rung chấn VI - rung động.

sunoo nín bặt, tuyệt nhiên không dám động đậy dù chỉ một ngón tay.

"sao nhóc lại nín thở luôn vậy?"

jongseong hốt hoảng lay người em, mới chợt thấy em thở ra một nhịp.

thật dọa hắn sợ chết khiếp mà.

"chú.. chú.. cháu sắp không chịu được nữa rồi!!!"

"này nhóc! nhóc bị làm sao????"

sunoo ngẩng đầu lên nhìn hắn, đôi mắt em ầng ậc nước, môi mím chặt lại.

"cháu.. cháu mắc vệ sinh. ét o ét lắm rồi huhu.."

chết tiệt. cái hoàn cảnh gì đây?

hắn chửi thầm trong đầu.

dường như ông trời nghe được tiếng lòng của em và hắn, cơn rung chấn bất ngờ này đã dịu dần và dừng hẳn lại. nhưng em vẫn bấu chặt vào tay áo hắn, một chút cũng không dám thả ra.

"sunoo, hết động đất rồi. nhóc- đi vệ sinh đi. đi một mình được không?"

"cháu không biết đường. chú dẫn cháu đi với. mà cháu đi một mình, nhỡ k-không chịu được nữa thì chú còn có thể bế cháu lên chạy một cái.. vèo.."

càng nói, tông giọng của sunoo càng nhỏ lại. hình như là em đọc truyện quá nhiều rồi. ông chú mặt than này làm gì có vụ chịu làm mấy cái phi vụ như thế với em chứ.

jongseong: "..."

tại sao hắn lại đem cái đồ ngốc phiền phức là em về nhà thế này?!!

"đi. tôi đi với nhóc. giờ thì ngoan ngoãn buông áo tôi ra nào."

***

kim sunoo vui vẻ cười đầy tươi tắn sau khi bước ra khỏi nhà vệ sinh. còn về phần park jongseong thì, thôi hắn cũng đã quen rồi. không muốn tốn thêm thời gian nữa, hắn nhanh chóng khoác vai dẫn em đến khu bán đồ gia dụng, đặt những thứ cần thiết vào giỏ rồi đi tính tiền. trong khi đợi đến lượt, ánh mắt sunoo va phải những gói kẹo chíp chíp đặt ở gần cạnh.

không cần em lên tiếng, hắn cũng đã biết em muốn gì.

"ăn nhiều đồ ngọt quá sẽ không tốt, chỉ lấy 1 gói thôi."

"c-chú mua cho cháu thiệt hả?" sunoo hai mắt tròn xoe lấp la lấp lánh nhìn người đối diện, đôi tay nhanh nhẹn túm lấy một gói rồi bỏ vào giỏ hàng.

"nếu không người ta lại bảo tôi ngược đãi trẻ nhỏ" jongseong nói cùng một điệu cười man rợ trên môi, làm chút hảo cảm sunoo vừa xây dựng được với hắn cũng sụp đổ ngay tức khắc.

hứ, sao ông chú này nhìn kiểu gì cũng thấy khó ưa vậy nè?!!

***

trông coi con nít thật sự là một công việc mất thời gian nhiều hơn những gì jongseong có thể tưởng tượng.

hắn không thể ngờ là chỉ vừa mới loay hoay cùng em ra ngoài đi siêu thị một chốc, trở về nhà nấu nướng thêm chốc nữa thì mặt trời đã liền lén bỏ trốn khỏi thành phố này rồi.

từ dưới bếp, jongseong nói vọng lên phòng khách.

"sunoo! tối rồi, nhóc mau bật đèn lên đi!"

nhưng sunoo không trả lời hắn. em lại ngủ quên trên sô pha rồi.

"chậc" jongseong nhìn dáng vẻ hiền lành của em lúc đang ngủ, liền đi tới kết luận rằng em đúng thật vẫn chỉ là con nít đang tuổi ăn tuổi lớn thôi.

mà con nít thì đương nhiên phải ngủ nhiều rồi. hắn để em ngủ thêm chút nữa vậy.

tình cờ thế nào, sunoo tỉnh giấc ngay lúc jongseong chỉ vừa mới cúi xuống định sửa lại dáng nằm không hề tốt cho xương khớp chút nào của em. bắt gặp khuôn mặt góc cạnh của đối phương đang ở gần mình, quả tim nhỏ bé của sunoo như muốn văng khỏi lồng ngực.

"c-c-chú chú lại tính giở trò gì trong khi cháu ngủ vậy??!!"

"giở trò?" jongseong cáu bẳn lặp lại. gì chứ, hắn chỉ đang có ý tốt thôi mà.

"chú đừng nghĩ dùng khuôn mặt đẹp trai đó là sẽ mê hoặc được cháu rồi lừa cháu đem bán đâu. cháu- cháu không có dễ dãi nhá!!" sunoo hùng hổ chỉ trỏ, dường như đang muốn che giấu một tâm tư nào đấy.

"nhóc rốt cuộc đã đọc bao nhiêu tiểu thuyết tuổi teen rồi vậy? sao kiểu gì cũng không suy nghĩ theo hướng bình thường được thế?"

sunoo đỏ bừng mặt, hai má phồng lên.

"chú cứ cư xử kiểu đó thì bảo cháu suy nghĩ bình thường thế nào được?!"

"kiểu đó là kiểu gì?" jongseong nhướn mày.

"thì- thì tại chú cứ đẹp trai rồi quan tâm cháu đó-" sunoo lí nhí, hai gò má đỏ lựng.

"nhóc chưa tỉnh ngủ à?"

"aaaa, không phải như thế!" sunoo hất chiếc gối ôm khỏi người rồi bật dậy, lao thẳng vào nhà vệ sinh. chính em cũng không biết vừa rồi là mình bị cái gì nhập nữa, cứ ăn nói lung tung cả lên. nhỡ hắn nổi giận rồi lại đuổi em đi thì biết thế nào?

rồi sunoo nghĩ về một loạt những sự kiện xảy ra giữa em và hắn. khoảnh khắc hắn che chở cho em lúc xảy ra rung chấn ở siêu thị, cái lần hắn bảo vệ em khỏi tên cướp, những bữa ăn mà hắn nấu cho em, và cả những nơi hắn dẫn em đi thăm thú.

jongseong thật sự rất tốt. tốt đến mức nếu như mọi thứ có là giấc mơ, em cũng mong bản thân mình đừng bao giờ tỉnh dậy.

"sunoo, nhóc làm luôn giấc thứ 2 trong nhà vệ sinh đấy à? tôi sắp chết đói vì chờ nhóc dùng bữa cùng rồi đây này."

"cháu ra ngay đây ạ!"

thoát khỏi bữa cơm tối mà theo sunoo là có phần gượng gạo, em rửa dọn xong liền bỏ ra sô pha vừa ăn trái cây vừa xem tin tức.

jongseong cũng ngồi xuống ngay bên cạnh em.

"tự nhiên chú ngồi ở đây?"

"nhà tôi, tôi ngồi ở đâu cũng phải xin phép nhóc à?"

"k-không phải" sunoo đáp, sau đó ngại ngùng nhích ra một quãng.

đột nhiên em có cảm giác chỉ cần em ngồi cạnh người này gần hơn một chút, lâu hơn một chút, lập tức quả tim trong lồng ngực của em sẽ thấp tha thấp thỏm mà đập mất thôi.

cơ mà hình như đó không phải là cách định hình cảm xúc này, dường như có một cách khác để lý giải về nó... nhưng sunoo chẳng biết gọi tên thế nào.

bản tin thời sự đang đề cập đến vụ rung chấn hồi chiều. nhưng sunoo xem thái độ của jongseong nhiều hơn là xem tin tức.

em không nghĩ vẻ mặt nhàn nhạt thường ngày của hắn lúc chăm chú làm gì đó có thể trông quyến rũ đến thế. em-

trời ơi em bị cái gì thế này?!!!!

sunoo úp mặt xuống gối rồi lại dùng hết sinh lực đấm bình bịch xuống ghế, làm jongseong ngồi bên tưởng em vừa mới bị võ sĩ nào đấy nhập cũng nên.

"sunoo, nhóc không sao đó chứ?"

"k-không sao ạ!!" sunoo nhảy dựng lên, sợ hắn dò la thêm được chút gì, em liền đánh bài chuồn.

"c-cháu về phòng trước nhé!"

sunoo nói rồi chạy cái vèo, bỏ lại jongseong ôm một cục khó hiểu ngồi trên sô pha.

bộ trẻ con thường khó hiểu như vậy hả?

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip