Chap 95: Hiểu lầm - Hôn ước
Khi Hyomin vừa bước vào thì hình ảnh một cô gái lạ đang nắm chặt lấy tay của Jiyeon đập vào mắt cô. Và ba cặp mắt nhìn nhau mà không nói nên lời. Hyomin nhìn Jiyeon bằng đôi mắt đầy sự đau lòng, nước mắt cô cũng sắp tuôn ra.
- Yeon...ie......
Giọng Hyomin trở nên run lên khi gọi tên nó. Jiyeon trở nên rối rắm khi ở trong hoàn cảnh này. Nó gạt tay Sung Hee ra rồi lên tiếng giải thích:
- Minnie ah, không..........
Nhưng nó chưa nói hết câu thì Hyomin đã chạy ra ngoài với hai hàng nước mắt đang lăn dài trên gương mặt xinh đẹp của cô. Jiyeon nhanh chóng chạy theo Hyomin mà bỏ lại Sung Hee đứng ngây ngốc ở đó chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
~~~ Ở ngoài~~~
Hyomin cứ chạy như thế và thế là đã chạy ra khỏi cửa nhà hàng. Khi cô vừa chạy sang giữa đường thì liên tục nghe những tiếng còi xe kêu lên inh ỏi. Hyomin đứng lại nhìn, cô liền hốt hoảng khi chiếc xe hơi kia gần như đã sắp chạy đến chỗ của cô. Chân của cô lại chôn chặt ở đó mà không thể chạy đi được. Và rồi.......
- Minnie!
*Vèo*
*Bịch*
Chiếc xe đã chạy qua một mạch và hiện tại Hyomin đã nằm trọn ở trên người của Jiyeon. Bởi vì lúc nãy nó ôm cô mà ngã vào trong. Hyomin sau khi bình tĩnh lại thì ngẩng đầu lên nhìn nó thì chỉ thấy một gương mặt bất tỉnh của nó. Hyomin khẽ lên tiếng gọi:
- Yeonnie!
Nhưng nó không trả lời lại Hyomin. Điều này khiến cô càng thêm lo sợ. Cô nhanh chóng ngồi dậy rồi đỡ nó dậy, cho người nó ngã vào trong lòng của mình mà vừa khóc vừa gọi tên và lay người nó.
- Yeonnie! Em sao vậy? Mau tỉnh lại đi Yeonnie! Em đừng làm unnie sợ mà, em mau tỉnh lại đi, unnie sẽ nghe em giải thích mà. Yeonnie, em không được có chuyện gì đó! Nếu em không tỉnh lại, unnie sẽ đợi Xinbo ra tù và quen với hắn đó.
Hyomin đã nói đến mức này nhưng cô nhận lại chỉ hoàn toàn là sự im lặng của Jiyeon. Hyomin lại càng khóc lớn hơn:
- Park Jiyeon...... em mau tỉnh lại, unnie sẽ không tìm Xinbo, cũng không quen với hắn. Unnie chỉ muốn kết hôn với em thôi, em có biết không! Unnie xin em, tỉnh lại đi có được không?
- Minnie!
Và cuối cùng Jiyeon đã đáp lại Hyomin khi vừa tỉnh lại. Cô vui mừng ôm chặt lấy nó mà tiếp tục khóc:
- Yeonnie, em tỉnh lại rồi, unnie rất sợ, rất sợ em sẽ không tỉnh lại nữa đó, có biết không?
Jiyeon nghe vậy thì khẽ mỉm cười khi biết được cô lo lắng cho mình như vậy. Nó đưa tay lên vỗ nhẹ vai Hyomin mà an ủi:
- Minnie, em không sao rồi! Unnie đừng khóc nữa!
Và sau câu nói đó của Jiyeon thì Hyomin cũng dần dần mà nín khóc. Rời khỏi cái ôm đó, cô cùng với nó đứng dậy.
- Chúng ta về thôi!
Hyomin nói rồi nắm lấy tay của nó kéo đi, nhưng Jiyeon lại đứng yên ở đó mà không chịu đi cùng cô. Điều đó khiến Hyomin khó hiểu, cô xoay người lại mà hỏi nó:
- Yeonnie, em sao vậy?
- Em muốn giải thích rõ mọi chuyện với unnie rồi mới đi!__ Jiyeon mím môi nói
- Chúng ta lên xe rồi nói cũng được mà!__ Hyomin nhướn mày
Jiyeon thở mạnh một hơi rồi lắc lắc đầu đáp lại:
- Không, em muốn nói ở đây!
-....................
- Chuyện là như thế này. Lúc nãy, em cũng không biết cô ấy là ai, nhưng từ lúc cô ấy kể thì em mới chợt nhớ ra cô ấy là người mà sáng nay chúng ta đã xém đụng trúng. Nên khi đó, em chỉ muốn hỏi thăm lại xem cô ấy có ra sao hay không. Nhưng mà ai ngờ được, cô ấy lại bảo công ty của appa cô ấy đang chuẩn bị kí hợp đồng hợp tác với công ty của em. Và sau đó cô ấy nói gì nữa thì em không để ý. Vừa lúc em định ra ngoài vì sợ unnie đợi thì không hiểu vì sao cô ấy lại...giữ tay của em.....__ Jiyeon nhanh chóng giải thích cho Hyomin hiểu
Sau khi nghe Jiyeon giải thích thì Hyomin cảm thấy mình đã dại dột trách lầm nó. Cũng vì vậy mà xém chút nữa tự gây ra tai nạn cho mình và cả nó. Cô cảm thấy mình cực kì có lỗi. Cô nở nụ cười nhẹ rồi nhìn nó mà nói:
- Xin lỗi vì đã hiểu lầm em.
Nghe vậy, Jiyeon cũng liền mỉm cười, đưa tay bẹo má Hyomin rồi vui vẻ đáp lại:
- Unnie hiểu là được rồi! Thôi, chúng ta mau lên xe đi vòng quanh ngắm cảnh.
- Ừm!__ Hyomin gật đầu
Và thế là cả hai vui vẻ nắm tay nhau đi vào trong xe.
~~ Trên xe~~
- Minnie ah!__ Nó khẽ gọi cô
- Hửm?
Hyomin nghe nó gọi mình thì liền hồn nhiên quay sang nhìn nó. Nó khẽ buông một tay ra khỏi vô lăng rồi cầm lấy tay của cô mà nhẹ nhàng nói:
- Sau này, nhất định phải nghe em giải thích rõ mọi chuyện thì mới được bỏ đi nghe chưa!
Hyomin bật cười rồi đáp lại nó:
- Unnie biết rồi!__ Nhưng rồi đột nhiên cô nhận ra điều gì đó, liền nhíu mày hỏi nó: Yah, ý em nói là sao? Có nghĩa là sau này unnie sẽ còn nhìn thấy nhiều cảnh như lúc nãy nữa hả?
- Không! Không phải như vậy! Ý em là, sau này dù có chuyện gì xảy ra thì....thì unnie vẫn phải ở bên cạnh em, không được rời xa em.....__ Jiyeon nhanh chóng phản bác lại ý nghĩ của Hyomin
Hyomin sau khi hiểu ý mà nó muốn nhắn nhủ đến cô thì cô khẽ thở mạnh một hơi rồi nhẹ nhàng hôn vào tay của nó.
- Tất nhiên là unnie sẽ luôn ở bên cạnh em rồi Yeonnie. Vì em, chính là seobang unnie yêu nhất mà!__ Hyomin tình cảm nói
Jiyeon mỉm cười hạnh phúc, vẫn tập trung vào việc lái xe, nhưng miệng của nó từ lúc nào cũng đã đặt một nụ hôn lên tay của Hyomin để đáp trả lại.
Rồi với bầu không khí đó, chiếc xe của Jiyeon chạy vòng quanh Paris. Tay của cả hai cứ nắm chặt như vậy không buông. Đôi mắt của Hyomin cũng không quên nhìn ngắm kĩ càng mọi thứ để nắm rõ chỗ nào mà chiều nay cả hai cần đi đến.
Cứ thế, khi đã ghi nhớ hết những địa điểm cần đến thì Jiyeon cũng cho xe chạy trở về nhà.
~~~House~~~
Jiyeon cho xe vào trong đỗ rồi cùng Hyomin đi vào nhà. Lúc này, bà Park thì ở trên phòng nghỉ ngơi nên chỉ còn ông Park ngồi ở phòng khách xem tivi. Thấy nó và cô về thì ông Park liền mững rỡ tắt tivi rồi lên tiếng:
- Hai đứa về rồi à? Có mệt không?
- Không ạ! Bọn con rất vui!__ Hyomin cười tươi đáp lại ông Park
- Thế thì tốt rồi!
Sau khi ông Park vừa dứt câu thì Jiyeon cũng quay sang nói với Hyomin:
- Minnie, unnie lên phòng ngủ trước đi! Em ở đây với appa một chút!
- Ừm!__ Rồi cô quay sang cúi đầu chào ông Park: Con lên phòng trước ạ!
Khi Hyomin lên phòng thì Jiyeon liền nhanh chóng ngồi xuống cạnh ông Park. Vừa nhìn là ông đã biết nó có chuyện muốn nói.
- Jiyeon, con có gì muốn nói với appa hả?
- Dae! Con muốn hỏi appa một vài chuyện!
- Được rồi, con cứ hỏi đi!
Jiyeon ngồi lại nghiêm túc một chút rồi mở lời hỏi ông Park:
- Công ty của con chuẩn bị hợp tác với công ty nào vậy appa?
- Oh, sao con lại biết? Công ty của con đang chuẩn bị hợp tác với công ty KSH, chủ tịch của công ty đó là bạn của Appa!
- Vậy...chắc là appa có biết con gái của ông ấy có phải không?
Ông Park có vẻ bất ngờ với câu hỏi đó của Jiyeon nhưng rồi cũng từ tốn trả lời nó:
- Tất nhiên là appa biết rồi. Nhưng mà sao con lại hỏi chuyện đó?
- Appa có thể kể vài chuyện về cô gái đó cho con nghe được không?
- Hmmm, con bé tên là Kim Sung Hee. Lúc trước khi con công khai với cả nhà rằng con thích con gái thì từ đó gia đình của mình đã cùng với gia đình bên đó bàn bạc với nhau là sau này sẽ để hai đứa thành một đôi, cũng đã tính đến chuyện hôn nhân vì Sung Hee, con bé cũng thích con gái giống như con. Nhưng mà sau khi hay tin con với Hyomin quen nhau rồi thì appa cũng không tính đến chuyện đó nữa.
Nghe xong thì Jiyeon liền nhíu mày rồi hỏi tiếp:
- Vậy appa đã nói chuyện con có người yêu cho gia đình bên đó hay chưa ạ?
- Vẫn chưa, để hôm nào đó appa sẽ hẹn ông ấy ra để nói chuyện.
"Thảo nào lúc nãy cô ấy lại tỏ ra thân thiết khi biết mình là Park Jiyeon, người có hôn ước với cô ấy!"__ Jiyeon Pov
- Jiyeon, con đừng lo, appa sẽ sớm nói chuyện này cho bên nhà đó biết mà!
- Dae, con cảm ơn appa!__ Nó mỉm cười: Con lên phòng nghỉ nha. Appa cũng mau đi nghỉ đi!
Ông Park cũng cười tươi đáp lại nó:
- Ừm! Được rồi!
Thế là ngay sau khi Jiyeon đi lên phòng thì ông Park cũng lập tức về phòng của mình để nghỉ ngơi.
Hết chap 95
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip