Chap 12 (5)
Lão cổ hủ đã chấp nhận nha~~~
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Harry, Remus, Lily, Harold, Melissa, Helen và Robert đều có thể nhìn ra lời thú nhận này đối với hắn có bao nhiêu khó khăn. "Được thôi, đây cũng là điều mà con muốn biết. Hãy cho ông ấy một cơ hội."
Khi bụng của Severus bắt đầu réo lên, anh đột nhiên nhớ là mình đã đem bữa trưa vào phòng rồi. "Để bảo vệ thể lực chúng ta có nên ăn trước không nhỉ?" Remus, rất hoan nghênh anh ăn cùng chúng tôi."
"Cảm ơn cậu Severus, tôi đã để lỡ mất bữa trưa ở Hogwarts." Vị lang nhân đó trả lời sau đó bèn lấy một miếng sandwich rồi ngồi xuống.
(Có vẻ mọi thứ tiến triển vô cùng thuận lợi, em có cảm thấy như vậy không?) Severus nói đùa.
Thông qua sự kết nối của hai người cùng với tiếng cười đã đẩy đi những nỗi buồn và bi thương. (Em đã dự liệu được sẽ có những phản ứng như vậy, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới em sẽ giận dữ như vậy. Cho dù có là Malfoy cũng chưa từng làm em giận dữ như vậy, nhưng em cũng rất vui vì hiện tại có vẻ như là ông ấy đã nguyện ý nghe người khác nói.)
Dưới bàn Severus đưa tay qua nắm lấy tay bạn lữ của mình vuốt ve an ủi, James đứng đằng sau vô cùng dễ dàng nhìn thấy hết mọi chuyện vừa xảy ra, nhưng hắn ta đã nhịn xuống sự phẫn nộ của mình.
Khi bọn họ buông tay nhau ra, khi Harry đề nghị đem những đồ ăn còn thừa về phòng bếp, còn Remus quyết định tìm James để nói chuyện, "Bởi vì cậu ta là bạn tốt nhất của chú, chú đã không gặp cậu ta và Lily 16 năm nay rồi."
"Dạ vâng." Harry rất nhanh trả lời, như vậy thì cậu và Severus có khoảng thời gian đơn độc ở chung với nhau rồi.
"Lupin, nếu như anh muốn tìm tôi thì đi đến phòng khách nhé." Severus nói với người sói sau đó anh bình tĩnh nói thêm, "Chúc may mắn."
Remus cười mỉm với cặp đôi trước mắt, còn Harry và Severus thì quay lưng ra khỏi thư viện, để thành viên cuối cùng trong nhóm đạo tặc đơn độc ở lại với bạn của mình ngày xưa.
'Mình cảm thấy rất hiếu kỳ nha Có khi nào Sirius cũng có một bức chân dung.' Harry lơ đãng nghĩ khi cả hai bước xuống hành lang.
Severus kinh ngạc khi nghe thấy suy nghĩ của bạn lữ của mình, (Cho dù hắn có, anh cũng cự tuyệt để cái con chó ngu ngốc bẩn thỉu đó vào ở trong nhà của chúng ta đâu. Vì em và Lily, anh đã nhịn và chấp nhận sự tồn tại của cha em ở đây, nhưng còn chuyện khác thì bỏ đi.) Anh vô lực cầu xin chồng chưa cưới của mình.
"Anh yêu à, không cần lo lắng. Em biết ông ấy là cha đỡ đầu của em, nhưng em cũng không biết em có thể tha thứ cho ông ta hay không. Ông ấy vẫn luôn là người giận chúng ta, James chỉ là ủng hộ bạn của mình thôi. Em không muốn anh đối xử với Sirius một cách lịch sự. Em biết quá khứ của anh mà." Harry cẩn thận nắm lấy bàn tay to lớn của linh hồn bạn lữ của mình. Severus có chút kinh ngạc nhìn cậu, cho dù là ở quá khứ, bọn họ cũng rất ít khi nắm tay, nhưng khi bàn tay nhỏ bé của Harry nắm lấy tay của mình, anh cảm thấy mọi thứ trên đời trở nên thật hoàn mỹ. Tất nhiên là anh vô pháp diễn đạt cảm xúc hiện tại của mình, vị Slytherin đó chỉ có thể nhẹ nhàng nắm lại tay cậu.
Khi cả hai ôm nhau trò chuyện ở ghế dài ở phòng khách, Remus với sự giúp đỡ của Lily, cha mẹ của cô và cha mẹ của James hướng James giải thích mối quan hệ của Harry và Severus.
"Thế nhưng Moony, đó là Snape đó!" James phàn nàn như một đứa trẻ.
"Con trai, Severus có vấn đề gì sao?" Harold cuối cùng hỏi.
"Hắn chính là một tên tử thần thực tử! một tên Slytherin! một tên hắc pháp sư! Chẳng lẽ hắn như vậy không có vấn đề sao ạ?" Tên Gryffindor đó hướng cha của mình hét lên.
Lily thở dài: "James, anh vô cùng rõ ràng Severus chính là một gián điệp." cô nói ra sự thật, "Khi cậu ấy gặp Alex cậu ấy đã là gián điệp. Đúng vậy, cậu ấy là một Slytherin, nhưng chẳng lẽ anh lại quên con trai của anh cũng là một nửa Slytherin hay sao. Học viện không quyết định được bản chất của một con người, Peter chính là một ví dụ, còn có Severus cũng không phải là hắc pháp sư. Cho dù trước khi vào Hogwarts cậu ấy biết rất nhiều hắc ma pháp, nhưng đó chỉ là tri thức mà thôi, sự khát vọng tri thức của cậu ấy giống như em vậy." Lily vì anh em của mình tranh luận.
"Nhóc đó là một nữa của Harry, bọn họ đều quan tâm đối phương, khi bọn họ ở bên nhau bọn họ mới là một thể hoàn chỉnh, nếu như không có Severus, Harry sẽ chết." Melissa Potter cố gắng làm cho đứa con trai duy nhất của mình tỉnh táo lại, "Chẳng lẽ con không nhìn thấy ánh mắt của cả hai khi bọn họ ở chung với nhau hay sao?"
James bình tĩnh lại và tỉ mỉ nghĩ về những điều mà mẹ mình nói, hắn nhớ vào năm bảy, khi không có Sirius bên cạnh, hắn từng nhìn thấy hai Slytherin đó ngốc ở bên nhau, hắn cũng không có đi qua làm phiền bọn họ. Đột nhiên, hình ảnh bọn họ cùng nhau ngồi chung một cái bàn trong phòng thư viện hiện lên trong trí nhớ của hắn. Alex, 'không, là Harry', điên cuồng viết một cái gì đó trên tấm da dê trước mặt, một mái tóc bù xù hiện lên trước mắt anh, Severus rất tự nhiên mà đưa tay vén tóc mái ra sau tai cho cậu. Harry ngẩng đầu lên ánh mắt cả hai giao nhau, Severus ôn nhu mỉm cười nhìn đối phương. 'toàn bộ gương mặt của hắn đều lộ ra biểu tình ôn nhu, có thể từ ánh mắt của anh ta nhìn thấy được tình yêu trong đó.' James nghĩ. Nhưng trong lúc đó hắn không hề để tâm đến việc đó, bởi vì hắn có chút sợ Alex và hắn cũng chả muốn xảy ra bất kỳ tranh chấp nào nên đã nấp vào giá sách gần đó. "Tên đó rất yêu cậu ấy đúng không? Mình nói Snape, hắn rất yêu Harry." Hắn nhỏ giọng nói.
"Đúng vậy, anh ta rất yêu. Anh ta có thể vì Harry mà làm tất cả mọi việc, mà Harry cũng vậy." Remus cũng nói giọng điệu tương tự.
James nổi khùng lên, "Ể, Merlin thân mến, con đã làm cái gì?"
"Nếu như anh chỉ ngốc ở trong giá sách đó, tất nhiên là không có làm gì cả rồi, chấp nhận mối quan hệ này đi, không thì anh phải chấp nhận việc mất đi đứa con trai của mình đấy." Lily xuất ra tối hậu thư.
Khi James gật gật đầu, Remus nói bọn họ hắn ta sẽ gọi hai người qua đây. Harry vô cảm nhìn phụ thân của mình, đợi đối phương mở miệng trước.
Thu lại tất cả sự kiêu ngạo của mình dồn hết can đảm của Gryffindor, James Potter trịnh trọng hướng Severus nói ra lời xin lỗi cho tất cả những gì hắn đã làm trước đây. Tên Slytherin đó cả người ngốc sững người luôn rồi, còn Harry thì lộ ra nụ cười tươi sáng và nhìn những người còn lại biểu đạt sự cảm ơn của mình.
"Cha hy vọng cả hai có thể luôn vui vẻ và hạnh phúc bên nhau." Cha của Harry chính thức lên tiếng chúc phúc.
Một giây sau, Severus đột nhiên nắm lấy tay trái của mình và hét lớn lên.
"Anh yêu, đưa em xem nào." Harry kiên nhẫn dỗ người yêu của mình bỏ tay ra, Harry dùng xà ngữ hát một bài thánh ca để giảm bớt đau đớn đến mức một người bình thường có thể chịu đựng được.
"Cảm ơn em, bây giờ anh nhất định phải đi rồi. Người nào đến cuối cùng tên đó phải nhận phạt đó." Vị gián điệp đó mặc lên áo tử thần thực tử sau đó liền lập tức rời đi.
"Em cùng đi với anh." Harry nắm lấy bạn lữ của mình nói.
Sau khi bọn họ biến mất, người đàn ông và những bức chân dung còn lại nhìn chằm chằm vào nơi họ vừa biến mất.
"Ôi Merlin, làm ơn hãy cho bọn họ đều được an toàn. "Lily khóc và ôm chầm lấy chồng mình.
-----------Hết chap 12------------
Dài khủng khiếp.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip