ep 19

Ông Lương bị tổ điều tra bắt đi vào một ngày nắng không một gợn mây.

Người đàn ông trung niên ấy đã chẳng còn vẻ vang như lúc còn làm gia chủ Lương gia, hai tuần lễ không được cạo nên râu mọc lộn xộn trên cái cằm gầy gò. Mắt dưới của ông ta xanh đen, đồ vest trên người nhăn nhúm, hai tay bị còng, lúc đi ngang qua người bé mèo thì cậu cảm nhận được mùi khói thuốc rất nồng trên người ông ta.

Nhà họ Lương không được sạch sẽ, tay của ông Lương cũng vậy. Trong tay gã hầu có rất nhiều chứng cứ, lại có thêm video ngày ấy Lương Trinh Nguyên liều lĩnh không ngại nguy hiểm nên dù ông Lương muốn hắt bát nước bẩn này đi cũng phí công vô ích.

Lương thị mà ông ta khổ tâm kinh doanh cũng bắt đầu xuống dốc. Về phần người gọi là bà ba kia thì bà ta đã đến bệnh viện phá thai ngay khi biết ông Lương xảy ra chuyện rồi.

Cô ta rất tình nguyện dùng đứa bé để đổi lấy vị trí bà Lương . Nhưng bây giờ ông Lương xảy ra chuyện, Lương gia cũng rớt đài rồi, muốn cô ta lãng phí thời gian quý báu của mình để sinh ra và sống cùng một Omega đã được định sẵn là sẽ không thể dậy thì hoàn toàn ư? Sao cô ta có thể đồng ý chứ?

Lúc ông Lương nhận được tin này thì hai mắt đã đỏ lên vì tức, tay run run chỉ về phía bà ba đi tới thăm mình, nửa ngày chẳng nói được câu nào. Bà ba mỉm cười buông ống nghe xuống rồi xoay người đi.

Mùa xuân năm sau, qua kiểm tra thì ông Lương bị phát hiện mang bệnh di truyền của gia tộc, tình trạng tuyến thể chuyển biến xấu.

Lương Trinh Nguyên nhận được điện thoại lúc đang đi chơi xuân ăn đồ nướng với em trai.

Lương Trinh Nguyệt tỉnh lại vào ba tháng trước.

Với tình trạng của Trinh Nguyệt , đổi tuyến thể là phương pháp ít nguy hiểm nhất, đây cũng là cách ban đầu ông Lương định làm. Nhưng thật ra còn có một cách khác nữa, đó chính là dùng pheromone kích thích phân hóa lần hai. Chỉ là phân hóa lần hai không dễ, xác suất thành công chưa đến 50%.

Cũng may pheromone của bé mèo phù hợp với tuyến thể của em trai, rất thích hợp để sử dụng phương pháp này.

Ngày nào Lương Trinh Nguyên cũng đến, gã hầu cũng vẫn luôn ở bên cạnh trông coi.

Trinh Nguyệt tỉnh lại vừa lúc Lương Trinh Nguyên khám thai trở về. Bé con đã gần được sáu tháng rồi, gần đây chân của bé mèo bị phù thũng nên eo rất dễ bị mỏi. Phác Tống Tinh đi theo phía sau Lương Trinh Nguyên dặn dò cậu chú ý dưới chân.

"Em không sao đâu anh." Ngược lại là bé mèo an ủi Alpha.

"Không sao cũng cần cẩn thận. Nguyên Nguyên ngoan, Nguyên Nguyên là mèo con giỏi nhất."

Lương Trinh Nguyên được khen đến mức hai tai vểnh lên , ngoan ngoãn để anh dắt tay mình.

Gã hầu đã quen với việc anh phát cơm chó mọi lúc mọi nơi, nhưng khi nhìn thấy anh nắm chặt tay bé mèo thì ánh mắt của hắn lại vô thức dừng lại trên bàn tay Trinh Nguyệt đặt bên ngoài chăn.

"Anh," Gã hầu thu hồi suy nghĩ của mình, xưng hô với Lương Trinh Nguyên theo Trinh Nguyệt : "Bé con thế nào rồi?"

"Bác sĩ nói rất khỏe mạnh." Cậu mỉm cười.

Gã hầu lấy chiếc ghế ở bên cạnh tới, sau đó đi ra đóng cửa sổ lại.

Giống như ngày thường, Lương Trinh Nguyên nắm tay em trai để pheromone của mình chảy về phía em trai. Lúc nhận ra ngón tay em trai giật giật, cậu còn tưởng là ảo giác của mình.

Nhưng một giây sau, ngón tay em trai lại giật thêm cái nữa.

Lương Trinh Nguyên mở to mắt, gã hầu ở bên cạnh cũng chú ý đến tình huống bên này nhưng lại ngơ ra giống như mất khả năng nói chuyện, cũng chẳng nhớ là cần gọi bác sĩ. Hắn ngẩn ra một lát mới vụng về mở miệng: "Nguyệt Nguyệt ?"

"Em... em cử động ư?"

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip