REMEMBER

Request của _jevaisbien 

Sorry em vì nó không khớp với nội dung bài hát em muốn, má chỉ dùng được mấy câu điệp khúc

  "Còn đêm nay ta bên nhau mà thôi 

Còn đêm nay ta chia bao buồn vui 
Nghe tiếng yêu thương một lần sau cuối
Dẫu biết mai đây cũng chẳng thể quên tháng năm bên người
 Những kí ức ngày xưa lạc trong chơi vơi "

________________________________________________________________________________

Ngày mà Samuel rời đi, em đã thắp lên một ngọn nến mùi vỏ cam trong căn phòng nhỏ ám mùi thuốc lá của hắn. Em bảo  làm như vậy, không khí sẽ bớt ngột ngạt hơn. Gương mặt nhỏ với đôi mắt mang chút lạc thần mỗi lần em quá tập trung quá vào vấn đề gì đó bỗng trở nên nửa như rõ ràng, nửa như mờ nhạt. JiHoon nhìn thấy ánh nến lung linh trong đôi mắt em, và dường như có cả ngàn những ngọn nến đang cháy trong người hắn, thiêu đốt tận trong đáy lòng. Khi Samuel quay mặt đi, chỉ còn để một bên sườn mặt ngoài ánh sáng, phía bên kia khuất vào trong bóng tối. Đôi mắt đẹp mà JiHoon đã từng ví như những vì sao trên trời bây giờ nhắm lại, để một giọt trong suốt trượt khỏi khóe mi, men theo đôi gò má rơi xuống bàn tay em nắm chặt, nóng rẫy. Samuel  chưa từng khóc, hoặc giả chăng, em không khóc trước mặt hắn. Em bảo, em không muốn lộ ra vẻ yêu đuối, em không thích người khác thương hại.

Một tuần kể từ sau ngày em đi, là Giáng Sinh. Chẳng giống như Hàn Quốc,ở cái đất Mỹ xa hoa này Giáng Sinh thiêng liêng hơn bất kỳ một ngày lễ Tết nào. Người người nhà nhà nô nức ào ra đường, chen chúc và đùn đẩy nhau trong mọi cửa hiệu chỉ để mua sắm cho Giáng Sinh: những món quà đầy màu sắc, hay những món đồ trang trí lấp lánh.  Và buồn cười làm sao, đúng vào ngày Giáng Sinh thì ngoài đường lại tuyệt nhiên không có một bóng người nào. Nhà nào cũng thắp đèn sưởi ấm cho gia đình họ, quây quần bên lò sưởi với khúc gỗ tròn đượm lửa cháy tanh tách và một bàn đầy thức ăn thịnh soạn ngon lành. Kỳ nghỉ lễ sau đó sẽ kéo dài đến tận ngày tết Tây. Và Samuel, đã từng là gia đình, là tất cả của hắn.

Samuel là giáo viên dạy vẽ trong trường tiểu học. Suốt ngày em bận rộn với lũ nhóc tèm lem màu vẽ, với đủ màu tóc, màu da và đủ thứ tiếng líu lo trong lớp. Có lần JiHoon tạt ngang lớp học, thấy em đang nắn nót một bông hoa trên bảng màu, lũ nhóc bu xung quanh, tròn mắt líu lo khen đẹp và quây lấy em, đòi em vẽ cho đến phát mệt. Đằng sau những giọt mồ hôi, là nụ cười đã khiến lòng hắn bừng sáng và ấm áp trong suốt quãng thời gian bên nhau. JiHoon đứng ngắm em cho đến khi cậu nhóc có mái tóc đen xoăn tít  kéo tay em, chỉ vào "một người đàn ông ngoài cửa sổ đang nhìn thầy kìa". Đôi má em đỏ ửng, bảo lũ trẻ ngồi ngay ngắn vào chỗ, lúng túng ngượng nghịu giảng cho hết giờ. Chuông reo, chàng trai trẻ mặc chiếc áo len trắng cổ lọ và quần jean màu tối, cầm áo khoác ở tay chạy đến bên hắn, choàng đôi tay nhỏ nhắn lên cổ. JiHoon nghe trên thân thể em thứ mùi thoảng nhẹ như mỗi sáng sớm thức dậy bên nhau.

Hắn và em đã đi cùng nhau qua rất nhiều những mùa đẹp. Và dường như với JiHoon, cùng với em, tất thảy các mùa đều đẹp. Samuel chỉ thích mùa thu và đông, khi thi thoảng trời mưa bất chợt, hay gió lạnh khô ram ráp cuộn lấy em và xoay tròn đám lá khô vàng rụm dưới chân. Em thường sẽ ngồi rất lâu trong công viên, đọc một cuốn sách, giữa những hàng cây thẳng tắp khô héo trong gió lạnh và nghe tiếng lá khô xào xạc va vào nhau những lần cuối cùng trước khi trở về với đất. Còn JiHoon, hắn luôn luôn ở trạng thái cơ động nhất, điện thoại cầm tay réo liên tục cả những lúc đang mặn mà bên nhau, chạy quanh trong thành phố hoặc giao dịch, họp hành với khách hàng. Samuel giống như một trạm dừng yên ả và bình dị cho một kẻ luôn phải gồng mình chạy quắn lên với những sôi sục trong đầu, và những tham vọng không ngớt.

Mỗi sáng thức dậy, JiHoon đều xoay sang bên cạnh, tìm em. Cánh tay nhỏ nhắn với những ngón thon dài mềm mại để yên trên ngực, đôi rèm mi mềm mại như bãi cỏ ướt sương, hơi thở đều đặn và đôi môi xinh xắn. Em như một tạo vật kỳ diệu bỗng một ngày chịu xuống đây, chỉ để bên cạnh  JiHoon, thắp lên một ngọn lửa ấm áp. Dẫu có đi đâu, khi quay về căn phòng nhỏ ngập tràn hương thơm của những ngọn nến hương cam, hắn đều có thể chìm vào giấc ngủ say hơn bao giờ hết. Để sáng mai, khi nắng sớm ùa vào phòng qua cánh cửa sổ rộng, hắn lại được áp mặt vào làn da thơm mát mịn màng và siết chặt em trong tay.

"Cuộc sống sẽ không thú vị khi không có những điều mới mẻ. Cuộc sống cũng sẽ không đáng để được vấp ngã khi không có một cô gái đẹp bỗng chen ngang con đường cỏ mượt trong khu vườn bí mật." Và điều gì đến phải đến.

Samuel biết. Giống như một vết rạch ngang qua bức tranh em kỳ công tô vẽ. Em thảng thốt, nhưng chìm vào lặng câm. Gương mặt vốn trắng nay lại càng trắng thêm, một chút xanh xám buồn rầu ánh lên trong mắt, em như đang lạc lõng, co rút và bé nhỏ trong thế giới muôn màu của hắn. JiHoon chợt nghĩ có khi nào em không còn có thể là một phần trong thế giới hào nhoáng của hắn nữa, cái thế giới muôn màu muôn vẻ và vùn vụt đi qua với thời đại, rượt đuổi nhau không ngừng? Hắn  nghĩ  có bao giờ mình có thể để em vuột ra khỏi bốn bức tường màu vàng nhạt và vòng tay , chỉ trừ phi cuộc sống này cuốn hắn đi, gieo vào hắn những thứ mới mẻ hơn, làm cho ...hắn thay đổi.

Hắn thay đổi mình đến độ luôn về nhà trong cơn say, để nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của em và đôi mắt tuyệt vọng, rồi đổ xuống giường như một khúc gỗ. Sự im lặng bao dung của em khiến hắn như con thú vật vã trong chiếc chuồng đã quá chật, đòi một chiếc chuồng mới tân tiến hơn, đẹp đẽ hơn. Samuel một lần nữa lại lột trần hắn ra trước ánh sáng. Em chấp nhận ra đi, sau cái ngày em nhìn thấy JiHoon khoác tay tình nhân mới vào khách sạn, và hắn... nhìn thấy em trắng bệch trong chiếc áo khoác dài đứng lặng lẽ giữa trời gió lạnh.

Trước khi đi, em đã thắp lên một ngọn nến, nhìn JiHoon xuyên qua ánh sáng lung linh dịu dàng và rơi nước mắt. Em chỉ nói một lời mà hắn chẳng bao giờ có thể quên được, rằng anh hãy nhớ là em đã yêu anh như thế nào. Một lần duy nhất trong quãng thời gian bên nhau JiHoon nhìn thấy em khóc. Và hắn chính là lý do. Còn gì đau xót hơn thế khi giật mình nhận ra rằng hắn sẽ mất em. Vĩnh viễn.

***

Ngày hôm nay là Giáng Sinh. JiHoon ngồi một mình trong phòng, tự thắp lên cho mình một ngọn nến hương cam và ngồi thừ  người ở đó nhìn từng giọt sáp nóng chảy dài như những giọt nước mắt. Hắn chắc Samuel đã khóc cho đến khi hộp nến dài tàn lụi đến cây cuối cùng. Nhìn mình trong gương qua ánh sáng mỏng manh dịu dàng, hắn thấy em. Nhìn chiếc giường bề bộn, thấy em đang ngồi, hắn gối đầu lên đôi chân nhỏ nhắn, vừa xem ti vi vừa ăn bắp rang và đôi khi chọi nhau chí chóe. JiHoon nhìn thấy rất rõ mỗi sáng đi làm, Samuel ngồi trên giường, kéo tay hắn lại và ôm thật chặt. Hắn cũng lại nhìn thấy em mỗi sáng nằm bên, sờ cằm đã lún phún những râu và cười khanh khách khi hắn giả vờ chồm lên em như con hổ đói. Mỗi lần cùng nhau, em đều đưa bàn tay bé nhỏ vuốt mặt, và đặt lên đuôi mắt hắn một nụ hôn dịu dàng. Mỗi lần gần em, JiHoon như nhận được một món quà tinh khiết của đất trời, ban ra bằng cả trái tim đang đập trong lồng ngực kia.

Bây giờ, hắn nhìn thấy mình đang khóc.

Vơ vội lấy áo khoác và bước ra đường còn hơn ngồi bó gối trong phòng, JiHoon biết sẽ chỉ có thằng khùng đơn độc như  hắn mới lang thang giờ này – cái giờ mà mọi gia đình, mọi cặp tình nhân đều hạnh phúc và sưởi ấm cho nhau bên ngọn lửa chính họ đã thắp lên và duy trì.

Con đường đang đi, JiHoon đã  từng nắm tay em thật chặt, dúi nó vào túi áo khoác, ôm vai em và giữ lấy như sợ buông ra là em sẽ biến mất. Con đường đang đi, dòng xe vùn vụt chạy qua, và mỗi lần trước khi băng sang đường, hắn đều nắm chặt lấy tay em. Quảng trường ngập trong tuyết trắng, nơi em đã đứng đằng sau, dùng đôi tay bé nhỏ ôm lấy tấm lưng rộng của hắn. Cả hai đứng thật lâu bên nhau mà không nói gì, nghe hạnh phúc ngập trong tim.

Và ngay lúc này, hắn đứng một mình.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip