Chap 33 Dạo chơi (2)
Trong dấu " " là suy nghĩ của nhân vật.
-------------------------------------------------------
_Trời đã bắt đầu tối rồi kìa Mina - Jungyeon ngửa mặt lên nhìn trời.
_Ừm chị có đói ko? Tôi sẽ dẫn chị đi ăn - Mina nghĩ có thể Jungyeon đã đói rồi.
_Được, vậy chúng ta đi - Jungyeon rất nhanh liền đồng ý.
Hai người rẽ vào một quán ăn, Mina nhớ lại ngày trước khi Mina cùng Jeongyeon đến đây, Jeongyeon rất thích ăn ở quán này vì đồ ăn ở đây rất ngon. Jungyeon nhờ Mina chọn món hộ, Mina gọi vài món mà ngày xưa Jeongyeon thích ăn nhất.
_Chị ăn thử mấy món này đi, nó ngon lắm - Mina cười khi phục vụ đặt những đĩa thức ăn ra trước mặt Jungyeon.
_Thật sao, vậy tôi phải thử xem có đúng như cô nói ko - Jungyeon háo hức cầm đôi đũa ở chiếc ống bên cạnh lên.
Sau khi Jungyeon gắp một miếng thức ăn đưa lên miệng. Mina chăm chú nhìn biếu cảm của cô, khi Jungyeon ăn xong cô liền hỏi:
_Thế nào? Có ngon ko? Có hợp khẩu vị của chị ko? - Mina lo lắng ko biết Jungyeon ăn có hợp ko.
Jungyoen nhắm mắt cảm nhận đồ ăn, mặt có hơi chút nhăn nhó. Mina nhìn mà nghĩ rằng có lẽ Jungyeon ko thích những món này.
_...mmm Thực sự nó rất ngon - Jungyeon ban đầu định trêu Mina một chút, tỏ vẻ nhăn nhó nhưng thực sự món ăn rất ngon.
Mina nghe thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm, cứ nghĩ là Jungyeon ko thích chứ. Mina liền cười tươi đẩy thêm mấy đĩa thức ăn lại gần Jungyeon hơn.
_Tôi nói mà, đồ ăn ở đây rất ngon, chị nên ăn nhiều một chút - Mina vui vẻ cười, cầm đũa gắp thêm vài món khác vào bát của Jungyeon.
_Cảm ơn Mina, cô cũng ăn đi, tôi ko thể để người dẫn đường của tôi bị đói được, nếu cô mà làm sao thì chắc tôi sẽ lạc đường mất *cười* - Jungyeon nói đùa, cũng gắp đồ ăn vào bát cho Mina.
Mina cười, liền ăn những đồ ăn mà Jungyeon gắp cho. Jungyeon nhìn thấy Mina cười thì rất vui, cảm thấy bị mê hoặc bởi nụ cười ấy.
_Hôm nay đi cùng tôi cô đã cười rất nhiều, nó rất hợp với cô, ko biết sao nhìn cô cười tôi cảm thấy rất vui - Jungyeon chăm chú nhìn Mina.
Mina nghe Jungyeon nói vậy thì má liền đỏ lên, cô cảm thấy trong lòng thật vui vẻ.
_Mina này, hiện tại cô có người yêu chưa - Jungyeon bất ngờ hỏi.
*Khụ...khụ...* Mina nghe thấy vậy liền quay sang bên cạnh che miệng ho nhẹ.
_Haha tôi nói dỡn thôi, cô ko cần trả lời đâu - Jungyeon thấy vậy liền bật cười.
Hai người im lặng một hồi, Jungyeon khi ăn gương mặt tỏ ra thật thoả mãn.
_Có lẽ tôi đã từng ăn mấy món này trước đây, vì tôi cảm thấy nó thật sự rất quen thuộc. Nhưng rồi đã xảy ra một chuyện gì đó rất xấu và vì chuyện xấu đó mà tôi ko thể nhớ lại những kỉ niệm tại Hàn Quốc nữa, có khi nào bao gồm cả lúc mà tôi đên đây không? - Jungyeon hơi buồn khi nhắc lại tình trạng của mình.
_Chị sẽ nhớ lại được thôi - Mina nhìn Jungyeon buồn thì trong lòng cũng buồn lây, cố gắng an ủi.
_Thôi hôm nay là ngày vui mà tại sao tôi lại nhắc lại chuyện này chứ. Chúng ta mau ăn nhanh còn đi tiếp, công nhận khu này rộng ghê ha, đi nhiều vậy rồi mà còn chưa hết - Tâm trạng Jungyeon liền thay đổi rất nhanh, trên mặt lại cười thật tươi.
Mina gật đầu đồng ý, cố ăn thật nhanh. Lát sau khi đã ăn no, Mina đứng dậy đi thanh toán thì Jungyeon vội vàng ngăn lại.
_Để tôi trả, tôi là người nhờ cô đi cùng mà - Jungyeon nói xong liền đi ra ngoài thanh toán.
Hai người vui vẻ rời khỏi quán, đi một đoạn thì thấy trước mặt có một đám đông vây kín lại thành một vòng tròn có vẻ có gì đó rất thú vị.
_Phía trước có lẽ có gì đó rất hay, chúng ta mau qua đấy xem - Jungyeon hiếu kì đi thật nhanh tới.
_A đúng rồi, hôm nay là tối thứ 6, vào buổi tối ở đây rất hay biểu diễn nghệ thuật - Mina nhớ lại nói.
Jungyeon và Mina tới gần, cố gắng len lỏi vào đám đông, ở giữa là vài người đang biểu diễn các nhạc cụ truyền thống của Hàn Quốc. Jungyeon rất thích thú nhìn họ chơi, trước kia cô có xem một buổi biểu diễn như vậy ở trên tivi không ngờ bây giờ lại được tận mắt thấy. Những nhạc cụ truyền thống kết hợp với nhau, những đôi bàn tay uyển chuyển của người chơi tạo nên một bản nhạc mê hoặc người nghe. Jungyeon đứng đó cười rất tươi, có vẻ như cô rất vui vẻ và yêu thích nó, Mina nhìn thấy cũng cười theo, mặt Jungyeon đúng thật như đứa trẻ vậy. Khi kết thúc, rất nhiều người vỗ tay và khen ngợi.
Thời gian cũng đã ko còn sớm, hai người quyết định trở về. Mina đưa Jungyeon về căn hộ mà Jung ở. Đến nơi, Jungyeon xuống xe và ko quên nói tạm biệt Mina.
_Hôm nay tôi cảm thấy rất vui, cũng nhờ cô mà tôi có nhiều kỉ niệm đáng nhớ ở Seoul, cảm ơn cô vì hôm nay đã đồng ý đi cùng tôi - Jungyeon cười rất tươi cảm ơn Mina.
_Không có gì đâu, hôm nay tôi cũng cảm thấy rất vui ... Thôi tôi về đây, chị cũng mau vào nhà đi - Mina khóe miệng cười nói.
_Trời tối cô về cẩn thận nha, tôi vào nhà đây - Jungyeon đưa tay lên vẫy.
_À Mina... chúc cô ngủ ngon nhé - Jungyeon ngập ngừng nói, tự nhiên hơi ngại.
_Vâng, chị cũng ngủ ngon nhé, chào chị tôi về đây, bye bye - Nói xong Mina liền lái xe đi.
Jungyeon đứng đó nhìn xe của Mina đi thật xa rồi cũng quay vào nhà. Cô vừa vào nhà liền đi tắm, xong thì cũng lên giường, cầm điện thoại gọi cho Tzuyu, cô kể cho Tzuyu về ngày hôm nay của mình, một ngày thật vui vẻ. Hai người nói chuyện một lúc rồi cũng cúp máy. Jungyeon để điện thoại lên chiếc kệ cạnh giường, tắt đèn, nằm trên giường cô cứ suy nghĩ về ngày hôm nay thì miệng lại cong lên. Rồi Jungyeon lại nghĩ đến Mina, nghĩ đến một cô gái ko màng đến tính mạng chạy ra đường cứu con chó, một cô gái có nụ cười rất đẹp, rất tốt bụng "Cô ấy thật sự rất đẹp". Dần dần thì Jungyeon cũng chìm vào giấc ngủ, trong giấc mơ, cô nhìn thấy một người đứng ở rất xa quay lưng lại với mình, Jungyeon trong mơ liền cố chạy về phía của người đó nhưng chưa đến thì cô bất chợt bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
----------------End chap 33---------------
" Có một số người mãi mãi khắc ghi trong ký ức, cho dù đã quên mất giọng nói, nụ cười, khuôn mặt ấy, nhưng mỗi khi nhớ về người đó, cảm xúc không bao giờ thay đổi. "
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip