Chapter 12 [M]
Thức dậy bên cạnh Yeonjun hoàn toàn là một trải nghiệm hết sức mới mẻ. Soobin khá chắc rằng mình sẽ sớm quen với việc này thôi, đặc biệt là khi được thấy Yeonjun với vẻ say ngủ đáng yêu đến nhường này.
Một vài tia nắng xuyên qua tấm rèn đen treo trên cửa sổ, phủ lên toàn bộ căn phòng một màu cam dễ chịu, tương phản với tông màu xanh đậm của chiếc giường ngủ.
Khung cảnh này khác một trời một vực với căn phòng bừa bãi và lộn xộn của Soobin nhưng đúng là có cảm giác thật dễ chịu. Soobin thoáng băn khoăn không biết bây giờ là mấy giờ rồi nhưng cậu cũng lười biếng chẳng muốn ngồi dậy để kiểm tra, nhất là khi điện thoại thì nằm xa tầm với và Yeonjun vẫn đang ôm cứng lấy cánh tay cậu như thế này.
Hai chân họ thân mật quấn lấy nhau và căn phòng thì có chút lạnh, tuy thế Soobin lại cảm thấy thoải mái vô cùng khi hoàn toàn được bao bọc trong sự ấm áp dễ chịu. Cậu thường sẽ rét run cầm cập khi ở một mình trong phòng nhưng Yeonjun thì giống như là đứa con của mặt trời vậy, thân nhiệt của anh đủ để sưởi ấm cho cả hai người họ.
Tất cả mọi thứ đều có cảm giác thật đúng đắn làm sao. Dù Soobin thực sự không chắc được sự yên bình này có thể tồn tại được bao lâu nhưng cậu cố gắng không suy nghĩ gì nhiều đến những việc đó nữa, không phải khi mọi thứ trước mắt cậu vẫn đang thật hoàn hảo như thế này.
Khi Yeonjun bắt đầu tỉnh dậy, Soobin liền vùi mình lại vào trong chăn, chỉ để lộ ra phần đỉnh đầu và mớ tóc xanh lộn xộn. Yeonjun thậm chí còn chẳng nhận ra rằng người nhỏ hơn đã sớm tỉnh rồi, ngái ngủ đưa tay dụi dụi mắt.
Khi Soobin (vờ) tỉnh dậy lần nữa, cậu ngay lập tức cảm nhận được thằng em của Yeonjun đang ấn vào đùi mình, tất nhiên là chẳng thể nào có thể không nhận ra khi mà họ đang nằm gần nhau đến thế.
Một cách chậm rãi, cậu từ từ di chuyển bàn tay đặt lên đùi người nọ, hai mắt vẫn nhắm nghiền.
"Soobin?" Yeonjun cẩn thận thì thầm, đề phòng việc Soobin vẫn còn đang ngủ.
Soobin không đáp lại, bàn tay dần đưa lên cao hơn và nhẹ nắm lấy khối thịt của Yeonjun qua một lớp vải mỏng.
Yeonjun khẽ bật ra một tiếng rên rỉ, cố gắng di chuyển hông tránh xa sự tiếp xúc bất ngờ. Ngay sau đó anh liền lật tấm chăn lên, bắt gặp ánh mắt tinh quái của Soobin với một nụ cười nhếch mép.
"Cứ thư giãn đi, hyung." Soobin nói, thúc giục người nọ mau phủ tấm chăn trở lại.
Yeonjun cũng ngoan ngoãn làm theo, thả tấm chăn rơi xuống vị trí cũ khi Soobin bắt đầu bò vào giữa hai chân anh, hoàn toàn bị che khuất dưới lớp chăn mềm mại. Yeonjun muốn nhìn thấy cậu thế nhưng cảm giác quá thoải mái khiến anh chẳng thể nghĩ gì thêm nữa.
Soobin rất nhanh kéo chiếc quần lót của Yeonjun xuống ngang đùi, bắt đầu dùng lòng bàn tay vuốt ve cự vật bán cương một vài lần, thích thú khi cảm nhận nó dần dựng đứng lên vô cùng hiên ngang.
Yeonjun ngả đầu vào gối, hơi thở dần trở nên nặng nề với hai mắt nhắm nghiền. Sự tiếp xúc có phần hơi thô bạo nhưng có còn hơn không. "Dùng miệng của em đi." Anh lên tiếng, xuýt xoa trước cái cảm giác khô rát tiếp xúc với da thịt mình.
Soobin ngoan ngoãn vâng lời gần như ngay lập tức, đưa chiếc lưỡi nho nhỏ trêu chọc liếm nhẹ từ đỉnh cho tới tận gốc. Cậu không khỏi cảm thấy thích thú với mùi vị của nó, tự hỏi rằng liệu người nọ có nghĩ cậu thật kinh tởm hay không nhỉ.
Yeonjun đặt hai tay trên tấm chăn nơi đầu của Soobin đang nhô lên. Không một lời báo trước, anh chầm chậm ấn xuống.
Hành động đó suýt chút nữa khiến Soobin bị sặc, nhưng cậu cũng đã chuẩn bị tinh thần khi cảm nhận được áp lực qua lớp chăn dày. Cậu bật ra một tiếng rên rỉ bởi cảm giác khó chịu, nó khiến đầu óc cậu bỗng trở nên mờ mịt choáng váng.
"Mút mạnh hơn nào." Yeonjun trầm giọng yêu cầu.
Soobin bắt đầu nhiệt tình nhấp nhô đầu mình, mút nhả lấy dương vật của Yeonjun. Mỗi một nhịp ấn xuống như muốn nuốt lấy toàn bộ, cảm nhận được đầu khấc nóng ấm chạm vào sâu trong cuống họng. Cậu cũng cố gắng sử dụng môi lưỡi của của mình để thỏa mãn anh, cho đến khi cảm nhận được hông của người nọ bắt đầu đột ngột di chuyển đẩy mạnh lên đâm sâu vào trong miệng.
Yeonjun nhấc đầu gối, ấn chân xuống chiếc nệm mềm tạo thành một tư thế để có thể dễ dàng đưa đẩy hông hơn, mỗi một nhịp lại càng trở nên mạnh bạo. Soobin lúc này đã hoàn toàn mất hết sự kiểm soát và chỉ có thể để mặc người lớn hơn điều chỉnh tốc độ và cố gắng làm quen với nhịp điệu của anh.
Cậu chống tay xuống giường, vô thức vò lấy tấm nệm đến nhăn nhúm khi Yeonjun vẫn không ngừng chôn sâu khối thịt vào trong miệng nhỏ. Cổ họng mỏi rã, hơi thở cũng trở nên nặng nhọc đầy khó khăn nhưng Soobin có thể cảm nhận được rằng anh đã đến rất gần rồi.
Chẳng bao lâu sau, tốc độ của Yeonjun dần trở nên vội vã trước khi anh gần nhẹ một tiếng, giải phóng toàn bộ dòng tinh dịch ấm nóng vào sâu trong cổ họng Soobin, người nhỏ hơn theo phản xạ cũng nuốt xuống cho bằng hết.
Khi cơn khoái cảm dần qua đi, Yeonjun thả phịch người xuống và dịu dàng kéo Soobin lên từ dưới lớp chăn dày. Anh định nghiêng người hôn cậu nhưng ngay lập tức bị đẩy ra.
"K-không phải bây giờ... Em cần phải đánh răng đã." Soobin e dè nói.
Yeonjun bật cười và kéo người nọ lại gần, đưa một tay lên áp vào má cậu. "Vậy thì anh phải nói lời cảm ơn bằng cách nào đây?" Anh hỏi, nhìn sâu vào đôi mắt vẫn còn hơi sưng vì ngái ngủ của Soobin trước khi liếc xuống hai cánh môi căng mọng.
Yeonjun khẽ vuốt ngón tay cái lên môi dưới của cậu, cảm nhận làn da mịn màng không tì vết. Thật là mềm mại đến khó tin mà.
Trái tim của Soobin không ngừng đập loạn trong lồng ngực, khuôn miệng nhỏ xinh vô thức hơi hé mở.
Chỉ sau một nhịp, Yeonjun liền đẩy ngón cái của mình vào miệng Soobin, hơi dùng lực ấn xuống bên quai hàm để giữ cho cậu ở yên tại chỗ. Soobin cũng ngoan ngoãn thuận theo, dùng lưỡi mình quấn lấy làm ướt ngón tay anh, một chút nước bọt trào ra nơi khóe miệng tạo nên cảnh tượng có chút phóng đãng.
Khi Yeonjun bắt đầu di chuyển ngón tay đi xung quanh khám phá khoang miệng ướt át, Soobin cũng khép môi lại mà chầm chậm mút mát. Cảm giác mới ấm áp và quen thuộc làm sao.
Sau một hồi thỏa mãn, Yeonjun rút ngón tay ra, kéo theo một sợi chỉ bạc nối liền với cánh môi căng mọng. Hai má Soobin ửng lên một màu hồng xinh xắn, hơi thở giờ cũng đã trở nên nặng nề hơn rất nhiều.
"Tôi có bàn chải dự phòng nằm ở đâu đó. Chúng ta hãy đi đánh răng và tôi sẽ nấu gì đó để cả hai cùng ăn sáng nhé." Yeonjun đề nghị, không mấy bận tâm mà lau ngón tay mình vào tấm chăn trước khi bật người dậy và ngồi ở mép giường.
Soobin không nói gì, chỉ khẽ gật đầu và đứng lên.
"Này, đợi đã." Yeonjun bỗng lên tiếng, nắm lấy cổ tay người nhỏ hơn và kéo cậu xoay người lại. Từ vị trí đang ngồi trên giường ngay lúc này, khuôn mặt anh gần như ngang bằng với túp lều nhô lên qua lớp vải mỏng của Soobin. "Em nghĩ tôi sẽ để em đi với tình trạng thế này à?"
Soobin cố vùng ra khỏi cái nắm của anh. "K-không sao mà, thật đó." Cậu lắp bắp, không khỏi bối rối trước sự chú ý đột ngột. "Em có thể- ah, hyung!"
Yeonjun bất ngờ kéo Soobin vào lòng, vẫn giữ chặt lấy cậu cho đến khi hai chân người nọ ở hai bên đùi mình.
Soobin đã cố gắng hết sức để giữ cho cơ thể mình không ngồi hẳn xuống đùi Yeonjun thế nhưng hai chân cậu sau trận cuồng loạn đêm qua đã sớm chẳng còn sức nữa rồi. Sự khác biệt chiều cao của họ khiến cho tình huống lúc này có hơi khó xử, vậy nên Yeonjun rất nhanh liền ngồi lui về phía sau và bàn tay đang giữ bên eo cũng vì vậy mà kéo Soobin theo cùng.
Soobin đặt tay lên ngực người lớn hơn. "Anh đang làm gì vậy, hyung?" Cậu nhỏ giọng hỏi, cảm thấy có chút bối rối dưới ánh mắt của anh, cứ như thể đang bị vạch trần sau khi vừa làm chuyện gì xấu.
Yeonjun chẳng nói chẳng rằng, chỉ giữ lấy bên hông Soobin và ấn cậu xuống, khiến cho chiều dài đang nhô lên 'chào cờ' của người nhỏ hơn trực tiếp cọ vào đùi của mình.
"Hyung- chết tiệt." Soobin không nhịn được bật ra câu chửi thề cùng với tiếng rên rỉ, cố gắng ngăn bản năng của cơ thể đang cố ấn hông xuống để cảm nhận được nhiều hơn sự ma sát đầy kích thích.
"Em tự mình động đi." Yeonjun thản nhiên nói.
Soobin nhìn anh với vẻ hoài nghi trong chốc lát trước khi quyết định mặc kệ mà đưa đẩy hông xuống lần nữa, cái miệng nhỏ bật ra tiếng rên khe khẽ vì thoải mái.
Cậu cứ tự mình chuyển động trên đùi của Yeonjun, cảm nhận cơn khoái cảm chạy dọc cơ thể. Kể cả qua một lớp vải của chiếc quần lót, thật khó để có thể không cảm thấy bị kích thích.
Soobin hai mắt nhắm mờ, hơi thở đã sớm không còn mạch lạc. khẽ cắn môi cố ngăn lại những tiếng thút thít từ sâu trong cổ họng. Cậu đưa đẩy ngày càng nhanh hơn, và rồi khi Yeonjun bỗng khẽ nhấc chân cao lên một chút, ngay lập tức cơ bắp cậu trở nên căng cứng và rất nhanh phóng thích tất cả ra.
Soobin có chút ngại ngùng khi bản thân ấy vậy mà lại bị kích thích cho bắn hết ra nhanh như thế nhưng trông người nọ lại có vẻ vô cùng hài lòng.
Yeonjun giúp cậu lau chùi sạch sẽ và đưa cho cậu đồ để thay trước khi cả hai cùng nhau đi đánh răng rửa mặt.
Dù cho tất cả những sự thân mật ấy khiến Soobin có chút lo sợ nhưng cậu thích chúng đến mức có thể gạt bỏ đi mọi suy nghĩ lo lắng ra khỏi tâm trí. Điều duy nhất mà cậu cho phép giữ lại trong lòng đó là việc bản thân cảm thấy thoải mái và hạnh phúc đến nhường nào.
+×+
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip