Chương 25: Tốt hay xấu?
Nhìn chiếc quần cộc lên đến quá mắt cá chân Taehyung làm Jungkook bật cười. Dáng người anh cao, gầy. So với những bộ quần áo thể thao như thế này là điểm chết cho các cô gái. Nhưng Jungkook lại thấy nó khá buồn cười, có lẽ đây là lần đầu tiên cậu thấy anh mặc thể loại này.
"Em cười gì vậy?" - Thấy Jungkook cứ ôm miệng tủm tỉm cười, Taehyung không hài lòng.
"Không có gì! Dù hơi cộc nhưng anh vẫn rất đẹp trai. Em đói rồi xuống nhà ăn thôi!" - Jungkook nháy mắt, rồi vô tư ôm cánh tay Taehyung đi xuống nhà.
Lúc nhìn thấy bố, Jungkook mới ngỡ ra hai người đang ở Jeon gia, không ngờ anh và cậu lại cư xử như đôi trẻ đang trải qua thời kỳ tân hôn vậy. Tại sao mọi thứ lại trở lên quá mức tự nhiên như thế?
Jungkook buông tay Taehyung ra, gượng cười ngồi xuống bàn. Đây là lần thứ hai, cả ba người ngồi ăn thế này nhưng không khí lại trở lên ngượng ngùng.
JungMeok không thèm nhìn qua Taehyung, quay sang Jungkook.
"Con ăn nhiều một chút! Tý nữa ta sẽ bảo người đưa con đến bệnh viện."
Jungkook còn chưa kịp lên tiếng Taehyung đã buông đũa nhìn ông Jeon, không mấy quan tâm trả lời.
"Không cần đâu. Tôi sẽ đưa em ấy đi! Ngài yên tâm."
Ông Jeon chép miệng, tỏ ý khinh bỉ: "Phải rồi! Ta yên tâm chứ!"
Dứt câu, Jeon JungMeok đứng dậy, gọi người giúp việc: "Ta chuẩn bị đi làm! Đánh xe ra đi!"
"Vâng, thưa ngài!"
Jungkook thở dài, ngán ngẩm: "Anh với ông ấy còn kinh khủng hơn cả nước với lửa!"
Taehyung im lặng, cúi đầu xuống, tiếp tục ăn. Anh không muốn mối quan hệ giữa anh và cậu xấu đi vì nó mới chỉ bắt đầu được rải cánh hồng.
Nếu như mọi chuyện đến tai cậu, anh sẽ mất cậu từ bây giờ. Nhưng giấu cậu cũng không phải là điều đúng đắn, chỉ là không thể nói ra. Nó phải bị chôn vùi cùng quá khứ mà cậu đã bị mất đi...
Xe dừng lại trước bệnh viện thành phố, Taehyung có ý định xuống xe đưa cậu vào nhưng Jungkook ngăn cản.
"Không cần đâu. Em đã quen rồi! Anh nên về nhà thay quần áo rồi đi làm đi! Lúc về em sẽ bắt taxi."
Taehyung không hài lòng, nhưng nhìn bộ mặt quả quyết của Jungkook đành gật đầu. Nhìn Jungkook đi vào hẳn trong, Taehyung mới quay đầu xe.
Tại Jay, vừa nhìn thấy Taehyung, khoé miệng Jimin đã nhếch lên một nụ cười khó hiểu, tiến lại gần châm chọc.
"Coi vẻ tâm tình hôm nay rất tốt!"
"Cậu nhận ra sao?" - Taehyung hơi bất ngờ.
"Mặt cậu hiện rõ mồn một thế kia không nhận ra mới lạ đó. Có gì vui hả?" - Jimin cố gắng dò hỏi nhưng cũng chỉ nhận được câu trả lời không mấy liên quan.
"Việc hợp nhất Q sao rồi?"
Jimin hừm nhẹ: "Xong rồi thưa tổng giám đốc!"
Taehyung biết Jimin giận, nhưng cũng chỉ cười lại rồi bước vào phòng, bắt đầu công việc.
..
"Thiếu gia, cậu... Tôi muốn hỏi cậu vấn đề này?"
Nhìn bác sỹ Choi đi đến, cầm tờ kết quả trên tay, nói với giọng khó khăn khiến Jungkook khó hiểu: "Không lẽ mình bị sao?"
"Bác sĩ cứ hỏi đi! Tôi bị bệnh?"
Bác sĩ Choi lắc đầu, nuốt nước bọt: "Có phải... Hừm.. cái này có hơi kì lạ!"
Thấy bác sĩ ấp úng mãi không sao nói thành câu, cả người Jungkook run lên, sợ sệt, cậu cũng lắp bắp theo.
"Vậy...tôi tôi bị sao?"
Ông thở một hơi thật dài, lên tiếng: "Có phải cậu đã quan hệ với ai đó tầm hơn 2 tuần trước không?"
Jungkook cắn chặt môi, khó khăn gật đầu: "Chuyện đó không ổn sao?"
"Không phải. Nhưng thiếu gia, cậu...cậu đang mang trong mình một sinh mệnh."
Phải mất một phút, Jungkook mới định hình được điều bác sĩ Choi đang nói. Jungkook sửng sốt, mở to mắt, đầu trở lên rối loạn: "Ông ấy nói cái gì? Mang trong mình một sinh mệnh... Không phải là bảo mình có thai chứ? Ông ta nói cái quái gì vậy?"
Như đọc được suy nghĩ của Jungkook, ông Choi đưa tờ kết quả cho Jungkook, chỉ vào dòng chữ gần cuối.
"Là bác sĩ khám cho cậu từ nhỏ, tôi biết trong máu cậu có một chất lạ, tôi vẫn chưa thể xác định được. Nhưng vì nó không hề ảnh hưởng đến cậu nên tôi đã nghĩ là cậu có một loại máu đặc biệt."
Bác sĩ Choi nhìn Jungkook thở dài, chỉ tiếp xuống phía bên dưới có hình ảnh siêu âm nói tiếp.
"Cậu nhìn đi! Chất lạ này đã tác động mạnh mẽ dẫn đến estrogen và testosterone trong cậu trở nên cân bằng. Và rồi bị tác động bởi quan hệ tự nó đã tạo thành choriovitelline... Vậy nên đứa bé đã được tạo ra...sinh mệnh của đứa trẻ đã được hơn 2 tuần rồi."
Jungkook hoang mang, vò mái tóc đến rối bời. Vậy đúng là cậu đang mang thai. Cậu nên vui hay nên buồn đây? Đây là đứa con của anh và cậu! Hai người có với nhau một đứa con. Điều này là thật sao?
Nhận thấy trạng thái bất ổn của Jungkook, bác sĩ Choi giữ lấy tay cậu trấn tĩnh.
" Thiếu gia, cậu cần bình tĩnh. Những trạng thái như thế không tốt cho đứa bé! Nếu cậu và người cậu nảy sinh quan hệ không phải do ngoài ý muốn thì đây được coi là điều tốt."
"Đúng vậy! Có lẽ đây không phải là điều xấu." - Jungkook tự mỉm cười, hình như cậu đang hạnh phúc. Jungkook đặt tay lên bụng, xoa nhẹ. Mặc dù, bụng cậu không có gì khác nhưng cái cảm giác lâng lâng lại bao trùm lấy cả người.
Bác sĩ Choi cười gật đầu, nhưng mặt ông nhanh chóng trở lên thận trọng.
"Nhưng tôi cần cậu quay lại kiểm tra sau một tuần nữa!"
"Sao vậy?"
"Tôi cần phải kiểm tra sự phát triển của choriovitelline"
"Được. Nhưng ông không được nói điều này với bất kỳ ai. Đặc biệt là bố tôi!"
"Tôi hiểu rồi, thưa thiếu gia!"
..
Jungkook trở về Jeon gia trong sự vui mừng, hạnh phúc khó tả. Cứ cách mấy giây cậu lại đưa tay lên bụng. Không lẽ đây là định mệnh, chính ông trời cũng muốn hai người bên cạnh nhau.
Đột nhiên, Jungkook nghĩ tới những lời khó nghe mà trước đây Taehyung đã nói với cậu. Anh muốn giết cậu! Cậu là kẻ thù của anh! Cậu và anh không thể yêu nhau! Nhưng rồi những ý nghĩ đó nhanh chóng biến mất.
Chẳng phải bây giờ hai người đã ổn rồi hay sao? Anh đã nói anh yêu cậu. Bây giờ hai người lại có với nhau một đứa con. Có khi đứa bé sẽ là sự giải quyết mọi hận thù mà cậu không biết...
"Khi Taehyung biết chuyện, anh ấy có vui không nhỉ? Liệu rằng anh ấy sẽ cảm thấy hạnh phúc như mình chứ?" - Jungkook lăn qua lăn lại giường, tủm tỉm cười.
Điện thoại đổ chuông, Jungkook giật mình khi nhìn dòng chữ "Taehyung" xuất hiện. Cậu không biết sau trận hoang lạc đêm qua, Taehyung đã lấy điện thoại cậu để lưu số anh lại.
Jungkook lại cảm thấy hạnh phúc, nhanh chóng bắt máy, dù vui mừng khôn siết nhưng cậu vẫn cố ra giọng bất mãn.
"Anh lấy máy em lưu số từ bao giờ vậy?"
"Việc đó không quan trọng. Em đã khám xong rồi đúng không? Có vấn đề gì không?"
Nghe giọng điệu quan tâm của Taehyung, Jungkook tí thì bụp miệng cười,nghe thật không quen chút nào, nghĩ 2s chưa nên nói cho anh chuyện này vội. Jungkook hỏi lại.
"Anh muốn em xảy ra vấn đề gì hả?"
"Coi vẻ em đang rất vui. Vậy là ổn rồi! Nhưng anh có tin buồn cần thông báo cho em đây!"
"Tin buồn?" - Jungkook hoang mang vì giọng của Taehyung không hề có ý giễu cợt.
"Anh phải sang LA công tác khoảng 2 tuần. Chúng ta sẽ không được gặp nhau trong hai tuần nữa." - Taehyung thở dài, gõ gõ chiếc bút trên tay xuống bàn.
Đầu giây bên này im lặng, Taehyung nói tiếp.
"Hay em thu xếp đồ cùng đi với anh!"
Jungkook hơi buồn, xoa bụng rồi cố gắng dùng giọng thản nhiên đáp lại anh.
"Chỉ có hai tuần thôi mà, em sẽ ở đây chờ anh về. Hơn nữa em còn phải đi học, là cuối cấp rồi, việc học tập sẽ trở nên bận rộn hơn. Anh sẽ đi luôn sao?"
"Anh sẽ lên đường vào ngày mai. Tối nay anh phải về Sooyoung để chuẩn bị hành lý."
Taehyung lại thở dài. Nếu không phải chi nhánh bên LA xảy ra chuyện đột xuất thì đích thân anh đã không phải đi rồi. Hai người chỉ mới bắt đầu hoà thuận mà đã phải xa nhau một thời gian dài nữa, Taehyung không khỏi buồn lòng.
"Em hiểu rồi!" - Không để Taehyung nói tiếp, Jungkook đã dập luôn máy, vứt sang một bên, ôm lấy bụng.
"Con có một người bố bận rộn. Tuy bề ngoài sắt đá như thế nhưng bên trong lại vô cùng ấm áp và dịu dàng. Đó chính là lý do ba yêu bố con. Con phải nhớ ngoan ngoãn đợi 2 tuần nữa, chúng ta cùng gặp bố nhé!"
Jungkook tắt máy làm Taehyung thấy hơi có lỗi, nhưng là công việc nên anh không thể chậm trễ. Tự trấn an bản thân.
"Chỉ là hai tuần thôi mà! Sẽ nhanh chóng kết thúc thôi!"
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip