Chương 02: Mặc Vũ chi tiểu truyện
Ngoại trừ Mặc Phong, Thủy Vu trang còn có nhị thiếu gia Mặc Trúc và tam thiếu gia Mặc Vũ, một tiểu thư tên là Phượng Dương. Phụ thân của bọn họ với đứa con gái yêu chiều đến không thể yêu chiều hơn, đối với con trai lại yêu cầu nghiêm khắc. Bốn người họ chậm rãi lớn lên, ở bên phụ thân nhận được đủ ngọt ngào đủ khắt khe, so với người bình thường không thể nói là sống quá an nhàn thoải mái, nhưng cũng chính vì vậy mà từng bước trở nên xuất sắc, ngay cả bản thân cũng không nhận ra mình đã tiến bộ đến mức nào.
Việc của Mặc Phong không ai là không biết, sau đó Mặc Phong bị xử phạt thế nào Mặc Trúc và Mặc Vũ đều biết. Đây chính là một loại răn đe, hai người bọn họ mới nhắc đến đã thấy sống lưng lạnh toát.
Mặc Vũ lơ đễnh nhớ lại ngày hôm qua lúc y đi vào chính viện gặp phụ thân, Mặc Phong đang thụ hình. Hình thất sát vách thư phòng, đứng ở thư phòng Mặc Vũ có thể nghe tiếng thước gỗ vừa dày lại nặng giáng xuống da thịt. Thật sự là làm người khác phải giật mình.
- Sợ sao?
Phụ thân nhận ra vẻ hoảng hốt của y.
- Có một chút, phụ thân.
- Không làm sai sẽ không bị phạt, không cần sợ hãi.
Cùng lúc đó Mặc Phong la thảm một tiếng, Mặc Vũ nghĩ cũng không dám nghĩ tới thảm cảnh của đại ca, nếu nằm đó là y, không biết y sẽ còn phản ứng thê thảm thế nào.
Hai người bọn họ so với đại ca tính tình ôn hòa hơn, Mặc Phong càng lớn càng cứng rắn, thường thường cùng phụ thân bất đồng ý kiến, trái lại Mặc Trúc rất biết nghe lời chỉ thị, Mặc Vũ nhút nhát hơn, bảo đi đằng đông sẽ không dám đi đằng tây. Áp lực thừa kế trên vai họ lại không lớn như Mặc Phong, vì vậy có thể nhận ít trách đánh hơn, nhưng không phải là không có. Mỗi lần như vậy đều là một lần khắc cốt ghi tâm, dẫu có trong mơ cũng không dám tái phạm sai lầm.
Nhưng mà, sai lầm có thể không phạm, nhưng bọn họ đều là những thiếu niên đang trưởng thành, có một số việc không thể tránh được.
- Vũ nhi hình như mấy ngày nay có tâm sự nhỉ?
Mặc Quân đế ý thấy đứa con trai út trầm tư hẳn đi, không cười cũng không nói, ít khi đi ra ngoài, ngày hôm trước còn cáo ốm không đến nhà chính dùng cơm.
- Nó cũng không ra khỏi gia trang, không đến cái hội quán vẽ tranh gì nữa à?
- Mấy ngày nay tam thiếu gia đều ở trong viện không có ra ngoài, cả nhị thiếu gia cũng không gặp được. - Xuân Bình đối với chuyện trong nhà cũng phải ít nhiều để ý, đặc biệt là chuyện của mấy vị thiếu gia tiểu thư.
- Rốt cục xảy ra chuyện gì?
Mặc Quân biết mấy đứa con đều đã lớn, luôn đề cao sự riêng tư mà chúng nên có được. Chuyện của chúng, nếu chúng không cần trợ giúp sẽ không can thiệp. Nhưng có một vài lúc, ví như khi này, tình hình không khả quan cho lắm.
Thiếu niên trong quá trình trưởng thành, dù ít dù nhiều nên có người dẫn dắt.
Buổi tối ngày thứ ba Mặc Vũ giam mình trong phòng, Mặc Quân đột ngột đến, vừa mở cửa phòng ngủ đã nghe thấy hơi rượu nồng nặc xông lên.
- Đứa nhỏ này uống rượu sao?
Mặc Quân nhíu mày, ngồi xuống kéo chăn đắp lên người đứa con, Mặc Vũ mê man không biết gì, phụ thân ôm ngồi dậy mắt mở không lên, người thở ra hơi rượu cực nặng, lại im lìm một tiếng cũng không nói.
Xuân Bình đã đi mang nước lạnh cùng phân phó người làm canh giải rượu. Mặc Vũ bình thường đã ngoan ngoãn, hiện tại lại càng vô lực phản kháng, hiều dịu gục trong lòng Mặc Quân, say đến trời điên đất đảo.
- Sao lại thành ra như này?
Viện tử của Mặc Vũ vốn đã không có nhiều người hầu hạ, hôm nay hắn lại đuổi bọn họ ra ngoài, còn việc rượu từ đâu ra không ai biết, chỉ biết Mặc Vũ tự mình uống say bí tỉ, tự mình chui vào chăn ngủ.
Sự kiên cường độc lập trong cô đơn này làm Mặc Quân tâm phát đau.
.
.
.
Người rất nóng, sau đó có cái gì mát mẻ trườn lên người, một hồi sau ta hé mắt mơ màng nhìn xung quanh.
Phụ thân ôm ta trong lòng, ta nửa người trên trần trụi đang được người dùng nước lau qua, mặt cũng ẩm ướt man mát, phút chốc dễ chịu hơn rất nhiều.
Mắt mờ mịt nước nhìn người, phụ thân thấy ta đã tỉnh, trầm giọng nói:
- Nằm im đi để phụ thân lau cho, sau đó uống canh vào sẽ không thấy khó chịu nữa.
Đầu ta rất nặng, thần trí mơ hồ, ta lim dim gật đầu, nói cũng không nổi. Mùi vị của rượu quẩn quanh trong cuống họng và đầu lưỡi, tởm lợn buồn nôn, lại không thể nôn được. Có lẽ do ăn ít, bao tử nóng bỏng lại rất rát, ta chỉ có thể im lặng chịu đựng, việc này mình chuốc lấy làm sao có tư cách rên rỉ.
Một hồi sau Xuân Bình mang canh giải rượu đến, phụ thân đón lấy, từng muỗng từng muỗng đút cho ta.
- Uống vào rồi sẽ không thấy mệt mỏi nữa. Từ từ thôi.
Chút một chút một dần dần đầu óc lấy lại tri giác, nhìn gương mặt xen lẫn giữa khó chịu và đau lòng của phụ thân, ta ẩn nhẫn một nỗi sợ mơ hồ cùng áy náy khó tả, chỉ có điều lúc này bản thân thật yên bình, cứ như vậy mang toàn bộ cơ thể dựa vào trong lòng người.
Đã từng muốn bay thật xa lớn thật nhanh, cuối cùng vẫn là đứa nhỏ vĩnh viễn nép dưới đôi cánh của phụ thân.
- Ngủ đi.
Phụ thân hạ ta xuống, đắp chăn cho ta. Ta kéo lại tay áo người, giọng như muốn khóc:
- Phụ thân...
- Phụ thân ngồi ở đây, đi ngủ đi.
Phụ thân như thế ngồi ở cạnh giường, nhìn ta chìm sâu trong giấc mộng.
Khi ta lần nữa đối diện với phụ thân là chuyện của mấy ngày sau, tâm trạng vẫn như vậy ủ ê chán chường.
- Có thể nói ta nghe có vấn đề gì sao?
- Con xin lỗi, con không nên tự tiện uống rượu.
- Có chuyện gì vậy?
Ta không biết mở lời thế nào, càng xấu hổ cúi đầu.
Gần một khắc trôi qua trong im lặng, áp lực càng lúc càng lớn, ta chậm chạp mở miệng.
Ta giao du với nhiều bằng hữu là thi nhân họa sĩ, chúng ta mỗi tháng tụ tập một lần đàm luận, trong một lần một vị bằng hữu dẫn đến muội muội của mình. Lần đầu tiên nhìn nàng đã thần hồn điên đảo. Về sau mỗi tháng đều hi vọng nhanh chóng đến ngày được gặp lại nàng. Chính là đoạn tình cảm này chưa đi tới đâu, mấy hôm trước đã nghe nàng lên kiệu hoa. Từ đó, ta một chút sức sống cũng không còn, suốt ngày tự giam mình trong phòng mà nuối tiếc.
- Vũ nhi của ta lớn thật rồi.
Phụ thân sau khi nghe xong buông một tiếng thở dài, mặt khác lại nở nụ cười nhìn ta.
Người không tức giận. Người không nói ta thật là vô dụng yếu đuối, mới có như vậy đã rũ rượi cả người. Người không bảo tam thiếu gia của Thủy Vu trang ủy mị như một cô nương, ủy mị đến mức không thể làm nên trò trống gì.
- Vũ nhi từ bé đã là một đứa trẻ sống có tình nghĩa, lại là lần đầu tiên gặp được người mà mình thích, phản ứng như vậy không sai, nhưng tự hủy hoại bản thân mình là không đúng. Sau này Vũ nhi sẽ gặp được người thích hợp với mình hơn. Vả lại, không phải tất cả đều diễn ra như ta mong đợi, làm người phải kiên cường vượt qua, không phải là ngồi đó trách móc đổ lỗi hành hạ bản thân.
- ...
- Phụ thân không ngăn cấm việc con mình uống rượu, nhưng như ngươi thì thật là không nên. Dùng rượu giải sầu là câu nói ngu xuẩn. Nếu ta không đến, con thành ra bộ dạng gì nữa? Tự ý giấu rượu trong biệt viện cũng đã thành một cái tội rồi. - Phụ thân càng về sau càng cao giọng nghiêm khắc.
- Con xin lỗi phụ thân. Thỉnh phụ thân trách phạt.
Ta quỳ xuống bên cạnh người.
.
.
.
Mặc Vũ luôn là đứa trẻ làm người ta thương tiếc.
Từ nhỏ thể chất nó không tốt bằng hai ca ca, Mặc Quân thiên vị nó hơn một chút, cũng ít khắc khe hơn. Mặc Vũ lớn lên yêu thi ca hội họa, Mặc Quân không ngăn cấm, Mặc Vũ không thích tập võ, Mặc Quân cũng chỉ yêu cầu nó biết cách phòng thân và giữ gìn sức khỏe.
- Hai mươi hạ, chịu đựng.
Mặc Quân đỡ đứa con nằm lên hai chân mình, đợi nó nằm vững mới kéo quần của nó xuống. Da thịt trơn bóng lại mềm mại, đánh xuống có bao nhiêu xót xa.
"Ba" Ba" "Ba"
Mặc Quân chỉ dùng bàn tay, không nỡ dùng đến hình cụ, biết đứa con sẽ chịu không thấu. Thật sự chỉ cần dùng bàn tay thôi, với Mặc Vũ đã là cực hình rồi.
Hai cánh hoa mông lần lượt phải trái đỏ lên sưng tấy, in đậm dấu vết năm ngón tay, Mặc Vũ sớm nỉ non thút thít, mông đau rát nóng bỏng, đánh chưa đến mười cái đã rên nhẹ, giọng của hắn thanh thanh yếu ớt làm lòng Mặc Quân mềm ra từng chút.
Hai mươi cái đánh xong mông sưng đỏ một tầng, Mặc Vũ hai mắt ngấn lệ lảo đảo đứng dậy.
Mặc Quân giúp hắn chỉnh lí trang phục, nhìn hắn nén nước mắt xuýt xoa, nhè nhẹ xoa tay cách lớp vải quần.
- Đau nhiều không?
- Đau quá, phụ thân.
Hắn thành thật trả lời, Mặc Quân đứng dậy vỗ vỗ đầu đứa con.
- Nếu là đại ca cùng nhị ca con, hai đứa nó không có diễm phúc giống như con đâu. Chưa nói đến việc bị đánh bằng bản gỗ, nếu chúng dám rên rỉ như con, ta sẽ không ngại mà tăng thêm hình phạt.
- Con biết rồi phụ thân, tạ phụ thân khai ân.
- Đánh đau nhưng không nặng. Tự con đi về đi, không được có người giúp. Coi như khắc sâu bài học, không được bôi thuốc luôn nghe không? Vết thương này ngày mai sẽ lành thôi, đêm nay khó chịu một chút, sau này trước khi muốn "mượn rượu giải sầu" thì nhớ.
Bởi vì vậy, tam thiếu gia Mặc Vũ khập khễnh mang theo cái mông bị thương, dùng hết sức đi về biệt viện, vừa vào đến phòng ngủ đã quỵ hẳn xuống giường không trở mình nổi.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip