ep 14

Lương Trinh Nguyên mở to mắt nhìn, bấy giờ mới phát hiện mắt mình hơi chua xót.

Pheromone dính lên người Phác Tống Tinh không nhiều, có lẽ chỉ do tình cờ chạm phải em trai thôi, bé mèo tự nhủ trong lòng như vậy.

Không phải cậu không tin tưởng anh, nhưng bất an tích lũy bao nhiêu năm nay đã sớm làm cậu như một con ốc sên, chỉ cần gió thổi cỏ lay nhẹ cũng khiến cậu chui vào vỏ trốn theo bản năng.

Ba luôn nói chẳng có ai không thích một Omega xuất sắc cả, thế nên không ai không thích em trai hết.

Huống chi giữa A và O còn có độ xứng đôi.Bé mèo Omega chưa từng kiểm tra độ xứng đôi giữa mình và Alpha, nhưng Alpha sói lớn chắc chắn là Apha cấp cao. Mà độ xứng đôi giữa Alpha cấp cao và Omega cấp thấp thì không thể cao được.

Nhưng em trai thì khác, em trai là Omega cấp cao. Mà độ xứng đôi giữa Omega cấp cao và Alpha cấp cao thì phần lớn đều trên 85%."Làm sao vậy?"

Nhận ra cảm xúc của Lương Trinh Nguyên thay đổi, mặc dù anh không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng vẫn dịu dàng ôm cậu vào lòng, dịu giọng hỏi: "Nguyên Nguyên không thoải mái à?"

"Hay là bé con quậy?"

"Không ạ." Lương Trinh Nguyên miễn cưỡng nở một nụ cười, sự quan tâm của anh như cho cậu thêm dũng khí kỳ diệu. Cậu nhỏ giọng thử hỏi: "Anh ơi, ban nãy anh... tới công ty à?"

Lương Trinh Nguyên hơi thấp thỏm, hai người ở chung lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên cậu dám hỏi anh đi đâu.

Phác Tống Tinh rất vui vẻ, bé mèo hỏi mình đi đâu có phải ý là... em ấy rất quan tâm mình không? Nghĩ vậy anh lại ôm bé mèo chặt hơn nữa.

Phác Tống Tinh: "Khụ khụ, sao lại hỏi vấn đề này vậy?

Anh chỉ tùy tiện hỏi, thế nhưng trong mắt bé mèo thì lại như nhìn trái nhìn phải rồi hỏi ngược lại cậu. Mà anh siết chặt vòng tay lại khiến bé mèo cảm nhận được rõ ràng pheromone thuộc về Nguyệt Nguyệt trên người anh một lần nữa.

Hốc mắt bé mèo đỏ hơn, lời thăm dò vất vả lắm mới ra khỏi miệng lại do dự bên môi, rồi cứ vậy bị đẩy ngược trở lại.

Lương Trinh Nguyên cắn môi cố nén không để nước mắt chảy ra. Cậu cố gắng hỏi anh bằng giọng điệu bình thường: "Không có gì."

Đúng lúc này chuông điện thoại của Phác Tống Tinh vang lên, cậu tiện tay đưa điện thoại trên ghế sofa cho anh rồi về phòng ngủ.

"Alo?"

Giọng của gã hầu ở bên kia truyền tới, nghe có vẻ rất khàn.

Hắn nói: "Nguyệt Nguyệt... đã xảy ra chuyện rồi."

"Cậu đang ở đâu?"

"Bệnh viện."

Cúp điện thoại, Phác Tống Tinh vội vã cầm lấy áo khoác, lúc sắp đi lại nhớ tới câu hỏi vừa nãy của Lương Trinh Nguyên .

"Nguyên Nguyên !!" Anh cao giọng nói về phía phòng ngủ: "Anh ra ngoài một chuyến xử lý công chuyện nhé."

"Xử lý công chuyện?"

Lương Trinh Nguyên rất muốn hỏi anh là công chuyện gì. Cuộc điện thoại vừa nãy cậu vốn không định nghe, nhưng trong phòng chỉ có hai người rất yên tĩnh, cậu loáng thoáng nghe được tên em trai ở đầu dây bên kia.

Cậu nhắm mắt lại, cố gắng không để bản thân suy nghĩ lung tung nhưng trong đầu vẫn nghĩ tới khả năng xấu nhất.

Dù sao thì từ trước đến nay cậu luôn là người không được chọn.

"Anh ơi, anh có thể cho em đi cùng được không?" Lương Trinh Nguyên cố nén đau xót ở đáy lòng, đột nhiên hỏi một câu giống như đã hạ quyết định nào đó.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip