Chương 32

Khả Nhạc nhìn ra cửa sổ phòng giam, môi mĩm cười. Một nụ cười buồn. Nhìn thấy đêm tuyết rơi nhiều như vậy, cô lại có một dự cảm không lành.

Ngày trước, năm cô năm tuổi, cũng vào đêm tuyết rơi nhiều như vậy. Bà của cô- người luôn yêu thương và bảo vệ cô đã cố gắng trong cơn bão tuyết ấy, đi tìm bằng được con cún nhỏ của cô.

Cún đã tìm được, cô rất vui, rất rất vui. Nhưng sau đó, bà cô lâm bệnh rất nặng. Rồi qua đời...

Sau đó, cả người bạn bên cạnh cô năm cô mười tuổi. Cũng vì trò chơi trốn tìm với cô. Sợ cô trốn trong cái lạnh ấy mà không quan tâm đến cái lạnh buốt da ấy, cố gắng đi tìm cô.

Sau đó cậu nhóc ấy cũng bị bệnh rất nặng. Người ta bảo, cậu bị thương trong lúc tìm cô. Không lâu sau, cậu bé ấy cũng mất.

Vì vậy Khả Nhạc rất sợ những cơn bão tuyết như vậy. Khả Nhạc ngồi im, chăm chú quan sát Nhật Quân. Cô rất sợ trong cơn bão tuyết này, sẽ mất đi người bên cạnh cô.

" Sao vậy?"

" Không sao..."

" Tôi ghét nhất là nói dối!"

Nhật Quân gằng giọng. Anh ghét nhất là nói dối? Vậy anh có phải đang nói dối chính bản thân mình? Rằng anh với cô chỉ có hận, không có yêu? Rằng anh không cần cô bên cạnh?

" Tôi... Anh... Anh sẽ không chết chứ?"

" Sao?"

" Anh... Không... Là... anh sẽ không sao chứ?"

" Ý em là gì?"

" À... không có gì."

Nhật Quân nhíu mày nhìn sự lúng túng của cô. Khả Nhạc mà anh biết là một người không ấp úng nhiều như bây giờ. Cô đang giấu anh điều gì?

" Em đang sợ?"

Khả Nhạc gật nhẹ đầu. Cô biết mình không thể giấu anh. Nhật Quân lắc đầu, môi mĩm cười. Cô là đang lo cho anh sao?

" Lại đây!"

" Anh lại muốn gì?"

" Tôi muốn ôm em!"

" Hả?! Anh thôi đi! Hoàn cảnh nào còn giỡn được?"

" Tôi rất lạnh. Muốn dùng thân thể rẻ tiền đó của em để giữ ấm. Em đang nghĩ điều gì?"

Nhật Quân vội tìm cớ che đi sự thật ẩn sân trong lòng anh. Anh thực sự rất nhớ cô, anh muốn ôm cô vào lòng, để cảm nhận được hơi ấm từ cô và để khẳng định một điều...

Khả Nhạc đã quay về!

" Em muốn tôi vừa bị thương vừa lạnh đến chết sao?"

"..."

" Em không thể thương hại một kẻ như tôi sao?"

Câu nói này thốt ra, chính là anh đã đem lòng tự tôn của mình vứt đi! Anh đang cầu xin sự thương hại từ cô. Anh đã hoàn toàn thua trước cô rồi.

Khả Nhạc nghe câu nói này của anh, tâm đã không thể lạnh nữa. Cô đứng dậy, bước lại gần, ngồi cách xa anh khoảng năm bước chân.

Nhật Quân lắc đầu, cười nhạt. Cô chính là đang ghê sợ anh sao? Cô không muốn lại gần anh sao? Trong tim cô, anh không đáng đến vậy sao?

Khả Nhạc ngồi cách xa anh, vì cô sợ. Cô rất sợ lý trí sẽ chịu thua con tim. Cô rất sợ bản thân sẽ mất tự chủ mà lao đến, kể anh nghe và xin anh cho phép cô quay về.

Một cơn đau đầu ập đến, Nhật Quân cảm giác được cả cơ thể đang nóng dần lên. Hai mí mắt nặng trĩu, anh dựa vào tường, thở từng hơi nặng nhọc.

" Anh sao vậy? Cơ thể anh nóng quá! Anh vẫn ổn chứ?"

Khả Nhạc nhìn thấy tình trạng của anh, liền quên mất những suy nghĩ, vội chạy đến bên cạnh, ôm anh vào lòng. Cô cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh. Có lẽ vết thương đã gây ra cơn sốt này.

" Anh chờ tôi! Tôi tìm người đến giúp. Sẽ nhanh thôi."

" Không cần!"

" Sao mà không cần được? Anh đang ở trong tình trạng nào mà còn như vậy?"

" Tôi lạnh..."

" Tôi tìm chăn cho anh nhé? Anh chờ ở đây đi."

" Vô ích!"

" Anh bị sốt đến ngốc sao? Ngoan ngoãn ở đây chờ đi!"

" Nếu chăn có ích, thì tôi không phải chịu cái lạnh lẽo trong tâm này trong tám năm rồi!"

Nhật Quân nói lớn. Hai mắt vì cơn sốt mà đỏ lên. Khả Nhạc ngẩn người. Anh... anh vừa nói gì? Có phải do sốt rồi nên anh nói bậy không?

" Anh bệnh rồi. Tôi sẽ tìm thuốc cho anh."

Khả Nhạc đứng dậy, vội chạy ra ngoài. Nhật Quân cố đứng dậy, nhoài người nắm lấy tay cô, kéo vào tường. Anh dùng hai tay giữ cô mặt đối diện mặt với mình.

" Em có phải quá ngốc? Thứ tôi cần không phải là thuốc! Thứ tôi cần là em. Khả Nhạc à. Tôi cần em. Em hiểu không?"

Anh nắm lấy vai cô lắc mạnh. Cô là cố tình không hiểu hay thật sự không hiểu? Khả Nhạc như chết đứng, không thể thốt nên lời.

" Em biết tôi hận em tới mức nào không? Tôi thực sự muốn hành hạ em, khiến em đau đớn đến tột cùng. Như vậy em mới sợ và không dám rời bỏ tôi một lần nào nữa. Nhưng tôi lại không thể. Tôi không có can đảm. Tôi đứng trước em, chỉ là một kẻ bại trận. Lòng tự tôn của tôi cũng đã vứt bỏ vì em.

Còn em thì sao? Em sẵn sàng vứt bỏ tôi đi như vứt một thứ rác rưởi vì người đàn ông khác vậy sao? Em rốt cuộc có nhìn thấy hay không tình cảm của tôi? Rốt cuộc trong tim của Khả Nhạc em có bao giờ xuất hiện hình bóng của Vương Nhật Quân này?"

Anh đem tất cả tâm tư, tất cả nói hết ra. Khả Nhạc tròn mắt nhìn anh, hoàn toàn không thể tiếp nhận hết lời nói vừa rồi.

Anh nói anh cần cô? Anh nói yêu cô? Anh nói cô chờ đợi anh trong tám năm? Là sự thật sao? Điều cô nghe thấy hoàn toàn là sự thật chứ?

" Khả Nhạc, em là của tôi."

Nhật Quân áp hơi tay vào má cô, bao phủ toàn bộ đôi môi của cô. Khả Nhạc phút đầu ngỡ ngàng, phút sau cũng đáp trả lại.

Cô còn thương anh, thương anh rất nhiều. Năm đó cô rời bỏ anh vì nghĩ cô chỉ là gánh nặng trong tim anh. Nhưng bây giờ, lúc cô nghe được những lời này, cô nhất quyết sẽ không rời xa anh.

" Nhật Quân, vào đêm tuyết rơi nhiều, em sẽ mất đi một người yêu thương mình, bên cạnh mình..."

" Ý em là?"

" Em tin vào đêm nay, ngươi bên cạnh em sẽ không sao."

" Tôi chưa hành hạ em đủ. Tôi chưa thể chết được."

Nhật Quân ôm chặt lấy cô vào lòng. Khả Nhạc vùi đầu vào lòng ngực anh, môi mĩm cười hạnh phúc. Đêm tuyết rơi hôm nay, cô sẽ không mất đi anh.

Nhưng cô đã quên mất...!

Ngoài anh ra...

Vẫn còn một người luôn yêu cô, bên cạnh cô bất cứ lúc nào.

Nhật Quân nằm trên chân cô, an ổn ngủ một giấc. Khả Nhạc dựa người vào tường cũng nhắm mắt ngủ hờ.

" Đình Lâm!"

Nhật Quân đột nhiên bật dậy, gọi lớn tên Đình Lâm. Mồ hôi ướt cả trán, thấm đẫm cả áo. Khả Nhạc cũng bị anh làm giật mình tỉnh giấc. Cô nhìn anh đầy lo lắng.

" Sao vậy? Có gì sao?"

Nhật Quân lắc nhẹ đầu, cố điều chỉnh lại nhịp thở. Anh vừa gặp ác mộng. Anh thấy Đình Lâm bị thương rất nặng. Anh không biết Đình Lâm vì sao mà bị thương, chỉ biết toàn thân đều là máu...

" Anh gặp ác mộng sao? Nói em nghe đi!"

Nhật Quân vẫn không nói lời nào, đem cô ôm chặt vào lòng. Anh cảm thấy lo, rất lo. Cảm giác bất an này là lần đầu tin anh có. Đình Lâm vẫn ổn chứ? Giấc mơ kia có phải chỉ là một giấc mơ?

" Ngoan. Không sao. Chỉ là gặp ác mộng. Không sao. Chỉ là mơ thôi."

Khả Nhạc ôm lấy anh, cố gắng an ủi. Cô cảm nhận được nhịp tim của anh đang đập nhanh. Hẳn có điều gì đó khiến anh lo lắng đến vậy.

" Khả Nhạc... có phải đêm tuyết rơi nhiều, một người bên cạnh em sẽ chết?"

" Lúc nhỏ luôn là vậy... từ bà em cho đến cậu bạn cùng xóm... đều mất vào đêm tuyết rơi nhiều như thế này..."

Cảm giác bất an lại lớn dần lên trong lòng anh. Đình Lâm luôn là người bên cạnh, yêu thương cô. Nhật Quân không tin vào chuyện mê tín. Nhưng giấc mơ đó và lời của cô...

Đình Lâm... cậu hoàn toàn ổn chứ?

- - - - - - -

" Đình Lâm! Cậu mau trả lời tôi! Đình Lâm!!!"

Tiếng Thiên Vũ hét lớn, vang vọng cả trời xanh. Đôi chân mềm nhũn vô lực, cậu ngã bệch xuống. Hai mắt đã xuất hiện hai dòng nước mắt từ bao giờ. Thiên Vũ ôm lấy chân mình, khóc lớn.

" Lão Tam... đừng buồn... chuyện đó chỉ là ngoài ý muốn..."

" Ngoài ý muốn? Đó không phải là tại tôi sao? Ngoài ý muốn gì chứ?"

" Không... không phải lỗi của cậu mà..."

" Nếu lúc đó tôi thức cùng cậu ấy... thì..."

" Chuyện đã vậy, cậu khóc lóc được gì? Cậu bây giờ phải cứu được hai người kia, thay cho Lão Nhị!"

Thiên Vũ nghe lời của cấp dưới nói, vội gạt đi nước mắt. Ừ! Cậu không được yếu đuối! Cậu phải cứu được Nhật Quân và Khả Nhạc! Món nợ này với Ngạo Duật, cậu quyết trả đủ!

" Phải đến khu tập huấn thật nhanh cho ta!"

" Tuân lệnh!"

" Đình Lâm! Cậu cứ yên tâm! Tôi sẽ làm mọi việc thay cho cậu..."

Lại ra trễ rồi. Mới viết xong là đăng liền luôn á. Sorry nha T_T  chap sau có lẽ khoảng tuần nữa mới ra. Tại đang gần thi rồi. Thông cảm nghen ❄🌸

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip