Vol 2 - Cảnh 25: Sự tĩnh lặng của hư không.


"Rốt cuộc thì ngươi là cái giống gì?"

Cái đầu máy hỏi với một giọng đều đều mặc dù trong đó lẫn chút bối rối và sợ hãi.

"Đã bảo rồi! Rei chỉ là người mà! Có thể mình kiểm soát màn A.T của mình nhưng đó đâu có gì quá đặc biệt? Oh-sama có thể tùy ý sử dụng sức mạnh của mình để có thể mở một thông đạo guf cơ! Oh-sama có thể chuyền hơi ấm của mình đến với mọi người! Oh-sama luôn cứu tất những gì anh ta có thể chạm tay vào, anh ấy sẽ đến cứu Rei, chắc chắn là như vậy!"

Rei đang giải thích với cái đầu sắt vụn cô vừa tìm thấy vài phút trước. 

"Im đi! Làm gì có loài người nào có thể sống mà không hít thở không khí lại còn ở gần độ không tuyệt đối chứ, lại còn nói được khi nồng độ không khí là cực loãng nữa!? Cơ mà con người tên Oh mà ngươi cứ nhắc đi nhắc lại kia là ai chứ!"

Cô nắm chặt lấy 2 cái ống dẫn ở trên đầu của Cyberman khiến nó bị móp luôn.

"Người yêu, người bảo vệ, người chủ và là người đem lại cảm xúc cho mình."

 Rei buột miệng nói ra nhưng rồi lại nghĩ điều đó cũng không sao vì thứ cô đang cãi nhau với là một cái đầu robot kì lạ. Chỉ là đã khá lâu rồi kể từ lần cuối cùng cô nói chuyện với ai đó ngoài chính mình và cô bất giác xả hết tâm tư của mình vào cái duy nhất cô tìm được mà nói chuyện.

Thở dài, cô thả cái đầu ra và để nó lơ lửng trước mặt cô.

"Xin lỗi, mình hơi quá đà rồi, xin lỗi nhé robot. À này robot, cậu có tên chứ?"

Cái đầu kêu lên u u như tiếng quạt máy tính quá nhiệt, một lúc sau nó nói.

"Đơn vị 055 quân đoàn F chủng Cyberman... hoặc ít nhất là những gì còn lại của 055."

Cô có thể nghe rõ một tiếng thở dài từ phía cái đầu.

"Những robot mình từng gặp không biết bày tỏ cảm xúc như bạn, bạn nhìn vẫn tuyệt đấy chứ? Cái tên 055 nghe... cứng quá...hay là thế này, tôi đặt tên lại cho cậu nhé, Go Jūgo, Jugo cho ngắn, được không?"

"Cái... Jugo...Jugo, nghe cũng được đó nhỉ? Nhưng... nhưng điều đó không làm ta thành vật sở hữu của ngươi đâu!"

Rei nở nụ cười thân thiện, cô dang tay và ôm cái đầu robot vào lòng.

"Ngươi...ngươi...làm gì thế!"

Dù có cố dãy dụa đi chăng nữa thì một cái đầu dù có thể cử động cũng khó thoát khỏi gọng kìm của Rei.

"Không phải sợ đâu Jugo, tôi sẽ làm bạn với cậu."

Cô tỏa ra màn cảm thụ A.T của mình, cảm thấy sự dãy dụa giảm đi. Cái đầu nói với cô.

"Cô, chỉ mới đến đây thôi sao?"

Cái đầu đột nhiên đổi cách xưng hô với giọng mềm và thân thiện hơn.

"Oh? Vâng mình có vẻ như bị cuốn vào đây bằng cách nào đó, từ đó đến nay mới được 20 ngày."

"Đã...đã quá lâu rồi...tôi chưa nói chuyện được với ai...Quân đoàn F của Cyberman đã ở trong Hư Không, nói đúng hơn là mắc kẹt ở khoảng không giữa các thế giới hàng chục năm nay rồi, gần đây họ đã tìm được lối ra, đáng tiếc cho tôi rằng tôi là một hàng phế vật, một bánh xe thứ 4, họ đã bỏ lại tôi tại chốn hư không này và rời đi để đồng bộ hóa loài người ở một trái đất khác. "

Rei hơi ngạc nhiên.

"Đồng bộ hóa loài người? Nghe giống với kế hoạch của mẹ Lilith thế? Nhưng Oh-sama đã ngăn chặn kế hoạch đó và cứu tôi ra khỏi các tôi khác...nếu anh ấy cứu được tôi và anh ấy luôn làm vậy, anh ấy có thể sẽ cứu cả bạn nữa."

Giọng của Jugo kêu ro ro như tiếng thở dài.

"Oh, vậy là chúng ta có nhiều điểm chung hơn tôi tưởng đấy, có một gã này, đi khắp vũ trụ cứu những chủng loài cần cứu giúp, hầu hết là loài người, luôn luôn can thiệp vào việc của chúng tôi, tôi ghét kẻ như hắn, có lẽ Oh-sama của cô có thể cứu cô nhưng một kẻ phế vật như tôi thì tự xin miễn..."

"Ôi thôi nào, đừng có tự ruồng bỏ mình như thế chứ. Cậu vẫn có thể tính toán được những vật chất xung quanh mặc dù dường như không còn chút năng lượng nào mà? Cậu vẫn tốt chán!"

"tốt...tôi...tốt hả? Chưa có bao giờ có ai khen tôi cả...cả...cả...cả...cả...ả...ả...ả."

-tạch-

Cái đầu Cyberman lại kêu rè rè rồi tắt ngúm, không nói gì nữa.

"Jugo? Jugo! Cậu ta hết pin rồi chăng?"

Cô bọc lấy Jugo bằng cái chăn và tiếp tục bay trong không trung.

#####

Ngày 19, Giờ 13, Phút 21.

Rei đây! Tôi gặp một cái đầu Robot trong hư không và tự xưng là Cyberman, tôi đã đặt tên cho cậu ta là Jugo, hiện tại thì cậu ta đã hết pin nên không thể tiếp tục nói chuyện. Tôi mang cậu ta đi cùng.

#####

Vùng Hư Không, ngày 21.

Cô đâm đầu mình vào một bức tường đen, u một cục ở trán. 

*tại sao lại có một bức tường?*

 Cô chạm tay vào nó, ấm và mịn, không giống một bức tường cho lắm mà giống một cao su ấm hơn.

Bay lên theo đường thẳng của mặt phẳng cao su ấy. Cô bay khá lâu nhưng không thấy điểm kết thúc. 


#####

Ngày 20, Giờ 10, Phút 03.

 Rei đây! Mình gặp một bức tường lạ, nó kéo dài khắp mặt phẳng của nó và không thấy có điểm dừng. Điều kì lạ là nó ấm, tức là nó phát xạ, tức là là nó làm gia tăng trường Entropy của môi trường gần nó. 

 Đằng trước là chướng ngại vật còn đằng sau là quãng đường dài vô tận, hướng nào đây ta :D ? 

#####


Cô mỉm cười và cất điện thoại, tập trung hết sức mình tạo nên một mũi khoan bằng màn A.T của mình

"Mình sẽ không ở lại cái nơi u tối như thế này đâu!"

 Mũi khoan của cô đâm qua bức tường như một máy đánh sinh tố. Cô đi sâu vào trong bức tường đen. 

-Ọc ọc-

 Một lúc sau khi đi vào, bức tường lấp lại phía sau cô, phần tường phía trước của cô cũng cứng lại và chúng ép cô lại một cách nhanh chóng. Cô mở rộng màn A.T để chống lại sức ép nhưng chỉ trong vài giây chúng đã áp đảo cô.

*Không! Không thể nào! Đau quá! Chúng đau quá!*

 Cô cố không mở miệng trong khi khóc nức nở. Chúng ép chặt vào từng phần cơ thể, bao phủ và thâm nhập vào mọi ngóc ngách trên cơ thể cô. Cô thậm chí không thể thở theo bản năng được nữa, vật chất xung quanh đã nén cơ thể cô như một miếng thịt bị hút chân không. 

Cơn đau làm cô lịm dần đi, mặc dù không có oxi nhưng điều đó chỉ làm việc bị ép chặt tồi tệ hơn vì cô không thể hoàn toàn ngất đi được.

*Oh-sama! Cứu em với! Oh-sama! Làm ơn! Em ở đây! Hoàng!*

 Cô cố gắng kêu khóc bằng tâm trí cầu mong rằng Hoàng sẽ đến vào phút cuối để giải cứu cô nhưng rồi mọi thứ yên lặng dần, bóng tối và tĩnh lặng trả về cho hư không.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip