ep 19

"Ông Lương... sắp không xong rồi."

Điện thoại truyền đến tiếng giọng của điều dưỡng viên. Em trai lạnh giọng hỏi: "Ồ?"

"Nếu đã vậy thì chờ ông ta không xong hẳn rồi hãy báo cho tôi."

Nói xong thẳng tay cúp máy.

Lương Trinh Nguyên quay đầu nhìn em trai. Không phải cậu rộng lượng hay gì, mà dù sao thì ông ta cũng là cha trên danh nghĩa của hai người, nếu chuyện này là thật... thì bọn họ vẫn phải đến xem thử.

"Đừng mềm lòng." Thấy Lương Trinh Nguyên do dự, em trai vừa chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho chuyến đi ngày mai, vừa quay sang nói với cậu: "Nếu là thế thật thì ông ta sẽ không gấp rút gọi điện thoại tới như vậy.

Em trai thật sự quá hiểu ông Lương.

Trong phòng bệnh, người đàn ông trung niên với gương mặt tiều tụy cướp lấy điện thoại trong tay điều dưỡng viên, tức đến mức thở hổn hển. Điện thoại bị ném vào tường kêu "cạch" một tiếng, mà hình lập tức xuất hiện vết nứt như mạng nhện.

Ông ta vò đầu mình, phẫn nộ gào thét với điện thoại: "Đồ bất hiếu!"

"Đúng là đồ bất hiếu!"

Gào lên vẫn chưa hả giận, ông ta lại đứng dậy dẫm mấy cái nữa. Điều dưỡng viên là một bác trai khoảng năm mươi tuổi, thấy cảnh này chẳng nói lời nào.

Vụ án của ông Lương không nhỏ, cho dù vào bệnh viện khám bệnh thì bên cạnh cũng có người đi theo. Những ngày này, mặc dù chỉ nghe vài ba câu vụn vặt thì bác trai cũng hình dung ra ông Lương đã làm những gì.

Bác trai chưa bao giờ gặp loại "bố" nào như thế này, thậm chí cảm thấy người này hoàn toàn chẳng xứng với chữ "bố".

Ông Lương lại gào thêm lúc nữa, cuối cùng kéo lấy tay áo của bác trai điều dưỡng viên: "Ông... Ông mau đi tìm Trinh Nguyệt đến đây cho tôi, hoặc Lương Trinh Nguyên cũng được."

Sau khi kiểm tra, ông Lương quả thật bị bệnh về tuyến thể, nhưng chắc chắn sẽ có cách, chẳng phải có thể thay tuyến thể sao? Mình còn có con trai! Mình nuôi con mèo phế vật kia bao nhiêu năm rồi, đối xử tốt với Trinh Nguyệt bao nhiêu năm nay, bây giờ để chúng nó báo đáp mình chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?

Môi ông ta run run, năm ngón tay như kìm sắt, trong mắt chứa đầy sự điên cuồng gấp gáp: "Ông mau đi tìm bọn nó đi, mau tìm hai đứa con của tôi tới đây!"

"Nếu không tìm được Trinh Nguyệt thì đi tìm Trinh Nguyên , con mèo phế vật đó... dễ mềm lòng nhất."

"Chỉ cần ông," Ông Lương nuốt nước bọt: "Chỉ cần tìm được bọn nó đến đây, ông muốn gì tôi cũng sẽ cho ông."

"Ông Lương , ông nên nghỉ ngơi rồi." Bác trai lại không cho là đúng, ban nãy cảm thấy ông ta đáng thương nên mới lấy điện thoại ra gọi cho "hai đứa con" trong miệng ông Lương.

Đáy lòng ông dâng lên vô vàn hối hận, nếu thời gian quay ngược thì chắc chắn ông sẽ không gọi cuộc điện thoại kia.

Bác trai nhìn điện thoại vỡ vụn màn hình trong góc tường: "À đúng rồi, ông Lương còn phải đền cho tôi một cái điện thoại nữa."

Ông Lương suýt nữa bất tỉnh nhân sự, cầm chén trà trên bàn lên vừa định ném đi thì lại nghe thấy bác trai nhắc nhở: "Cái này cũng phải bồi thường."

Ông Lương : ...

Sau khi Lương thị xảy ra chuyện, tài sản của ông Lương về cơ bản đều đã bị đóng băng hết. Ông Lương giàu có quyền lực bao nhiêu năm nay kết quả bây giờ phát hiện mình còn không dám ném một cái chén, thế là trong lòng nghẹn một cục tức, che ngực há miệng thở dốc: "Ông, ông, ông..."

Bên kia, sau khi cúp điện thoại thì mọi người bắt đầu bận rộn ra ngoại thành chơi.

Gã hầu rất có kinh nghiệm, chẳng bao lâu đã chuẩn bị xong vỉ nướng. Bé mèo còn đang mang thai, chưa gì bé con trong bụng đã bắt đầu quậy làm cậu có phản ứng mạnh nên hơi khó chịu. Mặc dù Phác Tống Tinh đang chuẩn bị đồ ở bên cạnh nhưng vẫn luôn để ý đến cậu, vừa nhận ra bé mèo khó chịu đã chạy nhanh tới đỡ cậu đến nằm trên ghế.

"Nghỉ một lát đã." Phác Tống Tinh dặn.

"Vâng ạ." Lương Trinh Nguyên ngoan ngoãn gật đầu: "Anh đi giúp mọi người trước đi, em nằm nghỉ một lát là được."

"Ừm."

Lúc Phác Tống Tinh xoay người đi trải thảm dã ngoại để ăn cơm thì chuông điện thoại di động của Lương Trinh Nguyên bỗng nhiên vang lên. Cậu nhìn về phía điện thoại.

Trên màn hình là tên của ông Lương .

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip