05. overthinking

"alo, yang jungwon đấy hả? Ôi lâu ngày rồi chưa được gặp cháu trai đấy." - một giọng nói trung niên nhẹ nhàng cất lên đầu dây bên kia.

"dạo này cuộc sống cháu sao rồi?"

"vẫn ổn đấy ạ, nếu không bận bịu buôn bán thì qua nhà cháu chơi vài hôm được không ạ?" - em một lần nữa tiếp tục nói dối và chính bản thân em vẫn không hề biết rằng bản thân đang vô thức nói ra.

"sao nay cháu lại muốn bà về chơi thế? Có chuyện gì à?"

"dạ không ạ, đơn giản là muốn dành thời gian nhiều hơn với bà. Bà với cháu cùng chăm sóc vườn dâu tây xinh đẹp của bố mẹ."

"bà sẽ tranh thủ sắp xếp thời gian gặp cháu. Cháu chờ bà nhé?"

"vâng ạ, có gì gọi cháu nhé!"

***
giọng nói ngọt ngào của người phụ nữ trung niên đó là bà ngoại của em - người phụ nữ thứ hai mà em luôn tự hào, yêu thương hết mực. Mọi buồn phiền trong trí óc của em đều dường như xóa tan đi vì gặp lại bà sau nhiều năm em chuyển đến đây sống. Hồi em còn bé tí, em vẫn hay tinh nghịch chạy xe đạp ghé nhà ngoại chơi và nghỉ trưa ở đấy. Em vẫn còn nhớ in những lời ru dịu êm của bà khi ngủ bên cạnh em. Bởi chỉ vì mong muốn được bà hát ru mỗi ngày, em đã từ khi nào hình thành thói quen trốn bố mẹ lén qua nhà bà cho bằng được. Vậy mới nói, skill trốn học thành thục của em dần dần được mở khóa kể từ đó.

***

Hôm chiều tối đó, cậu ấy đã nghe được cuộc trò chuyện của hai thầy trò trong phòng giáo viên và tò mò ghé tai vào nghe thử. Vậy câu hỏi trong đầu bao nhiêu lâu nay của cậu đã được giải đáp thắc mắc rồi.

/tại sao bố mẹ jungwon đã mất từ lâu rồi nhưng cậu ấy vẫn có thể đi học bình thường nhỉ?/ - cậu vô tình nghe được câu trả lời đó và trở nên thương em vô cùng, thương em đâu cho hết. Cậu cũng muốn trở thành người bảo vệ em khắp mọi nơi, cậu biết rằng yang jungwon của chúng ta không hề hoàn toàn xấu xa như ta thường nghĩ. Tiếp xúc với rất nhiều thể loại trong trường như cậu, cậu đã dễ dàng nhận ra jungwon vẫn ấm áp, đáng yêu nhưng lại bị

ẩn giấu đi bởi lớp mặt nạ tiêu cực bên ngoài và chúng khiến em tồi tàn hơn bao giờ hết. Nhiệm vụ của cậu làm sao để có thể gỡ bỏ đi lớp mặt nạ đang dính chặt vào gương mặt cậu, nhưng biết làm gì đầu tiên đây?

"kim sunoo à, mày phải cố gắng thay đổi yang jungwon của mình đấy nhé!" - cậu tự cổ vũ trong lòng mình.

***

"ê, đấm cho bây giờ. Lại ngủ gục nữa à?" - cậu nhăn mặt với yang jungwon đang ngái ngủ trên bàn học.

"bình thường mày có hay vậy đâu nhỉ? Sao nay nghiêm túc quá vậy?"

"nay thì khác rồi, lo mà học tiết ông thầy kia đi."

"chết mất, tao quên sách vở môn ổng rồi haha." - em cười cho có lệ vì em cũng thừa biết rằng em sẽ sớm được tham quan miễn phí ở ngoài hành lanh thôi.

"đấy, hèn gì bị gọi lên bảng hoài là có lý do hết mà."

*mở cửa*

"nào, các em mở sách bắt đầu làm bài!"

"ê này sunoo, cho tao mượn sách mày để qua mắt ổng được không?"

"điên à? Mày với tao đang ngồi bàn đầu đấy. Làm vậy cả lũ chết cùng."

"e hèm, tụi em nói xì xào gì với nhau đấy?" - hắn bất ngờ xuất hiện bên cạnh khiến mọi người phải ngước nhìn qua chỗ hai người.

/thấy chưa, vậy còn cãi tao.../

/coi như lần này tụi mình xui/

"chắc từ nay tôi sẽ bàn bạc lại với giáo viên chủ nhiệm chỗ ngồi của bọn em. Tôi nghĩ bạn yang jungwon sẽ kéo em xuống mất!"

"xin lỗi thầy nhưng học lực của em vẫn giữ là giỏi từ đầu năm đến giờ. Em cũng đang kèm bạn jungwon ôn thi tốt nghiệp đấy ạ."

"dù em vẫn là học sinh giỏi, xuất sắc gì đi chăng nữa thì em sẽ dần dần bị jungwon ảnh hưởng đến việc học đó."

"nhưng b-"

"mời hai em ra hành lang đứng hết tiết!" - hắn không chần chừ và đưa ra quyết định.

***

( ngoài hành lang )

"này, bà tao vài ngày nữa đến chơi rồi. Mày qua nhà tao dọn dẹp mớ hổn độn với tao đi."

"cái này vì bà mày nhé, không phải vì mày đâu."

...

"mày có nghĩ vì tao mà mày dần bị ảnh hưởng việc học không?" - em cất lời giữa khoảng lặng của hai người.

"không đâu, mày cũng biết tao đã nổ lực dạy kèm rất nhiều với mày. Từ bài kiểm tra 0₫ mà mày lên 6₫ là quá ổn."

"thật à...tao cứ nghĩ mọi thứ xảy ra đều vì tao mà ra."

"làm gì có, mày overthinking hơi nhiều rồi." - cậu hứng hở khoác vai em ở hành lang.

*ra về*

"mày ở lại trực sân trường nữa à?"

"ừ, ông thầy kia cứ bắt ép tao hoài khó chịu chết đi được."

"vậy tao về trước tại tao có lớp học thêm rồi. Mày đi xe bus về đi nha."

...

"à quên, đừng suy nghĩ nhiều quá không tốt đâu. Tạm biệt!" - cậu chợt quên lời cần nói với em.

"ừ, biết rồi."

***

"xong xuôi rồi, đi làm một điếu phát!" - người em tràn đầy mệt mỏi sau khi làm công việc quét sân mỗi buổi chiều. Mỗi lần như thế, em lại lần nữa lén cậu bạn và hút thuốc giải toả.

trong đầu em bây giờ lại tràn ngập những màu sắc u tối. Quầng thâm của em dần được rõ dần sau lớp che khuyết điểm em muốn che giấu đi. Em đang khóc đó sao? Em càng nhìn bản thân trong gương, em không thể chấp nhận được những vết sẹo trên cơ thể đã ở đó khi em còn rất bé. Bố em đã tàn nhẫn đánh đập em mỗi ngày vì nghiện chất kích thích. Kể từ đó, em luôn luôn mặc áo hoodie để che phủ tất cả điều xấu xí nhất. Em không thích người khác nhìn thấy cơ thể tồi tàn, gầy gò của em hiện tại vì chúng gắn liền với nổi ám ảnh đáng xấu hổ ở quá khứ để lại.

nổi ám ảnh nó đi theo em đến tận bây giờ, em cứ nhìn mọi người xung quanh giống như đang nhìn chằm chằm vào những vết sẹo trên gương mặt em. Đó là lí do, ở trong trường em thường được nhắc đến với biệt danh "áo hoodie đen" Vì dường như danh tiếng của em trong trường đều được mọi người chú ý đến. Em sợ hãi khi bước vào cổng trường, em sẽ đối mặt với những kẻ nói xấu em và kể cả những kẻ cá biệt khác.

em cũng thừa nhận rằng, em cũng là một trong những thành phần cá biệt trong trường. Nhưng em vẫn có những góc khuất muốn được người khác thấu hiểu hơn, chỉ là em không dám bộc lộ ra. Nếu em can đảm nói ra thì ai tin em đây? Nói cũng như không mà thôi.

em bước dài trên hành lang lầu 2. Thật kì quặc khi đây là hành lang em yêu thích nhất vì nơi đây rất yên tĩnh và chỉ có một phòng học trống dành cho các lớp học phụ đạo. Em nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh hành lang và khui chai nước ngọt trên tay nhâm nhi.

bỗng em nghe một âm thanh phát ra từ phòng học trống đó. Tiếng đàn guitar à? Em nghĩ bụng, chắc là ai đó đang tập nhạc thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip