ch6
Huyền Tông trầm ngâm nhìn lũ trẻ.
Lúc này con chim đưa thư của Cái Bang mới đến nơi.
Nó bay qua cửa sổ và lập tức đậu vào cánh tay Huyền Tông.
Ông nhìn lá thư được đưa đến rồi cười khổ.
“ Đáng lẽ nhà ngươi phải nhanh hơn chút chứ”
Con chim đó dụi dụi vào mặt ông như thể muốn nói nó đã cố hết sức rồi.
Huyền Tông tính thở dài.
“ Ư a “
Nhưng tiếng rên rỉ của lũ trẻ đã lập tức lôi kéo sự chú ý của ông.
Chiêu Kiệt đã quỳ bộp xuống, hắn ôm lấy đầu à không đúng hơn là cào cấu da đầu hắn ta.
Ngũ Kiếm đã chạy đến và bao quanh hỏi han Chiêu Kiệt.
Nhưng đáp lại chỉ là những tiếng rên vô cùng đau đớn như thế bị thịt nát xương tan.
Tiểu Tiểu đã tạm thời châm cứu, nhưng nàng nói vẫn cần về Hoa Sơn để điều trị chi tiết.
Có lẽ là do trúng độc.
Một loại độc đã ngấm từ rất lâu.
Nhìn Chiêu Kiệt rên rỉ.
Không còn cách nào khác.
Nhóm Ngũ Kiếm và Tuệ Nhiên đành phải cáo từ Huyền Tông và xin hẹn lần sau gặp lại :
“ Lần sau gặp lại người, không lâu đâu, vài ngày sau con nhất định sẽ đến tận đây hỏi cho bằng được tung tích của nhân sinh trong bức tranh”
“ Có lẽ đây là quý danh mà bọn con muốn tìm”
“...”
“ Trước hết vì sư điệt bị đau nên chúng con xin cáo từ Thái Thái Thượng chưởng môn nhân”
Nói rồi họ lập tức rút lui.
Nhuận Tông cõng Chiêu Kiệt.
Lập tức nhanh chóng rời ngọn núi.
Để lại Huyền Tông đang trầm ngâm với bao suy tư nỗi niềm…
“ Vân Nham”
“ Dạ “
“ Báo với các đệ tử, chuẩn bị thu dọn hành lý”
“ Mai chúng ta sẽ lập tức xuất phát về với Hoa Sơn”
“ Ngay bây giờ ạ ? “
“ Đúng thế, ngay lập tức”
“ Rõ… “
Rồi ông ta lại say sưa nhìn về đỉnh núi Hoa Sơn, ông gửi lời mình vào trong gió thoảng, chờ rằng gió sẽ cuốn bay nó đến Hoa Sơn.
.
.
.
Ngũ Kiếm vội vã chạy xuống núi, đến Hoa m, họ vô tình gặp phải người của Đường môn, cũng là y sư có tiếng tăm, người họ từng gặp qua trên chiến trường.
Nhận biết có thành viên trong số họ bị thương, ông ta yêu cầu họ lên xe ngựa mình đang đi, tiện thể tới Hoa Sơn luôn.
Ngũ Kiếm và Tuệ Nhiên cũng gật đầu, dù sao sức khỏe sư điệt vẫn là ưu tiên.
.
.
Trên đường đi, người y sư ấy vừa châm cứu cho Chiêu Kiệt vừa thuần thục kết hợp với Tiểu Tiểu ổn định nguyên khí cho hắn ta.
Nhóm Tuệ Nhiên im lặng suốt chuyến đi.
Họ có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng ít nhất phải chờ Chiêu Kiệt tỉnh lại.
Rảnh rỗi, họ tựa đầu vào khoang xe.
Lắng nghe tiếng phồn hoa đô thị bên ngoài.
Họ đột nhiên nhìn thấy đám trẻ con ùa đùa ngoài kia.
Bạch Thiên nghĩ chúng chỉ đang đóng vai một ai đó.
Nên cũng chẳng nể tình nể ý mà để tâm .
“ Ta chính là Hoa Sơn Kiếm Hiệp - Thanh Minh”
“!...”
Cú sốc bất ngờ không lường trước được làm Bạch Thiên giật thót, Lưu Lê Tuyết bên cạnh cũng bất ngờ chả kém.
Bạch Thiên lập tức mở cửa nhảy từ cửa sổ ra giữa khu đô thị râm ran.
Hắn chạy đến chỗ lũ trẻ, Lưu Lê Tuyết cũng tiện thế mà cũng xông ra ngoài chạy tới chỗ Bạch Thiên.
Nhuận Tông và Tuệ Nhiên cũng sốc trước cú nhảy xe bất ngờ của họ.
Nhưng cũng lấy lại tinh thần mà bảo xe ngựa đứng lại để họ xuống xe.
Song, họ cũng chạy ùa tới chỗ hai con người liều lĩnh kia.
Đứa trẻ đang chơi đột nhiên gặp được Bạch Thiên, có vẻ nó cũng đã ngưỡng mộ hắn từ lâu qua danh tiếng đã vang vọng khắp giang hồ.
Ánh mắt nó sáng lấp lánh nhìn hắn ta.
Nhưng Bạch Thiên lại đang trong tình trạng thảm thê.
Đầu hắn có vẻ nhức nhối nhưng hắn vẫn cố gạ hỏi thằng nhỏ.
Bạch Thiên ngồi xổm xuống mà nói
“ Tiểu đệ tử nhỏ đây có thể kể lại cho ta nghe cuộc chiến giữa các vị không “
Lũ trẻ có chút ngập ngừng.
“ Không thể sao ? “
“ Mẫu thân dặn làm không được nói điều này với những vị anh hùng Hoa Sơn “
Bạch Thiên chợt cứng đờ.
Nhưng chả hiểu sao hắn ta lấy trong áo một cái nguyệt bính .
À không rất nhiều nguyệt bính.
Bạch Thiên đưa cho mỗi đứa cũng phải hai ba cái.
Trông cứ như kẻ đang rú rúc tiền.
Khác nào tên tà phái dúi tiền cho bọn quan sai để phác bỏ án phán không chứ.
Nhuận Tông và Tuệ Nhiên thở dài trước hành động vô liêm sỉ của người sư thúc kia.
Thật là Chiêu Kiệt mà ở đây có lẽ đã không nhịn được mà thốt lên cái câu trời đánh thánh đâm rồi..
Nhưng có vẻ Bạch Thiên quyết không để tâm.
Một mực dúi bánh vào tay từng đứa.
Dù sao trong túi áo hắn vẫn còn nhiều.
Mà hắn cũng chả biết vì sao lúc nào cũng mang theo một đống.
Lương dân gần đây đã tới ngăn cản nhưng đã bị Nhuận Tông, Tuệ Nhiên và Tiểu Tiểu đã quyết định xuống xe ngăn cản.
Đứa trẻ nhìn thấy bánh mà thèm ăn.
Nó không nhịn được mà đồng ý nói cho Bạch Thiên.
“ Vị đó tên là Thanh Minh, một vị anh hùng của Hoa Sơn “
“ Đó cũng là người đã chém đầu Thiên Quỷ, đem lại hòa bình cho toàn Trung Nguyên”
“ Trước đó vị ấy cũng đã làm được rất nhiều điều tuyệt vời”
…
Trong suốt câu chuyện của thằng bé.
Bạch Thiên vừa nghe, vừa khóc.
Nói sao nhỉ đầu hắn giờ đau như búa bổ, khắp tứ chi truyền đến một cảm giác tê rân rân.
Máu chảy nhẹ ra từ khoé miệng đang cố nuốt tiếng rên.
Hắn muốn nghe, hắn muốn nghe.
Hắn muốn nghe người hắn đã quên có lý thân lai lịch như nào .
Hắn muốn nghe nhân sinh bị tàn phai trong tâm trí ra sao.
Phải hắn muốn nghe .
Phải tất cả những người ở đây đều muốn nghe.
Họ nghe thì ký ức cũng đã từ từ hiện hữu.
Nó về nhưng lại mang cơn đau xé đã xé thịt.
Họ nhớ rồi cuối cùng cũng nhớ rồi, rằng con người tên Thanh Minh ấy là ai …
____
Hôm nay có lẽ mình sẽ đăng 3 ch.
Do từ nay đến thứ sáu tuần này mình bận ôn thi.
Nên là mình sẽ đăng bù cho mn .
Nhân tiện.
Chúc mừng năm mới 🌹🌹🌹
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip