như thế. Có một việc huynh muốn nói với muội, nhưng lại không có cơ hội cho muội biết, không biết bây giờ có thể nói hay không" Khổng Vũ đưa An Xuyến đến một nơi yên tĩnh, không có người qua, đúng là rất thuận tiện để nói chuyện.
"Khổng đại nhân, có chuyện gì cứ nói thẳng" An Xuyến tự biết lén lút gặp Khổng Vũ là không tốt, hiện tại trong lòng cũng rất loạn, không kịp nhớ làm sao đã đến đây
"Thứ lỗi cho huynh nói thẳng, An Xuyến, muội là cô nương tốt, muội có khó khăn gì huynh cũng rất muốn giúp muội. nhưng Tử Cấm Thành lớn như vậy, một người có thể tùy tiện đè chết nô tài chúng ta. Ngay cả một con quạ đen còn được quý hơn cả mạng nô tài chúng ta, huynh nói nhiều như vậy là muốn nói cho muội biết, huynh trước kia mấy lần chiếu cố muội, kỳ thật đều do nhận lệnh của Như Phi nương nương làm việc, hy vọng muội có thể minh bạch" Khổng Vũ cùng Tôn Bạch Dương gần đây quân tử chi giao, quan hệ mật thiết, có thể nói không đánh nhau không quen biết, sớm đã quên mất thù hận xưa. Hắn hôm nay đến nói chuyện với An Xuyến, cũng không muốn An Xuyến hiểu lầm bất cứ điều gì. Huống chi quả thật hắn phụng mệnh làm việc, không nên làm trái ý chỉ người trên
"Ý tứ của Khổng đại nhân, An Xuyến đã rõ. Bất kể nói cái gì, vẫn muốn cám ơn Khổng đại nhân, ngày xưa đã chiếu cố tốt cho nãi nãi ta" Dù trong lòng cũng từng suy đoán, An Xuyến vẫn cảm thấy cả kinh, chính mình bị hoàng hậu gọi là đệ nhất nhân biết được tâm ý chủ tử, hiện tại lại cảm thấy mình quá ngu đần. Nàng tối hôm qua còn nói với Ngọc Doanh rằng nàng hành tẩu trong cung mười năm chỉ chắt lọc tinh túy, ngoài ra còn có ngoại lệ
Ngoại lệ của An Xuyến chính là Như Phi. Ngoại lệ của Ngọc Doanh không phải An Xuyến nàng, mà là Nhĩ Thuần.
Trong cung, chỉ có Như Phi tốt với nàng như vậy, vì nàng suy nghĩ rất nhiều
"An Xuyến, chuyện nãi nãi huynh thật xin lỗi đã không thể chiếu cố tốt nãi nãi của muội. Bất quá hy vọng muội đừng hiểu lầm Như Phi nương nương, Như Phi nương nương là thật tâm đối tốt với muội. Ta biết rõ An Xuyến muội từng nghi ngờ Như Phi nương nương, trong lòng còn khúc mắc, nhưng ta dám dùng cái đầu của mình bảo đảm, nương nương tuyệt đối không hại muội, càng không hại nãi nãi của muội"
An Xuyến bừng tỉnh đại ngộ. những nghi ngờ đều đã được giải đáp, nàng đến cùng vẫn là phụ Như Phi.
An Xuyến nhìn tấm biển khí phách nhất Tử Cấm Thành, ba chữ Vĩnh Thọ cung sau này nàng không thể dùng bất cứ lý do nào để trốn tránh. hình ảnh người kia hôm qua kéo nàng một mạch đến Vĩnh Thọ cung vẫn còn rõ mồn một trước mắt, người này đối với nàng tốt lắm
Lang thang khắp nơi, chẳng có mục đích mà mục đích cuối cùng vẫn là tại đây, vẫn là nơi đây, vĩnh viễn chính là chổ này. An Xuyến, không còn bất cứ lý do nào để trốn tránh nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip