Chương CXXVII: Dược sư tập sự từ đế chế Bá Đồ
"Cậu tỉnh rồi à?"
Vô số dòng nghĩ suy đang chạy loạn, chồng chéo lên nhau như tơ vò trong tâm trí phút chốc như bị thu lại, nhường chỗ cho não bộ đánh thức các giác quan, phá tan bức tường vô hình ngăn cách giữa người và phần còn lại của thế giới. Một bàn tay bất ngờ đặt lên bả vai vẫn còn đang nhói đau, phút chốc lại kéo Kiều Nhất Phàm trở lại hiện thực trong căn phòng nhỏ vẫn còn rộn rã tiếng nói cười.
Ngẩng đầu lên nhìn chàng trai nhìn dong dỏng cao chỉ trạc tuổi mình đang đứng xoay lưng về phía cửa sổ, che khuất đi ánh sáng yếu ớt từ bầu trời ngoài kia mà đổ chiếc bóng dài lên đáy mắt, trong giây lát, mọi ngôn ngữ trong đầu cậu đều trở thành một mớ bòng bong khó tả. Khoác bên ngoài chiếc áo khoác dài tới đầu gối với phần lông chồn ấm áp được thêu quanh cổ, chàng trai với mái đầu màu nâu đồng trở nên nổi bật hơn hẳn những người có mặt tại đây với cặp kính gọng vuông, nổi bật trên sống mũi cao. Không giống với những người còn lại trong phòng, cậu chưa từng có bất cứ ký ức nào về anh ta.
Quá sốc trước thứ tin tức mình vừa nhận được, Kiều Nhất Phàm đã tự cho phép mình được chìm trong một thế giới quên, lờ đi mọi thứ đang hiển hiện quanh mình. Chỉ đến khi, bất chợt bị ai đó chạm vào người, phản xạ bình thường của một Ám Vệ mới như được kích hoạt, ép cho chàng trai mang đôi mắt biếc xanh phải tạm rời xa vũng bùn day dứt và tội lỗi, đối diện với hiện thực đang từng chút trôi qua. Mọi thứ bất định và lắng lo lắng xuống, chỉ để lại trên gương mặt thanh tú vẫn còn vẻ tái nhợt của kẻ hôn mê lâu ngày sự bình thản như không. Để lộ ra nụ cười an nhiên đến vô hại, giấu đi vẻ kích động trước những sự thật bản thân vừa được biết tới hệt như một cư dân bình thường của đế chế, cậu nhẹ giọng cất lời.
"Vâng, anh đây là ...?"
Dường như sợ rằng cuộc trò chuyện của cả hai sẽ dễ rơi vào sự lúng túng, Trần Quả mới a lên một tiếng tựa như nhớ ra điều gì rất quan trọng rồi bước tới chỗ giường nằm, mau miệng nói.
"À quên chưa giới thiệu, đây là An Văn Dật là một khách ở trọ tại đây. Khi bọn chị cứu được cậu thì thành Hưng Hân đã bắt đầu bị phong tỏa, cư dân không được tự tiện đi lại vì quân đội triều đình truy bắt cha con Nhất Diệp Chi Thu. May mắn là ở trong quán trọ có sẵn cậu ấy là Dược Sư nên không cần phải chạy vạy ra ngoài tìm người nữa."
Tuy rằng trước đây chưa gặp qua chàng trai này nhưng được nghe được lời giải thích như vậy, Kiều Nhất Phàm cũng không khỏi cúi đầu cảm ơn anh chàng đó một tiếng. Nhân lúc đó, bà chủ xinh đẹp lại quay sang chàng trai xa lạ đó, vừa vỗ vai vừa cất lời.
"Cậu ấy vừa tỉnh gần đây thôi nên chị mới kêu Đường Nhu gọi cậu đấy. Chị vừa hỏi qua, cậu ấy nói mình tên Tiểu Kiều, là người đến từ đế chế Vi Thảo trong khi đi qua đây thì không may bị cướp tấn công nên mới ra cơ sự. Sẵn tiện, cậu cũng kiểm tra vết thương cho cậu ấy đi, bọn chị ra ngoài trước. Chừng nào làm xong thì xuống ăn tối nhé."
Nói xong, Trần Quả liền kéo cả Đường Nhu lẫn Bánh Bao ra ngoài với lý do dùng bữa và để cho An Văn Dật có thể tập trung thăm khám cho Kiều Nhất Phàm. Đợi đến khi cánh cửa được làm bằng những miếng ván gỗ sồi đã đóng lại, căn phòng nhỏ mới được trả về với sự yên tĩnh mà nó vốn có. Đến tận khi này, anh chàng Dược Sư tập sự mới ra hiệu để cậu nâng cánh tay đã bị quấn trong mấy lớp băng trắng dày cộm để hắn kiểm tra. Vừa chăm chú xem xét vết thương vẫn còn đang làm cho một Ám Vệ phải đổ mồ hôi lạnh, An Văn Dật lại vừa thở dài.
"Thực ra, tôi chỉ mới là Dược Sư tập sự ở học viện mà thôi, chưa tính là tốt nghiệp đâu. May mắn là vết thương cậu tuy nặng nhưng vẫn còn nằm trong mức khống chế của tôi nếu không thì tôi cũng hết cách. Hiện tại, cậu ráng chịu đau một lát tôi vẫn còn chưa thành thục lắm nên sẽ không đảm bảo nhẹ nhàng được."
Nghe vậy, Kiều Nhất Phàm nén lại cơn đau đang lan ra khắp cơ thể khi Dược Sư trẻ tuổi bắt đầu tháo từng lớp băng, bôi thuốc vào những vết rách tới máu thịt đỏ au, nặn ra một nụ cười yếu ớt rồi cất lời hỏi thăm, kiếm tìm thêm chút tin tức.
"Không sao đâu ... Anh cứ thoải mái... Mà, anh là người từ thành nào ở Gia Thế vậy? "
Trước thắc mắc từ chàng Ám Vệ trẻ tuổi, An Văn Dật dừng tay lại trong vài giây, khẽ nhướng mày suy xét vài giây rồi cất tiếng đáp cụt lủn.
"Không, tôi là người của đế chế Bá Đồ."
Trong giây lát, sống lưng của Kiều Nhất Phàm bỗng khẽ dâng lên cảm giác lạnh lẽo. Có lẽ mấy năm trở thành thuộc hạ dưới trướng chủ tướng Nhất Diệp Chi Thu của Gia Thế, cậu đã dần quen thuộc với những giai thoại, đồn đãi trên khắp lục địa Vinh Quang về mối duyên nợ giữa sư phụ mình và thủ lĩnh tối cao đế chế Bá Đồ. Suốt thời đại Tam Đại Đế Chế, Bá Đồ và Gia Thế đã luôn là thế lực lớn luôn so kè nhau đến mức được sử gia xem như trận thư hùng đại diện thời đại. Thậm chí về sau, khi thế lực còn lại là Hoàng Phong sụp đổ, địa vị của hai đế chế không còn độc tôn như cũ, mối duyên nợ này vẫn còn được lưu truyền vô cùng rộng rãi. Và cho dù từ ba năm trước, đại diện của hai bên đã chính thức giao kết hiệp ước hòa bình để cho cư dân hai bên qua lại giao thương thoải mái hơn nhưng nhìn chung, mối quan hệ ban giao giữa hai nơi không thể xem là hữu hảo. Vậy nên khi nghe được xuất thân từ ân nhân, Kiều Nhất Phàm trong vô thức đã không khỏi ớn lạnh.
Theo lời của An Văn Dật, hắn là Dược Sư tập sự ở đế chế Bá Đồ, khó trách dù chưa được công nhận chính thức vẫn có thể đem một kẻ đã kề cận cái chết trở về với sự sống như vậy. Trừ một vài kiến thức cơ bản về sơ cứu vết thương, chàng Ám Vệ trẻ tuổi không biết xem bệnh hay biết nhiều về các ma pháp trị liệu nhưng chỉ cần nhìn vào mớ vết thương ở dưới mấy cuộn băng trắng trên cơ thể mình, cậu cũng hiểu bản thân không dễ gì mới có cơ hội tiếp tục nhìn thấy nền trời xám xịt ngoài kia.
Sinh ra và lớn lên dưới những mái lá xanh um ở đế chế Vi Thảo, Kiều Nhất Phàm không thể không biết quê hương mình vì sao lại được mệnh danh là vùng đất của các Dược Sư. Không chỉ vì một Thần Trị Liệu Phương Sỹ Khiêm từng một mình giữ cho cả một đội quân không một ai ngã xuống trong cuộc giao tranh kéo dài suốt ba tháng trời, thổ nhưỡng của vùng đất ấy cũng vô cùng thích hợp để vô số thảo dược quý giá sinh trưởng, từng bước biến Vi Thảo thành vùng đất có lực lượng Dược Sư phát triển cả về chất lẫn lượng, trở thành công xưởng sản xuất dược phẩm cho toàn bộ lục địa.
Thế nhưng vài thập kỷ gần đây, vị thế độc tôn của họ gần đây đã phần nào bị chia sẻ ánh hào quang trước sự phát triển cường thịnh và đột ngột từ một lứa Dược Sư trẻ tuổi xuất thân từ đế chế Bá Đồ. Không giống như Vi Thảo có đầy đủ mọi điều kiện để biến mình thành một trung tâm về y học thế giới, sự khởi sắc đó đột ngột xảy tới khi vùng đất hoang mạc khô cằn ấy sản sinh ra một thiên tài mang tên Trương Tân Kiệt. Với xuất thân quý tộc cùng với tài năng trong cả lĩnh vực chữa trị lẫn mưu lược hơn người, người đàn ông đó chẳng mấy chốc đã được xếp vào một trong bốn bộ óc chiến lược đứng đầu lục địa Vinh Quang, được xưng tụng Đệ nhất Mục Sư có thể sánh ngang với huyền thoại sừng sững Thần Trị Liệu Phương Sỹ Khiêm.
Rất nhanh chóng, cái tên Trương Tân Kiệt đã trở thành thứ khiến bao cặp mắt cáo già phải chú tâm đến khi chỉ trong vòng mười năm, hắn đã đường hoàng trở thành Quốc Sư – nắm giữ quyền lực chỉ dưới hoàng đế Hàn Văn Thanh. Thời gian đã chứng minh, sự ưu ái mà đế chế Bá Đồ dành cho vị Mục Sư đó hoàn toàn không hề uổng phí. Không chỉ liên tục giúp đế chế gặt hái được thắng lợi nơi chiến trường lẫn trên bàn đàm phán, Trương Tân Kiệt còn cực kỳ chú trọng tới vấn đề giáo dục và bồi dưỡng nhân tài, khuyến khích phát triển nội lực quốc gia. Dưới sự nghiêm khắc cầu toàn của hắn, những lứa Dược Sư đầu tiên với năng lực không hề thua kém bất kỳ các đối thủ nào trên thế giới đã ra đời, biến mảnh đất vốn khô cằn sỏi đá vốn chỉ nổi tiếng nhờ sức mạnh quân sự thuần túy giờ có thêm nguồn hỗ trợ to lớn phía hậu phương, củng cố thêm danh tiếng lẫn quyền uy đế chế.
Hóa ra, An Văn Dật chính là một trong số đó, Kiều Nhất Phàm thầm nhủ. Là người sinh ra và lớn lên ở Vi Thảo, dẫu chẳng theo con đường trở thành một Dược Sư nhưng dẫu sao cũng có nhiều tiếp xúc, chẳng khó để cậu nhận ra tay nghề của người cứu mình không hề thấp. Không hổ là Dược Sư được đế chế Bá Đồ đào tạo ra, tuy chưa thể đạt tới chuẩn có thể xưng thần đứng đầu một nhóm Dược Sư tinh anh nhưng chí ít, năng lực này vẫn đủ để lấy một sinh mạng đang heo hắt trước ngọn gió đông trước bàn tay mon men của gã Thần Chết luôn luôn đói khát.
Cậu không xuất thân từ đế chế Gia Thế nên vốn không có cái định kiến thường thấy như người ở đây nhưng dù sao cũng đã làm việc dưới trướng y mấy năm, có vài thứ không thể nói là không bị ảnh hưởng. May mắn là An Văn Dật cũng là một Dược Sư có tâm, sẵn sàng ra tay cứu mạng kẻ khác mà chẳng quan tâm tới thân phận, địa vị. Chẳng may để hắn biết được cậu là một Ám Vệ hoạt động ngầm, từng đến nằm vùng tại đế chế Bá Đồ vài tháng trời, chàng trai mang đôi mắt biếc xanh thật chẳng rõ điều gì sẽ xảy ra và An Văn Dật sẽ dành cho mình vẻ mặt "đặc sắc" gì. Nếu để sư phụ biết được bản thân lại được cứu bởi một Dược Sư đế chế Bá Đồ, Kiều Nhất Phàm thật chẳng rõ người đàn ông nghiện thuốc lá ấy sẽ bày ra bộ dạng đắc ý gì.
Sư phụ ... Người vẫn an toàn đúng chứ?
Không có tin tức nào tức là bình an - lời nói tưởng chừng như bông đùa từ Diệp Tu từ những ngày xa xôi nào đó giờ lại trở thành kim chỉ nam, như chiếc bè trôi níu giữ lại chút hy vọng mỏng manh trong tâm thức chàng Ám Vệ trẻ tuổi.
Có lẽ, vì quá mải mê trước những dòng suy nghĩ ngoài lề để kìm lại cảm giác hỗn loạn từ tận sâu trong đáy lòng, Kiều Nhất Phàm gần như đã chẳng nhận ra An Văn Dật từ lúc nào đã băng bó xong các vết thương mà thong thả đứng dậy. Vừa cẩn thận lau hai bàn tay, Dược Sư tập sự vừa thong thả cất giọng nhàn nhạt nhưng ánh nhìn lại ánh lên cái chăm chú khác thường.
"Kể ra thì nền tảng thể chất cậu rất tốt nên vết thương cũng phục hồi nhanh hơn người bình thường. Cậu đây ... chắc không phải là một kẻ lãng du nay đây mai đó nhỉ?"
Trước câu hỏi có phần đột ngột và đầy nhạy cảm kia, Kiều Nhất Phàm nhất thời ngây người rồi lại thở hắt ra một hơi, nhanh trí đáp lại bằng một nụ cười rất khẽ.
"Ý anh là thế nào, tôi không hiểu lắm ... Sức khỏe tôi tốt cũng là vấn đề sao?"
Có lẽ đã đoán trước câu trả lời mà mình sẽ nhận được, An Văn Dật chỉ hơi nhướng mày rồi lại buông tiếng thở dài, hướng mắt ra ngoài khung cửa sổ mà lẳng lặng đáp. Thanh âm thốt ra mỗi lúc lại trở nên nặng nề, từng câu từng chữ tựa như hòn đá tảng ghì chặt nơi đáy lòng của chàng Ám Vệ trẻ tuổi.
"Không có gì ... Gần đây, quân triều đình đang ráo riết truy tìm một tay sát thủ bị đánh trọng thương, tôi chỉ lo nghĩ cho nơi này mà thôi. Trước khi cánh cổng thành kia được mở ra, từng tấc đất trong nơi đây đều chứa đầy những hiểm nguy chết người. Cậu hiểu ý tôi chứ?"
---
P/s 1: Cái tính lê thê của tui không bỏ được nên lại đẻ chương này đây. Cả một chương toàn chém gió haha.
P/s 2: Cá nhân tui theo hệ support là chân ái nên có xu hướng thiên vị các nhân vật chơi các nhân vật theo thiên hướng hỗ trợ hơn, thành ra khi viết chương này tui chém gió về hai ông healer nhiều vcl. Mà bản thân chương này tui cũng cho debut healer của HH luôn =))). Một chap mà có quá trời Trị Liệu luôn =))).
P/s 3: Kể ra thì lý do để tui viết chương này chi tiết như vậy chắc vì độ mê sp và vì An là bạn cùng phòng của Kiều trong nguyên tác =))) Cho hai đứa miếng tương tác cũng ko sao =))).
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip