rung chấn X - nắng ấm xin đừng rời xa tôi.

sunghoon dạo này đang mất ăn mất ngủ với mấy vụ rung chấn có tần suất ngày một dày đặc.

trọng trách của cậu là phải tìm ra cơ chế của chúng, cũng như dự báo chính xác thời điểm xảy ra vụ việc tiếp theo. với cường độ ngày càng mạnh, số lần xuất hiện rung chấn trong một ngày có khi lên đến con số 7 - một dấu hiệu đáng báo động.

sunghoon tay cầm bút nối các địa điểm với nhau trên tấm bản đồ thành phố, miệng lẩm bẩm chửi thề.

"ah tên sếp lee heeseung chết tiệt đó! không cho ai nghỉ ngơi hết á!" cậu hùng hổ đập bút xuống bàn cái rầm.

suy sụp quá. rủ park jongseong đi nhậu một chầu vậy.

sunghoon tay đút bọc áo rút điện thoại ra, lướt khắp danh bạ tìm đến người dùng tên "jong-mặt-cọc".

cuộc gọi được kết nối. đầu dây bên kia vang lên một giọng nam cao vót đầy hứng khởi.

"em chào anh sunghoon nhá!"

"chào em-"

ủa mà khoan! sao cậu nhóc này lại bắt máy của jongseong vậy?!

"dạo này anh sunghoon khỏe không?" sunoo hồ hởi hỏi thăm.

"à anh- cũng tạm ổn. mà tên mặt than kia đâu rồi em?"

"chú jongseong ấy ạ? chú ấy đang nấu bữa tối!"

quái thật, giờ đã tối rồi á? sunghoon khó tin nhìn đồng hồ kiểm tra. cậu đã bị công việc hủy hoại đến cỡ này rồi à?!!!!

"chuyển máy cho jongseong giúp anh."

sunoo dạ một cái ngọt xớt. lập tức, giọng jongseong vang lên.

"gọi tao làm gì vậy?"

tự nhiên sunghoon bù lu bù loa.

"bạn bè hỏi thăm mà mày thấy phiền lắm hay gì? tao sắp chết rồi đây nè!!!!"

"lại khỉ gì đấy? bệnh kinh niên tái phát à?"

đầu dây bên kia im lặng một lúc. còn park jongseong hình như đang tiêu hóa ám hiệu của thằng bạn.

"à. mày thèm sinh tố lúa mạch phỏng?"

giọng sunoo tò mò lọt vào điện thoại.

"có cả thức uống như vậy ở hành tinh này hả chú? sao chú giấu cháu?! nghe hấp dẫn quá đi!"

"em chưa đủ tuổi uống đâu sunoo à." sunghoon phì cười.

"sinh tố mà cũng có giới hạn theo độ tuổi ấy ạ?" sunoo ngờ nghệch.

"mày lại giở trò gạt con nít à." jongseong gắt.

"tao có gạt đâu."

"cháu cũng có phải con nít đâu." sunoo đính chính cho bằng được.

"tao cai bia bọt rồi. uống vào hư người." jongseong từ chối.

"mày bỏ tao-"

"ừ, bỏ." jongseong đáp không cần nghĩ.

park sunghoon nghe xong chết lặng một lúc lâu.

"vậy đi mà ăn bữa cơm thượng hạng với sunoo của mày đi. tao đi uống một mình."

"mày vẫn có thể mời tao uống món khác mà."

jongseong dường như đã bỏ sót điểm "bất thường" nào đấy trong câu nói của thằng bạn thì phải.

"ai đồn tao mời? mày chứ. tao đang buồn cần được chữa lành mà."

"..." park jongseong còn lạ gì cái tên ương ương dở dở này nữa.

"đi ăn kem không? tiện thể dắt sunoo-"

"mẹ mày nữa lại kem!!! tao thù món đó rồi!!!" sunghoon gầm lên, chả là cậu còn cay vụ hồi bữa.

"nhưng mà có sunoo đi cùng thì được đấy! hay là đi công viên đi!"

"mẹ mày nữa lại công viên!" park jongseong tự nhiên có tật giật mình. hắn gạt phăng ý tưởng kia đi không chút thương tiếc.

"công viên giải trí á! đi tàu lượn siêu tốc đi! tao muốn xả stress! ngay.lập.tức!!!!"

"cho cháu đi với!!!!!" sunoo níu níu tay áo jongseong, ánh mắt tha thiết nhìn hắn.

"ừ-ừm." jongseong nhìn dáng vẻ đáng yêu của sunoo như người bị thôi miên, thậm chí trong chốc lát còn không nhận ra mình có nồi nước đang đun cùng thằng bạn đang dài cổ chờ một lời hồi đáp.

"ê là đi không mày?"

"c-có" jongseong giờ mới tỉnh, đáp bừa thằng bạn.

"ok 30 phút nữa tao qua. cho ăn ké với nha hí hí, tao đói quá!"

"qua nhặt xương giúp đúng không? ok. bát của mày để trong góc tường ấy." jongseong đã lâu rất lâu mới lại nói đùa.

"ha ha khiếu hài hước của mày cũng y hệt con đường tình duyên của mày vậy đó. cả hai đều siêu tệ hại." sunghoon cười nhạt, cậu chốt hạ một câu rồi cúp máy luôn.

***

tuy là ba người đi công viên giải trí, nhưng sunoo lại có cảm giác như mình đang đi riêng với ông chú jongseong mặt cọc kia vậy. tại vì...

"anh sunghoon đi đâu mất tiêu rồi vậy chú?!" sunoo hốt hoảng tìm quanh.

jongseong kéo vai em, ngán ngẩm chỉ tay về phía vòng quay ngựa gỗ. lọt thỏm giữa một đám con nít đang cười đùa với cha mẹ chúng là anh chàng park sunghoon đang hào hứng bận quay về tuổi thơ.

"ảnh có tính cách thú vị thiệt á chú ha?" sunoo cười híp mắt.

"còn tôi thì sao?"

park jongseong đứng cạnh không cam tâm liền hỏi.

đột nhiên nhận được một câu hỏi như thế làm sunoo cứng cả người.

"chú ấy ạ?"

jongseong nhích về phía sunoo thêm một chút. hắn cúi xuống ghé mặt mình sát mặt em, xem ra đang rất nghiêm túc muốn biết câu trả lời.

vòng quay ngựa gỗ quay đều rồi chậm dần. park sunghoon trông ra định gọi hai người kia vào chơi chung thì liền thấy một cảnh tượng hết sức thú vị.

"ái chà ~" sunghoon làm vẻ mặt nham hiểm. cậu đã đọc được điều gì đó trong bầu không khí mờ ám này rồi.

***

trong khi đó, thời gian dường như đã ngưng đọng đối với hai bóng hình nào đấy.

sunoo ngước nhìn jongseong không chớp mắt lấy một lần.

em không nghĩ khung cảnh này lại điểm tô cho dáng vẻ của người đối diện theo cái cách đặc biệt như vậy. có thể nói, ngay giữa chốn huyên náo này, park jongseong là sự tĩnh lặng tuyệt đối giúp em không bị cuốn theo dòng chảy nhộn nhịp ấy.

nhưng những gì jongseong quan tâm lúc này là một câu trả lời đến từ em thay vì ánh mắt kì lạ đó. hắn gặng hỏi:

"trong mắt em, tôi là người thế nào?"

sunoo mở miệng định nói gì đó, nhưng giọng của em đã bị át đi bởi một âm thanh lớn hơn gấp nhiều lần.

"cảnh báo di dời khẩn cấp! một vụ rung chấn khoảng cấp 6 có nguy cơ rất cao sẽ xảy đến trong vòng 5 phút nữa!"

tiếng loa phát thanh không ngừng lặp lại thông báo.

jongseong phản ứng rất nhanh. hắn nắm lấy tay em cố kéo đi tìm một khu vực trống. phía sau cả hai, park sunghoon cũng vừa mới bán mạng chạy đến.

giữa dòng người hỗn loạn không ngừng xô đẩy nhau, sunoo gần như tuột khỏi cái nắm tay của người trước mặt.

"chú-"

sunoo mất hút giữa biển người.

mọi thứ xảy đến quá nhanh. chỉ trong một cái chớp mắt, đã không còn tìm thấy nhau nữa rồi.

"sunoo! nắm tay tôi đi chứ-"

quả tim jongseong giật thót một cú đau điếng. hắn có thể cảm nhận được bàn tay phải đang cực kì trống trải của mình.

và đấy cũng là lúc hắn nhận ra, hắn lạc mất em rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip