ep 8
"Nguyên Nguyên ở trong xe đợi anh nhé?"
Phác Tống Tinh vừa dừng xe vừa quay sang ghế phụ hỏi bé mèo.
Xe dừng lại ở một ngõ nhỏ cạnh cửa hàng bánh ngọt ở thành Nam.
Phác Tống Tinh vẫn còn nhớ bé mèo thích ăn bánh ngọt, lần trước mua về nhưng không may bị rơi xuống đất nên không ăn được. Hôm nay trời đẹp, anh xử lý công việc xong sớm rồi đưa bé mèo đến đây.
"Anh đi xếp hàng trước, mặc dù trời âm u nhưng mà em... vẫn nên chú ý sức khỏe, ngồi đây đợi anh nhé."
"Được không Nguyên Nguyên?"
Hình như sợ bé mèo lén bỏ đi, Phác Tống Tinh lại dặn dò lần nữa.
"Được ạ, cảm ơn anh." Bé mèo Omega nhìn ra Phác Tống Tinh đang lo lắng, nghĩ một lát mới vụng về cho anh một cái ôm.
Bé mèo: "Em đợi anh."
Người bắt đầu là bé mèo nhưng người kết thúc lại là Phác Tống Tinh. Sói lớn khó khăn lắm mới ăn được chút ngon ngọt nào có dễ thỏa mãn như vậy.
Ban đầu hai tay Phác Tống Tinh chỉ khẽ ôm bé mèo để cậu không bị va vào xe, nhưng theo hô hấp dần được kéo gần thì cái ôm này bắt đầu thay đổi tính chất.
Cái ôm khẽ chậm rãi trở thành ôm chặt, bàn tay vuốt ve eo của Omega.
Theo hô hấp tới gần thì nụ hôn cũng rơi xuống. Ban đầu chỉ dừng lại ở khóe môi Omega, giống như đang hỏi ý kiến cậu, sau khi bé mèo khẽ dùng tai cọ cọ lòng bàn tay Phác Tống Tinh thì nụ hôn này bắt đầu trở nên sâu sắc.
Từ khóe môi đến răng, hai tay Phác Tống Tinh chẳng biết đã đặt sau gáy Omega từ lúc nào. Sói trời sinh đã là "thợ săn", bé mèo làm sao là đối thủ của Phác Tống Tinh được.
Tiếng hít thở dần trở nên hỗn loạn, lỗ tai mềm mềm bị kéo ra giống như bị điện giật, bị Phác Tống Tinh nắm lấy Omega lập tức muốn giấu nó đi.
"Anh... anh ơi,"
"Đủ rồi," Bé mèo Omega nhỏ giọng xin tha: "Em, em sắp không thở được nữa rồi."
Phác Tống Tinh buông cậu ra, vẫn chưa thỏa mãn: "Nguyên Nguyên còn cần luyện tập nhiều hơn."
"Cái, cái này luyện tập kiểu gì chứ." Khuôn mặt Omega thoáng chốc đỏ bừng, rời mắt đi nhìn chằm chằm vạt áo như muốn nhìn thủng một lỗ.
Giọng nói trầm thấp thành thật của Phác Tống Tinh vang lên bên tai:
"Trước hết có thể lên kế hoạch học tập xem mỗi ngày làm mấy lần, mỗi lần trong bao lâu. Như thế dần dần sẽ tiến bộ."
Mặt bé mèo càng đỏ hơn, luống cuống đẩy anh ra: "Không phải anh còn cần đi xếp hàng à? Mau đi nhanh đi!"
"Em..." Lương Trinh Nguyên ôm lấy chiếc gối ở bên cạnh: "Em nghỉ ngơi trước đây."
Nói rồi nhắm chặt hai mắt lại không nhúc nhích nữa, động tác cứng ngắc, ngay cả hô hấp cũng như ngừng lại.
Phác Tống Tinh thấy vậy mỉm cười, bé mèo cảm nhận được có một chiếc chăn mỏng đắp lên người mình.
"Vậy Nguyên Nguyên nghỉ ngơi cho tốt, chút nữa anh sẽ về."
Lương Trinh Nguyên vốn chỉ giả bộ nghỉ ngơi, không ngờ nhắm mắt chưa bao lâu đã buồn ngủ thật.
Cậu mơ một giấc mơ dài, trong mơ là một căn phòng trống trải, cậu vừa mở mắt ra đã thấy mình đang mặc quần áo sọc xanh sọc trắng của bệnh nhân.
Đây là... bệnh viện ư?
Bé mèo còn đang nghi hoặc thì nghe thấy giọng ba mình từ bên cạnh truyền tới.
Ba nói: "Nó chỉ là một con mèo yếu kém, ngay cả hóa thành người cũng không ra hồn."
"Sau này sinh con ra chắc chắn cũng kém như vậy, sinh một bầy mèo kém cỏi thì được gì chứ? Mở vườn bách thú à? Phá đi!"
Bé mèo Omega bị dọa mở mắt ra, thân thể muốn lùi lại phía sau nhưng tay lại bị ba nắm chặt.
"Đừng, đừng mà, xin ba..." Bé mèo Omega giãy giụa, theo bản năng tìm bóng hình Phác Tống Tinh.
Nhưng Phác Tống Tinh trong mộng lại đứng im như tượng, chỉ nhìn cậu giãy giụa rồi cau mày hỏi ông Lương:
"Một bầy mèo con?"
Ông Lương: "Mèo yếu kém vốn là loại mèo vô dụng nhất."
"Cậu Phác cũng không muốn một bầy mèo mà đúng không?"
Lần này Phác Tống Tinh trong mộng lại im lặng lâu hơn. Sau một lúc, bụng của bé mèo đau nhói như bị một cái gậy đập vào thật mạnh.
"AAAA!!" Bé mèo bỗng dưng mở mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip