Chương 15 - Tiến thêm bước nữa
Tôi ngồi trên ghế đá ngoài công viên, bên cạnh bó hoa đỏ thắm và cái bánh sinh nhật to ghi tên em
Tôi chưa muốn về hay nói chính xác hơn tôi không có can đảm gặp Jungkook
Tính cách Jungkook tôi hiểu , em khá rụt rè việc em mua BCS quả thực không hề logic với tính cách của em chút nào
Vậy tại sao lại làm việc mà mình không hề muốn ?
Tôi chỉ có thể lý giải việc này một cách đơn giản đó là em đang muốn trả ơn tôi.....
Lòng tôi như có hàng trăm vết dao đâm.
Tôi giúp em không màng danh lợi, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ lợi dụng hay lấy đó để uy hiếp em.
Jungkook không hề biết em chính là điểm yếu chí mạng của tôi.
Trước giờ tôi luôn tự do tự tại chưa có gì có thể ràng buộc tôi kể cả gia đình . Chưa có gì có thể làm khó tôi. Trong học tập lẫn công tác tôi luôn nghiễm nhiên chiếm vị trí thứ nhất mà không chút khó khăn gì.
Chỉ có em. Hết lần này đến lần khác làm tôi phải lao tâm khổ tứ suy đoán xem em nghĩ gì . Vậy mà vẫn không đoán được.
Lần này hi vọng tôi đoán sai....
Lê bước về nhà trong lòng tôi nặng trịu những suy nghĩ...
Gạt sang một bên, hôm nay sinh nhật em tôi không thể để em buồn được. Em đã từng nói em chưa từng có sinh nhật trọn vẹn .. Tôi phải làm cho em thật hạnh phúc trong ngày sinh nhật của mình
Tôi bấm chuông.. Jungkook ra mở cửa..
- Happy birthday to you, Happy birthday to you... Happy birthday happy birthday.. Happy birthday my Kookie..
Tôi trao em bó hoa với 18 bông hồng cùng chiếc bánh sinh nhật có ghi tên em
Jungkook mỉm cười ôm chặt bó hoa
- Cảm ơn thầy .
- Em thích chứ ?
- Dạ , em rất thích.
Tôi có thể nhận ra em có chút gì đó lo lắng.
" Jungkook ah, có cần phải sợ thế không tôi vẫn chưa làm gì em mà ... "
- Để tôi nấu ăn, sinh nhật em, em không nên xuống bếp. Tôi vội cầm tay em rồi vào bếp.
Tôi có thể ko nấu giỏi như em nhưng mấy món đơn giản cũng có thể làm được
Jungkook định phản đối nhưng vì tôi ra chỉ thị cấm em vào bếp nên em cũng đành ngồi xem ti vi chờ tôi nấu đồ
Các món đã làm xong, tất nhiên không thể thiếu canh rong biển được
Món ăn cũng tạm được nhưng Jungkook ăn có vẻ rất ngon còn khen tôi nấu giỏi nữa .
- Nếu em thích khi nào rảnh tôi sẽ nấu em ăn
- Không cần, em nấu cũng được mà
- Jungkook, thầy chưa bao giờ nghĩ công việc bếp núc sẽ bắt em làm hết. Chúng ta có thể chia sẻ việc nhà mà
- Nhưng em rất thích nấu nướng, thầy chỉ cần ăn thật nhiều là được rồi
Jungkook cười khoe hàm răng trắng bóng tôi nhất thời không kìm được lòng hôn lên má em.
- Được, vậy khi nào em muốn tôi sẽ nấu thay em. Còn không tùy em nấu nướng.
Trước sự bướng bỉnh của em , tôi đành chịu thua.
Tôi dọn bát đĩa. Jungkook lại đòi rửa bát thay tôi nhưng tôi không đồng ý.
Em cứ đứng bên cạnh nhìn tôi chằm chằm
- Gì chứ, em định giám sát thầy hay sao mà cứ đứng đó nhìn thế .? Không lẽ em ko tin tay nghề của tôi sao ? Sợ tôi làm vỡ bát đĩa ?
Jungkook không trả lời, em chỉ lắc đầu
Tôi nhìn dáng vẻ của em thì phì cười .
Bỗng Jungkook ôm chầm lấy lưng tôi
- Jungkook?
- Cảm ơn thầy
Giọng em nghẹn ngào
Em khóc ?? Tôi luống cuống không biết xoay sở thế nào
- Em làm sao thế ? Thầy đã nói gì sai sao ?
- Không có, chỉ là em quá hạnh phúc, mọi thứ cứ như trong mơ vậy . Thầy cảm ơn.. Nếu không có thầy không biết giờ em đã ra sao rồi nữa...
- Ngu ngốc. Đừng suốt ngày cảm ơn như thế chứ. Tôi xoay người ôm em vào lòng
Jungkook ôm chặt tôi, môi em dán vào môi tôi.
Tôi chìm đắm trong nụ hôn ngọt ngào của em
- Chúng ta trở về phòng được không ?
Jungkook đỏ mặt cúi đầu thì thầm vào tai tôi
Tôi cứng đờ người , luống cuống không biết phải trả lời thế nào đành xoay người giả bộ bình tĩnh
- Hôm nay có vài giáo án cần làm, em về phòng ngủ trước đi. Thầy phải làm nốt nữa ...
- Thầy, em hôm nay đã đủ 18 rồi chúng ta có thể....
Jungkook chưa nói hết câu tôi đã vội vàng ngắt lời em
- Jungkook, em vẫn còn rất trẻ, chúng ta chưa nên làm gì cả. Chờ vài năm sau rồi tính
Tôi quay người bỏ đi
- Thầy, không phải hôm trước thầy nói thầy muốn em sao ? Vì sao bây giờ ...
- Tôi chỉ nói đùa thôi, em không nên suy nghĩ nhiều
Tôi tiếp tục nói dối
- Thầy nói dối, rõ ràng khi chúng ta thân mật thầy luôn có phản ứng với em. Thầy, em được 18 t rồi, em ...
- Jungkook còn thời gian để vài năm nữa hãy nói đến chuyện này
- Thầy, em đã chuẩn bị hết rồi. Em đã mua ....
- Tôi không muốn. Tôi gắt lên
- Tại sao ?
Jungkook bi thương nhìn tôi
- Jungkook, tôi không muốn em dùng thân để trả ơn tôi
Tôi thở dài
Jungkook sững sờ nhìn tôi
Xem ra tôi đã đoán đúng rồi. Rõ ràng đã biết trước mà sao vẫn đau ..
Tôi xoay người bước đi
Jungkook lao vào ôm chầm lưng tôi
- Thầy thật ra em....
- Jungkook, tôi yêu em , tôi có thể chờ được. Chờ em giao trái tim cho tôi, chứ tôi không muốn em làm việc này chỉ để trả ơn tôi. Cái tôi cần không phải chuyện đam mê thể xác mà là trái tim em. Cậu bé ngốc, Tôi có thể chờ em mà....
Tôi vuốt ve tay em...
- Thật ra em không phải vì muốn trả ơn thầy..
Jungkook cúi đầu thì thầm sau lưng tôi. Tôi không thể thấy vẻ mặt của em lúc này
- Em cũng muốn thầy ....
Tôi sửng sốt... Tôi đang tỉnh hay đang mơ đây ? Lời em nói là thật ư ?
-------//------
Chap sau có nên viết H ko mn ??? 😏😏😏😏
Mình viết H dở ẹc à . Hay bỏ qua nhé 😅😅😅😅
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip