Chap 14: Xác nhận

Chap 14:

Amu và Tadase bước vào với khuôn mặt khó coi. Ko cần hỏi cũng biết mọi chuyện diễn ra như thế nào! Amu lẳng lặng bước vào phòng của mình, Sumia đuổi theo cô. 

_Cậu ấy... ko đồng ý hả?! - Sumia

_... - Amu

Cô ko trả lời, khuôn mặt cô sầm xuống, ko nở nổi nụ cười nào nữa.

_Tôi hỏi cô nhé? - Sumia

_Chuyện gì? - Amu

_Cô... còn thích Ikuto hả?! Ko phải cô và Tadase đang quen nhau hay sao? - Sumia

_Đó là điều tôi khó quyết định nhất! Nè, Sumia, cô nói cho tôi biết đi, tôi phải làm gì bây giờ? - Amu

_Hầy... cái đó... tôi cũng ko rõ mấy! Nhưng mà... nếu như cô ko thích Tadase, vậy cô quen cậu ấy để làm gì? - Sumia

_Tôi ích kỉ quá phải ko? Mục đích là gì tôi cũng chẳng rõ, nhưng tôi có cảm giác bên Tadase rất an toàn, tôi ko còn phải lo lắng chuyện gì nữa! Nhưng có đôi lúc bên cậu ấy... tôi lại nhớ đến hắn... thật khó chịu! - Amu

_Cô có còn thích hắn ko? - Sumia

_Tôi chẳng biết nữa! - Amu

_Đúng là... cô ích kỉ thật! - Sumia *cười*

_Tôi nói có sai đâu! Nhưng mà... tôi ko muốn tổn thương Tadase, tôi cũng muốn ở bên cạnh Ikuto! Cô nghĩ... tôi nên quyết định thế nào? - Amu

_Hừm... đến 1 lúc nào đó, tự cô sẽ có câu trả lời cho chính mình thôi! - Sumia

Nói xong, Sumia bước ra ngoài.

___________Dòng ngăn cách thời gian xuất hiện___________

Cô ra ngoài vườn. Hương gió ở đây thật thơm. Nơi này trồng nhiều hoa đẹp quá! Nói về hoa, thì cô thích nhất hoa hồng. Nó rất đẹp, nhưng cô ko thích hoa hồng đen 1 chút nào! Nó làm cô cảm thấy khó chịu. Thuận tiện, cô đưa tay toan muốn ngắt 1 bông, nhưng cô quên mất hoa hồng dù đẹp thế nào thì cũng có rất nhiều gai. Cô vô tình làm cho chính mình bị thương. Đầu các ngón tay chảy máu liên tục, cô vội lấy khăn tay trong người mình ra, xé làm nhiều mảnh, quấn các vết thương lại. Nhưng với 1 cái tay thì làm sao cô có thể làm được, các đầu ngón tay thì bắt đầu tê dại. Cô cúi mặt xuống khóc, khóc mệt rồi thì ngủ đi khi nào ko hay. Cô khóc ko phải do đau, mà là lòng cô đang rất rối, quyết định nào cũng làm cô khó chịu. Khi cô chìm vào giấc ngủ say, nơi xa xa phía sau 1 cái cây, có người đang đứng đó. Ánh mắt anh nhìn cô buồn bã. Anh bước lại, lấy băng keo cá nhân băng lại các đầu ngón tay cho cô. Rồi anh đứng dậy, mỉm cười, xoa đầu nhìn cô.

_Đúng là đồ ngốc!

Anh quay người bước đi. Chợt Amu tỉnh lại, ngước mặt lên thấy bóng hình quen thuộc, cô vội la lên.

_IKUTO! - Amu

Anh quay đầu lại nhìn cô, mỉm cười nhẹ nhàng rồi biến mất. Cô dụi dụi mắt, quả thật chẳng có ai cả. Thật sự chỉ là 1 giấc mơ thôi ư?! Cô nhìn các ngón tay, đã được băng lại gọn gàng, ko còn máu chảy nữa. Như vậy, ko phải là mơ ư?! 

Suốt cả buổi ăn, cô chẳng nói lời nào. Chẳng lẽ, anh ấy đã ở đó ư?! Vậy làm thế nào trong chớp nhoáng lại biến mất rồi? Ko lẽ anh ta có phép thuật gì à?! Ko có khả năng, từ đó đến giờ có bao giờ nghe về mấy cái này đâu! Nhưng mà, nếu thật là anh ấy, thì mình muốn được thấy khuôn mặt dịu dàng khi cười đó của anh ấy 1 lần nữa!

Đột nhiên, cô mỉm cười nhẹ nhàng làm mọi người đang căng thẳng thì quay sang ngạc nhiên.

_Có chuyện gì vui hả?! Amu! - Tadase

_A, có cái gì đâu! - Amu

_Vậy sao cười? - Sumia

_Tôi... tôi nhớ đến cái lễ hội sắp tổ chức ở phố á, đột nhiên muốn đi, tưởng tượng mình mặc mấy cái đó chắc đẹp lắm, nên có chút vui vui ấy mà! - Amu

_À, thì ra là vậy! Vậy sắp tới đi ko? - Kukai

_Đi chớ! - Mọi người đồng thanh

Dường như không khí bớt căng thẳng hơn. Mọi người nói chuyện vui vẻ với nhau, nụ cười rộn rã khắp lâu đài.

Dường như cô rất thích vườn hoa đó, cứ mỗi lần xong việc là cô lại ra đó ngồi. Hương thơm nhẹ nhàng của loài hoa cùng với những kí ức trước đó khiến cô cứ hay đi tới đây, dần dần trở thành thói quen. Ko có công việc gì thì cô lại ra đó, đến rồi mới sực nhớ ra mình chẳng cần phải ra đây. Nhưng đến thì cũng đến rồi, thôi thì ở đó luôn. Những ngày rảnh rỗi, cô có thể ngồi đó từ sáng đến chiều tối cũng được. Những ngày bận thì từ tối đến sáng hôm sau. Cô dường như dành tất cả thời gian chỉ để tìm kiếm 1 thứ gì đó. Thứ vô hình đó mang tên Tình Yêu. Cô ở đó với hi vọng có thể gặp anh lần nữa! Nhưng có vẻ càng đợi càng vô vọng. Cũng đúng, anh đã nói là sẽ ko gặp lại mà, nhưng mà mình muốn gặp lại con người đó! Mà khoan, nếu vậy... còn Tadase thì sao? Vậy là... khác nào mình đã lừa dối cậu ấy suốt bao thời gian qua ư? Aizz, mình đúng là con ngốc mà! Sao lại nỡ làm tổn thương người khác như vậy chứ?! Vậy, mình có nên nói ra sự thật cho cậu ấy biết hay ko đây? Có lẽ mình nên nói ra sự thật sẽ tốt hơn! Có lẽ nên dừng lại rồi!

Nghĩ như nào thì Amu làm như thế. Cô chạy đi tìm Tadase. Ko tìm thấy cậu ở phòng ngủ, cô vội vã tìm ở khắp mọi nơi trong nhà. Vì nơi ở của Sumia quá lớn, làm cô mệt muốn đứt hơi. Tìm ko thấy, lại mệt, dần dần cô đi chậm lại. Cô đi từ từ ra ngoài vườn, dự tính là hít thở để lấy không khí rồi tìm cậu tiếp. Ko ngờ, cô vừa bước ra thì bắt gặp hình bóng quen thuộc. Cô chạy lại chỗ cậu.

_Ta... Tadase! - Amu
_Amu? Em ra đây làm gì? - Tadase
_Tìm... tìm anh! - Amu
_Tìm anh? Có chuyện gì à?! - Tadase

Cô hít lấy 1 ngụm không khí lớn rồi thở ra để lấy can đảm.
_Em... vừa nhận ra 1 điều! Em... - Amu
_Em nhận ra rồi đúng ko? - Tadase
_Hửm? Nhận ra? - Amu
_Nhận ra, em còn yêu Ikuto! - Tadase
_Ừ... ừm! - Amu

Lời cậu nói ấm áp và mang theo sự đau buồn làm cô chẳng nói nên bất kì lời nào. Ánh mắt cô cụp xuống, cô cúi mặt xuống. Thật sự chẳng dám nhìn mặt cậu ấy nữa. Mình thật sự tồi tệ quá mà! Thấy vậy, cậu đưa đôi bàn tay lên trên mặt cô, ngẩng mặt cô lên.
_Thật ra... anh nhận ra lâu rồi! Chỉ là chờ em xác nhận nữa thôi! - Tadase
_Em thật sự xin lỗi! - Amu
_Ko phải lỗi của em! - Ánh mắt cậu chứa đầy buồn bã, cô gắng lấy hết can đảm ra và nói - Vậy, mình dừng lại ở đây à?!
_Có lẽ là nên như vậy! Em cũng ko nghĩ rằng 1 ngày nào đó anh ấy sẽ xuất hiện 1 lần nữa! Em... em thật sự đã rất rối! Nhưng mà, suốt thời gian qua em đã từng thật sự thích anh! Cho đến lúc Ikuto trở lại! Em lại thích anh ấy 1 lần nữa! Em thật sự xin lỗi! - Amu *khóc*
_Được rồi, anh hiểu mà! Đây sẽ là lần cuối chúng ta nói chuyện như những người yêu nhau! Sau ngày hôm nay, sẽ ko còn nữa! Anh và em, 2 người 2 con đường khác nhau! Anh sẽ... cố gắng từ bỏ em! -  Tadase
_Vâng, chúc anh thành công trên con đường của chính mình! - Amu

Sau tất cả, cô ngồi lại đây, còn cậu thì quay về phòng ngủ. Nhưng cả 1 đêm đó, cả 2 người chẳng ai ngủ được. Người này nghĩ về người kia, người kia nghĩ về người này. Đêm nay là 1 đêm phiền não. Nhưng sau đêm nay, sẽ là những chặng đường khốn khó của mọi người.

___________________________________

Lâu rồi Au ko ra truyện, lỗi lớn của Au! Au xin lỗi! Chỉ là ko có máy tính để viết, điện thoại thì hết dung lượng. Giờ đi học nên xóa game, có dung lượng lại rồi! Từ này Au sẽ cố gắng viết cho xong! Tại phải thi tuyển sinh lớp 10 nữa, ko biết có đủ thời gian ko, nhưng Au sẽ cố! Mong các bạn vẫn ủng hộ Au!

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip