mười hai.

Yoon Jeonghan lại quay lại cuộc sống thường ngày, Hong Jisoo đã về Pháp được một tuần và hôm nay là ngày báo kết quả của phần thi học bổng du học của cậu. Bây giờ chỉ ước sao thời gian trôi qua thật nhanh để cậu đường đường chính chính bước lên giảng đường đại học.

Nhưng bây giờ có một vấn đề mới. Nếu như Yoon Jeonghan đậu học bổng, tiền đâu để cậu đi du học đây? Sau khi có học bổng thì chắc sang năm cậu mới qua Pháp được, còn hơn 5 tháng nữa, liệu cậu có kiếm đủ tiền...

Jeonghan đang mong chờ buổi sinh hoạt, giáo viên đã vào lớp, cậu và Seungcheol hồi hộp nắm tay nhau chờ kết quả.

kì thi phát học bổng du học vừa rồi, trường mình có ba bạn đậu.

Seungcheol phấn khích, liên tục quay sang bảo rằng cậu chắc chắn đã đậu, còn cậu thì vẫn hồi hộp mong chờ kết quả từ cô giáo.

Jeonghan à, cô tiếc cho em, em đã cố gắng hết sức rồi...

Vậy là Yoon Jeonghan không đậu, cậu không đậu rồi, cơ hội này sẽ không có lần thứ hai nữa, cuối tháng này cậu tốt nghiệp, tiếc quá đi mất.

anh...

sao vậy nè? có gì nói anh nghe nào.

em...hức..hức..rớt rồi...

...

em...em...không làm được..

...

...em à, không sao, không sao...

nhưng mà..h..h...em thật sự...đã cố gắng..

ngoan nào, đừng khóc...anh không có ở đó, anh không ôm em được..

em xin lỗi..

được rồi, không sao cả, em đã làm tốt lắm rồi.., em giỏi lắm!

Jeonghan và Jisoo đã gọi cho nhau hơn một tiếng, chỉ để anh có thể an ủi em đừng khóc, và Jeonghan đã khóc hết một tiếng đó.

Cậu ủ rũ gần một tuần, tự trách mình học hành chưa đủ, còn ham chơi, mất tập trung nên kết quả mới tệ như thế. Yoon Jeonghan lại nghĩ đến anh, lại thầm cảm thán, có một người vừa xinh đẹp, vừa tài năng và giỏi giang đến thế, nhìn lại mình.

như mình thì ai mà yêu...

Cứ bi quan thế mãi mà không biết còn có người mãi chờ mãi nhớ, là do cậu phóng khoáng, vô tư hay do anh đối xử với ai cũng như vậy.

nếu thích thì cứ nói thôi nhỉ?..

Những lời ấy nói ra không dễ dàng như Jeonghan nghĩ đâu. Hong Jisoo lại còn phải mượn rượu mới có thể giãi bày, nhưng rồi ngại ngùng mà giấu mãi đó sao?

Nói chung là, hai người họ, yêu nhau một cách ngốc nghếch, nửa kia không biết, nửa kia nghi ngờ, cứ vậy mà bên nhau chầm chậm.

...

Hôm nay là ngày tốt nghiệp, Jeonghan đi chầm chậm đến trường, cậu cũng không còn nuối tiếc học bổng nữa, chỉ còn ba năm hơn, anh sẽ sớm về thôi mà! Nghĩ tới những điều phấn chấn, tinh thần cậu ổn định hơn. Khoác trên mình bộ áo tốt nghiệp, khuôn mặt tươi cười đứng chụp hình với mọi người. Dù không có học bổng nhưng cậu lại thủ khoa đại học sư phạm, tốt biết bao nhiêu.

Jeonghan à! nhìn vào máy ảnh đi chứ!

ò ò, mau lại đây nhanh lên!

Tách tách, những bức ảnh kỉ yếu và kỉ niệm được kẹp gọn trong cuốn album nhỏ, sau này có dịp chắc chắn sẽ mở ra xem!

Lễ tốt nghiệp dù không có anh, nhưng cảm xúc cậu vẫn dâng trào, với những người bạn, người em cậu yêu mến.

...

Jeonghan đã dọn lên thành phố được hơn một tháng rồi, và hôm nay là sinh nhật cậu, sinh nhật tuổi mười chín.

Yoon Jeonghan dậy từ sớm, tham gia tiết học sáng, rồi lại ghé qua quán ăn làm thêm. Cậu chạy trên chiếc xe đẹp của anh, bon bon trên đường phố Seoul tấp nập, xô bồ.

Sinh nhật năm ngoái còn có anh, có mọi người nhưng năm nay chắc cậu sẽ ăn một mình, không biết có ai nhớ sinh nhật mình không nhỉ?

jeonghan ơi, chúc mừng sinh nhật anh nha!

cảm ơn Seokmin à, em dạo này học hành ổn không đó?

em ổn lắm á!

Seokmin nó mới bị con 1 môn toán á anh! - giọng Mingyu nói xen vào điện thoại.

anh đừng nghe nó, em học ok lắm!

tao nghĩ mày nên đi xưng tội... - Minghao có vẻ đã rành rọt tiếng Hàn nhiều hơn trước rồi.

cố mà học mấy đứa ơi, dù sao anh cũng cảm ơn mấy đứa nhiều!.

dạ, bai bai anh.

Mấy đứa này đúng thân nhau thật, hồi còn ở đó, cậu đã thấy tụi nhỏ dính nhau như sam rồi, tình bạn cảm lạnh, gạch, tình bạn như nồi nước sôi.

Jeonghan ăn cơm xong lại học đến khuya, gần mười giờ, cậu tắt đèn chuẩn bị đi ngủ.

êy, đi nhậu không?

nếu muốn sao bạn không rủ mình sớm hơn, biết mấy giờ rồi không hả?

sợ gì, tụi mình đại học rồi đó, nhanh đi!

rồi rồi.

Thay vì đắp chăn, cậu mặc áo khoác chạy ra ngoài, đến nơi Seungcheol đang chờ, hai người bắt đầu uống rượu, uống bia rồi tâm sự. Chả nhớ họ đã nói gì, nhưng đại khái là Seungcheol say trước Jeonghan, và cả hai phải bắt taxi về.

hôm nay, mình đãi, chúc mừng sinh nhật, bạn à...

hẹ hẹ, mình cảm ơn, bạn tốt với mình quá..

Yoon Jeonghan về nhà khoảng hơn một giờ sáng, cậu nằm lăn ra giường..

qua ngày mới rồi...anh không nhớ sinh nhật em sao? Jisoo...

Vì quá say, cậu nằm ngủ luôn mà không thay đồ, đánh răng, trên người bây giờ chỉ toàn mùi rượu, toả ra khắp phòng.

Ai bảo với Yoon Jeonghan là anh Hong Jisoo không chúc mừng sinh nhật cậu vậy? Anh Jisoo đã lấy hết tinh túy từ trái tim mình, ngồi soạn một đoạn tin nhắn dài hết một mặt tin, với những lời chúc yêu thương nhất gởi tới người em mình luôn mong nhớ.

Jeonghan à, chúc mừng sinh nhật tuổi mười chín của em. Vậy là cậu bé ngày nào đến xin việc ở tiệm của anh đã trưởng thành thật rồi, anh cứ mãi nghĩ em vẫn còn là học sinh lớp mười một đấy! Không phải anh không để ý đến em đâu, chắc chắn không phải như vậy, anh thương em lắm, anh coi em như người em trai thân thiết của mình, và có lẽ sau này còn hơn thế nữa... Nói chung là, anh mong em, tuổi mới thêm nhiều sức khoẻ, đừng bỏ bữa nữa nhé, nếu em cần tiền thì cứ nói anh một tiếng, không cần phải ngại. Tiếc quá đi, sinh nhật em mà anh lại không thể tự tay làm bánh cho em được, hẹn em năm sau, nhất định anh sẽ tặng em một cái bánh. Chúc mừng sinh nhật Yoon Jeonghan!

Thấy chưa, tấm lòng anh đặt hết vào những dòng tin nhắn ấy, gửi đi trước khi qua ngày mới, cụ thể là 11:45. Không phải anh quên, mà anh muốn là người cuối cùng, gửi đến cậu những lời chúc tốt đẹp nhất, những lời yêu thương sau cuối để anh thấy mình quan trọng hơn trong lòng cậu. Tính cả rồi!

Ấy vậy mà, người được chúc, người được yêu thương ấy, đi nhậu không cầm điện thoại, về nhà không check tin nhắn, rồi lại nghĩ anh quên mình.

Sáng hôm sau, Jeonghan với cái đầu xoay vòng vòng tỉnh dậy, rượu vẫn còn hơi, cậu phải uống một chút nước để giữ đầu óc tỉnh táo, may là sáng nay không tiết học nào. Jeonghan thoải mái vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng. Quay đi quay lại cứ thấy thiếu thiếu mà không biết là thiếu cái gì. Yoon Jeonghan lết cái thân khắp phòng tìm thử, thấy cái điện thoại lăn lóc trên bàn học.

à...cái điện thoại!

Cậu mở điện thoại lên đã thấy vô số cuộc gọi nhỡ từ anh. Jeonghan hứ một tiếng:"có thèm nhớ người ta đâu mà.", nhưng những tin nhắn gởi đến sau kia đã khiến cậu phải đập đầu xin lỗi.

Vì gửi tin nhắn trễ nghĩ cậu đã ngủ, anh nghĩ mai sẽ gọi cho cậu sau nhưng tâm trí lại nhớ cậu quá, không cách nào ngủ được, anh muốn nghe giọng cậu ngay lập tức.

Jisoo à...em xin lỗi..

em dậy rồi hả?

anh giận em hở?

đâu có, vì anh gửi tin nhắn trễ quá, chắc lúc đó em ngủ rồi...em đọc tin nhắn của anh chưa?

vâng, em cảm ơn, em cũng thương anh lắm...

hì hì, nhớ nghỉ ngơi nhé, giờ anh phải đi làm rồi.

dạ...nhớ anh - cậu thì thầm câu nói cuối, hy vọng anh không nghe thấy, ngại chết mất.

Sinh nhật năm nay không buồn, cậu đã rất vui vẻ và hạnh phúc trong ngày đầu của năm mười chín tuổi, độ tuổi cuối của u20 rồi!

...

Jeonghan lướt điện thoại.

Jisoo lướt máy tính.

Hai người họ network love.

jh: tui hong có thấy gì hết á!
js: á ngại quá!

js: thì ga em đi ún rụ nên hong check tin nhắn của tui @hannihae.
jh: hả? hả? ai bic gì đâu? @cheolibee ai cho bạn pót mình lên, mình bic mình đẹp mà 😇
sc: @wwboi @moonmewmew @leejihoon @sunyounghrgi các cậu chủn bị nộp tiền cho mềnh đii kkk.

...

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip