11
Yang Jungwon bị mắng thì hơi đuối lý, đứng đó sờ mũi không biết nói sao. Park Jongseong cũng không để tâm, trực tiếp bước về phía trước. Đột nhiên có hai người đi ra, một người là Ni-ki đang đẩy xe cho Sunoo.
"Anh!"
Ni-ki cất tiếng gọi.
"Ừ, về sao không nói với anh một tiếng?"
Park Jongseong dừng lại, đứng tại chỗ chờ Ni-ki đi tới.
"Tối qua em vừa về đến thì mẹ bảo đi ngủ, đến lúc thức dậy thì trời sáng mất rồi, lại phải đến công ty nên em chưa kịp báo với anh."
Ni-ki đẩy xe lăn đi tới, vẻ mặt của Sunoo cũng đã hòa hoãn hơn nhiều, nhưng hình như anh ta không thích đi đến chỗ của Jongseong và Jungwon nên có hơi mất tự nhiên.
"Nghỉ ngơi quan trọng hơn."
Park Jongseong nói.
Kim Sunoo đối diện với Park Jongseong, cứng nhắc gật đầu chào một cái. Park Jongseong cũng đáp lại bằng cái gật đầu nhẹ.
Tuy rằng trước giờ chưa từng gặp Ni-ki, lại không tiếp xúc với Jongseong lâu dài cho nên Jungwon không hiểu được tình cảm của anh em nhà họ, có điều qua vài câu thăm hỏi thì cậu hiểu rằng quan hệ của anh em họ rất tốt.
"Đây là... "chị dâu" đúng không?"
Ni-ki nhìn sang Yang Jungwon, lúc nói hai chữ "chị dâu" nghe có phần hơi gượng gạo.
Park Jongseong không nói gì, cũng không nhìn ai cả.
Jungwon chờ hắn lên tiếng giải vây cho mình, thân là con trai lại bị gọi "chị dâu" rất ngượng biết không, trong lúc cậu ngượng thì hắn phải nói chứ, đằng này hắn lại bỏ của chạy lấy người.
Đành phải lên tiếng, cậu liền cười đáp:
"Ừ, chào cậu, anh là Yang Jungwon"
Nói xong đưa tay ra.
Không biết có phải ảo giác hay không, lúc nắm lấy bàn tay Ni-ki, Jungwon phát hiện Kim Sunoo có hơi nhíu mày, nhưng khi nhìn rõ lại thì không thấy gì nữa.
"Thật xin lỗi, ngày trọng đại của hai người em bận thi nên không về được."
Ni-ki nói.
"Anh Jungwon quả đúng như lời mẹ nói, rất đẹp."
Yang Jungwon ngượng ngùng gãi đầu, không biết nói gì, bật ra một câu:
"Cậu nói quá, tôi thấy cậu còn đẹp hơn cả anh cậu nữa"
Nói ra câu này, thân hình Park Jongseong có hơi cứng đờ, còn nụ cười trên mặt Ni-ki cũng tan ra mất tiêu. Ngay cả Kim Sunoo từ nãy đến giờ không nói một lời giờ cũng tỏa ra hàn khí khiến Yang Jungwon thấy lưng phát lạnh.
"ờm...à. tôi.."
Yang Jungwon muốn chữa cháy, lại không biết nói gì. Chẳng lẽ nói "không có, tôi chỉ khen xã giao thôi?" Hay bảo "tôi nói sự thật mà?" Cái nào cũng không được.
Ni-ki cười lớn, nói:
"Anh đừng bối rối, chỉ là em hơi ngạc nhiên thôi. Cảm ơn vì lời khen của anh, em rất thích."
Bàn tay của Sunoo gác trên thanh xe lăn hơi siết một chút.
Yang Jungwon cũng ngượng ngùng cười, Park Jongseong lúc này mới nói:
"Bố hẹn trưa nay cùng đi ăn, em chuẩn bị rồi đến nhé. Anh đi trước."
Sau đó bước đi mà không hề gọi hay kéo tay Jungwon.
Yang Jungwon bối rối nói lời tạm biệt rồi chạy theo Park Jongseong.
----------
Buổi ăn trưa không chỉ có bốn người họ, mà còn có trợ lý làm việc lâu năm của ông Park, cùng với nhà thiết kế Kim Sunoo. Ngồi khoảng vài phút thì chú của Park Jongseong đến - người này là em trai cùng quản lý công ty với ông Park, chú còn mang theo trợ lý đắc lực của mình đến cùng.
Nhìn Sunoo, Yang Jungwon không hiểu tại sao một người có lối sống khép kín, ghét nơi đông người như Sunoo lại đồng ý đến đây ăn trưa cùng mọi người. Nhìn qua thì sắc mặt anh ta cũng không tệ, cũng không hẳn là gượng ép.
"Đều là người trong nhà cả, không có gì phải câu nệ, nào, chúng ta nâng ly thôi!"
Ông Park nói xong liền cầm ly của mình lên.
Yang Jungwon biết ông Park xem người trợ lý lâu năm theo hai anh em ông là người nhà, nhưng Kim Sunoo cũng tính vào ư?
"Bố, Sunoo không uống được rượu, con gọi nước ép cho cậu ấy."
Nói xong, Ni-ki liền rời đi gọi phục vụ.
Qua hành động này, Yang Jungwon đã nghĩ ra một điều. Trước đây, Park Jongseong từng nhắc, Kim Sunoo là nhà thiết kế nổi tiếng rất tài giỏi trong giới, nhiều công ty mời không được, nhưng nhờ Ni-ki có quen biết nên anh ta mới đồng ý làm việc cho công ty. Vì sự quen biết này, Ni-ki có đối xử tốt với anh ta cũng là bình thường. Hơn nữa, ông Park có cử chỉ lời nói thân mật đối với anh ta như người nhà thì cũng là vì giao tình, ông muốn Sunoo làm việc cho công ty lâu dài hơn.
Ăn cơm xong thì việc ai nấy làm, Ni-ki nói muốn đưa Kim Sunoo về nhà, còn Park Jongseong và Yang Jungwon thì về công ty.
Ở công ty, Park Jongseong giới thiệu Yang Jungwon là em họ của mình, sắp ra trường nên cho cậu đến công ty làm thực tập. Việc này quá sức bình thường, bởi trước đây Park Jongseong cũng từng đưa anh em họ của mình vào làm.
Yang Jungwon vốn là người hoạt bát, cho nên đi làm được một buổi đã thân với nhiều người ở đây, nhất là mấy chị gái xinh đẹp, họ không bắt cậu đi pha cafe hay mua đồ ăn, ngược lại còn cho cậu kẹo và bánh ngọt, ăn đến mức muốn đau răng. Tuy vậy, Yang Jungwon rất vui, xem ra nhân viên trong công ty của Park Jongseong được dạy dỗ rất tốt.
"Jungwon, cậu là em họ chắc đã từng thấy tổng tài phu nhân hở?"
Chị gái tóc xoăn tên là Ji Hye hỏi.
"Đúng đúng, Ji Hye hỏi đúng trọng tâm rồi, cậu nói đi, bọn tôi rất tò mò đó."
Yu Jin cũng hùa theo.
Yang Jungwon nhìn sáu cô gái đang vây quanh mình, đầu choáng mắt hoa, lơ ngơ đáp :
"Dạ...hôm anh Park kết hôn em đang ở xa nên không đến dự, với lại em cũng không biết, hihi. " Đoạn cuối cười rõ gượng.
"Trời ơi, tưởng đâu cậu biết chứ, bọn này tò mò lắm."
Sau đó là hàng loạt câu chuyện được thêu dệt, đợi bọn họ kể xong thì cũng đã đến giờ tan tầm. Yang Jungwon nhịn một bụng cười gom đồ để lại chỗ cũ, ra trước cổng công ty đợi Park Jongseong lấy xe ra. Lúc này còn phải chào tạm biệt mấy chị gái xinh đẹp, ai cũng bảo nếu hôm nào nghỉ học thì đến công ty làm, mấy cô còn nhiều chuyện chưa kể lắm.
Park Jongseong lái xe đến trông thấy Yang Jungwon chào mấy cô, đợi cậu lên xe liền nói :
"Cậu cũng giỏi quá nhỉ, mới làm có một ngày đã được hội chị em bạn dì yêu thích."
"Phụt haha, hahaha!"
Jungwon chưa đợi Jongseong nói xong đã ôm bụng cười lăn cười bò ở ghế sau.
"Gì vậy?".
Park Jongseong soi mặt mình qua gương xem thử có dính gì không, phát hiện hoàn toàn không, liền nói :
"Cậu trúng tà à?"
"Haha, mắc cười..haha, mắc cười quá...ôi ôi bụng tôi...haha!"
Yang Jungwon cứ nói năng ngắt quãng như vậy vì cười, khiến cho Park Jongseong chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, nhưng hắn cũng không hỏi nữa. Đảm bảo là cậu bị điên rồi, hắn không hơi đâu nói với người điên chi cho mệt.
Vì vậy cho nên khi hai người về đến nhà rồi, mọi người trong nhà đều trông thấy một màn như sau :
Yang Jungwon đi sau Park Jongseong cười vang động xóm làng, cười đến sắp tắt thở, vừa ôm bụng vừa khoe hai hàm răng trắng đều.
Park Jongseong thì không nói một lời, cũng không cười, mặt than đi vào nhà.
Bước tới bậc cửa, Jungwon cười đến ngả nghiêng thì bám tay vào vai của Park Jongseong, lúc ngã trái lúc ngã phải, bị Park Jongseong gạt ra thì té lăn trên đất ôm bụng cười, hoàn toàn mất đi dáng vẻ trẻ trung năng động như bình thường.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip