If
Lưu Trí Mẫn
Kim Mẫn Đình
Trạng thái: Đã chia tay năm năm
---
Mẫn Đình ngồi bó gối, nép sát vào một góc căn phòng mà đến việc thở cũng khiến em cảm thấy khó khăn. Không gian tối mù ôm lấy em như một chiếc khoác gió, phần lồng lộng phần cũng bứt rứt đến tột cùng khi chẳng có một luồng ánh sáng đường hoàng nào tồn tại ngoại trừ chấm trắng nhỏ trên tay nắm cửa ra vào.
Cánh cửa phía đối diện em cuối cùng cũng được mở ra, không nhanh không chậm đổ dần dòng ánh sáng hiếm hoi tràn vào đến đầu ngón chân đang co lại trong góc phòng. Mẫn Đình hít một hơi sâu, ngước hàng mi mắt lên dò dẫm mới lạ vừa đến, mà chẳng hay rằng hành động ấy lại quá đỗi dư thừa.
"Trí Mẫn?"
Trí Mẫn không nói gì, từ tốn đóng cửa lại rồi đi đến bên cạnh Mẫn Đình. Suốt quá trình, em ngồi đó dán mắt vào từng hành động của nàng mà không dám thở mạnh. Nàng cũng dửng dưng, không chắc có nhìn thấy hay thậm chí để Mẫn Đình vào mắt không, thoáng bí ẩn vô cùng.
*Tách*
"Đèn không mở, rúc vào hốc tối thui này làm gì thế?"
Mẫn Đình giật mình, chốc đã bỏ chạy nhưng không thể. Trí Mẫn bắt đèn lên làm mọi đồ đạc trong căn phòng hiện rõ hơn. Không bàn, không ghế, chỉ có một băng ghế gỗ bị quay vào tường, chồng thư từ ảnh ọt bị vứt tứ lung tung vào một góc, và một đôi mũ bảo hiểm được đặt trong chiếc cũi gỗ.
"Lâu lắm rồi mới gặp chị"
Sau khi đã làm quen với nguồn sáng bất chợt được một lúc, cũng như sự xuất hiện không mấy bất ngờ của Trí Mẫn, Mẫn Đình mới có thể hô hấp được một cách bình thường nhất có thể. Nàng ngồi xuống bên cạnh em, tay theo thói quen chạm lên đuôi tóc sáng màu bên cạnh, thở một câu bâng quơ.
"Em tẩy tóc rồi"
"Dù sao cũng chia tay rồi, không lời trách móc nào lọt nổi tai em đâu"
Mẫn Đình tay bó gối cười khì khì, vu vơ gạt đi lớp bụi ngại ngùng ngăn giữa cả hai.
"Thế mà chị còn tưởng em khóc nhiều đến nỗi nước mắt làm phai cả tóc em rồi cơ"
"Gớm, tưởng đâu vừa chia tay năm ngày ấy"
Trí Mẫn cười, lại thuận tay vén tóc Mẫn Đình lần nữa, nhưng lần này em đã nhanh chóng né sang một bên. Nàng gượng gạo rút tay về, tránh đi ánh mắt cười của em mà tiếp tục cuộc trò chuyện.
"Năm năm qua của em thoải mái chứ? Có giống như em mong đợi không?"
"Không, không giống chút nào. Mỗi ngày đều bận bịu kiếm tiền, sức mấy cũng thấy không đủ mà nút chụp hình sắp liệt mất rồi"
Mẫn Đình nửa đùa nửa thật, nụ cười như bị cuộc đời bẻ ngang mà sượng sùng hẳn. Em nhìn Trí Mẫn, đáy mắt lại dâng lên một áng sương mù, len lỏi theo đường mũi em thở hắt một hơi thật nhẹ. Cuộc sống em chỉ xoay quanh chiếc máy ảnh, máy ảnh thực và chính em với đôi con ngươi là cặp ống kính nhìn đời bằng một màu xám nhờn nhợt. Mẫn Đình nhìn nó thêm một lần nữa, chiếc nhẫn trên ngón áp út của Trí Mẫn đẹp và khác với màu đời của em quá, âu nghĩ rằng nó hợp với nàng vô cùng.
"Biết bao giờ em mới được làm cô dâu của người ta ha?"
Giọng Mẫn Đình nghèn nghẹn, vậy mà em vẫn vờ cười giả lả. Trí Mẫn xấu hổ không dám nhìn thẳng vào em, chỉ len lén liếc sang mà nhận ra rằng trông em chẳng khác em của năm hai mươi tuổi là mấy. Nàng xoa xoa hai nắm tay nhằm trấn tĩnh mình, lại vô tình chạm vào chiếc nhẫn năm nào. Tai nàng đỏ lên, nóng hôi hổi lan sang đến đỉnh đầu mà không hiểu vì sao.
*Chụt*
Trí Mẫn ưỡn người đón nụ hôn bất ngờ từ Mẫn Đình, không chút phòng bị nào cho tình huống chóng vánh này. Nàng giật mình rụt người lại, né khỏi môi em, phút chốc liền nhận ra tim mình thôi không còn loạn nhịp lên như ban nãy nữa.
"Đừng sợ, lúc chị sợ tai chị đỏ"
"Lần cuối chúng mình hôn nhau là khi nào?"
"Chắc là khi nãy, em không thể nhớ được lần cuối, chỉ nhớ lần đầu của tụi mình ở băng ghế ngoài công viên gần nhà cũ"
Mẫn Đình chỉ tay vào băng ghế trong góc, bất chợt làm Trí Mẫn bật cười. Nàng nhớ lại ngày đó nàng tỏ tình em, nhưng nàng lại quá đỗi nhút nhát mà đã dự phòng cho mình một đường rút lui nếu em từ chối. Vậy mà Mẫn Đình lại đồng ý làm bạn gái Trí Mẫn, khiến nàng sốc đến độ tưởng như mình đang mơ, cho tới khi em hôn nàng và từng bước mang nàng về hiện thực có cả hai người.
"Em đã rất vui khi được bên cạnh chị"
"Chị đã rất vui khi có em trong đời"
-
Bỗng từ đâu, giông gió luồn lách xé toạt màn mây kỉ niệm mỏng manh vừa được vẽ nên. Xấp cả trăm tờ giấy nằm trong góc như được gắn động cơ mà tẻ thành nhiều hướng bay khắp phòng, vây quanh nàng và em tưởng như lốc tố đến. Nhìn kĩ, đều là nét chữ quen thuộc của hai người, và những tấm hình đầu tiên trong máy ảnh Mẫn Đình, phần lớn đều là Trí Mẫn hoặc là cả nàng và em.
"Sao lúc đó em siêng thế, tháng nào kỉ niệm cũng viết thư cho chị cả"
"Vì em muốn có một người luôn cảm thấy cảm động mỗi lúc đọc đến dòng "Ôm hôn và yêu thương chị thật nhiều" em viết cuối mỗi bức thư"
"Đó người ta gọi là tham lam"
"Em tham lam mà, tham lam nên mới mua cả đống thẻ nhớ chỉ để lưu ảnh chị thôi đấy"
-
Trí Mẫn nhặt mấy tấm ảnh dưới đất ngắm nghía thật kĩ, cố gắng dùng ống kính của Mẫn Đình để chiêm ngưỡng chính bản thân mình. Em nhìn nàng săm soi từng tấm một trên tay không khỏi cảm thấy buồn cười, cũng bắt chước Trí Mẫn mà cầm mấy bức thư vương vãi lên, và dùng trái tim của nàng để đọc từng dòng từng dòng mình từng viết.
Cảm tưởng như trái tim của cả hai đang rung lên cùng một lúc vậy.
"Ước nguyện của em là có thể được chị ôm từ phía sau, còn em sẽ chở chúng ta chạy thật xa, đến một nơi mà không ai biết cả"
Trí Mẫn cười mà sao thấy miệng mình đắng nghét, chiếc còng số không siết chặt lấy trái tim nàng chặt đến độ chẳng thể rơi nước mắt được nữa. Nàng nhặt lên tấm ảnh chụp bản thân trong bộ váy cưới, một lúc liền bị Mẫn Đình lấy lại mất.
"Em thích tấm hình này lắm, em đã mong được thấy khoảnh khắc chị trở thành cô dâu lâu lắm rồi"
Mẫn Đình ôm tấm ảnh bằng cả hai tay, trân trọng xoa mái đầu của ngưòi con gái trong ảnh. Em mỉm cười như chính mình được ôm lấy Trí Mẫn, ôm lấy niềm thương yêu của mình suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Em thương chị không chút hối tiếc.
Mẫn Đình cầm lấy đôi bàn tay buông thõng của Trí Mẫn rồi trao đi tấm ảnh cho nàng. Em cười, dáng vẻ như dần trở về những năm tháng xưa cũ, một Mẫn Đình có mái tóc đen nhánh, đôi má trắng bầu bĩnh đầy xinh xắn mà Trí Mẫn luôn phải dõi mắt trông theo mỗi khi tình cờ bắt gặp em trên đường.
Chị luôn là điều mà em trân quý nhất.
-
Đèn trong phòng dần dần tối đi cho đến khi tắt hẳn. Trí Mẫn như người mất hồn, tay nắm chặt lấy tấm ảnh bản thân mà dò dẫm đến chấm sáng nhỏ trên tay nắm cửa phòng. Nàng mở cửa, một luồng ánh sáng mạnh liền hắt vào khiến nàng giật mình phút chốc. Ngước mắt lên, là Kim Mẫn Đình đang đứng trước mặt Lưu Trí Mẫn.
Nàng nhanh chóng lật tấm ảnh của chính mình lên, sau đó là một nét chữ quen thuộc được nắn nót vô cùng.
"Ôm hôn và yêu thương chị thật nhiều"
---
eirian
20.05.2024
___
Giải thích: Đây đại khái chỉ là suy nghĩ của Trí Mẫn mà được mô phỏng thành một căn phòng có cả hai người. Trí Mẫn và Mẫn Đình đã chia tay được năm năm, hiện tại Trí Mẫn đã cưới người khác, nhưng vẫn còn nhớ về người Trí Mẫn thật sự thương là Mẫn Đình qua từng kỉ niệm của cả hai (băng ghế gỗ là nơi cả hai người bắt đầu, xấp thư ảnh là quá trình hai người yêu nhau, và cặp mũ bảo hiểm trong cũi gỗ là sự tự do của cả hai bị ngăn cấm bởi việc lập gia đình của Trí Mẫn), chi tiết "còng tay số không" cũng chỉ đến chiếc nhẫn cưới của Trí Mẫn, rằng hôn nhân của Trí Mẫn thực sự không hạnh phúc và Trí Mẫn vẫn còn nhớ mong đến mức ám ảnh Mẫn Đình đến nhường nào.
Mình vô tình đọc được một đoạn chạm đến cảm xúc của mình trên mạng, nói rằng: "Sau này anh cưới người môn đăng hộ đối, em cưới người khiến cha mẹ an lòng" và đột nhiên nghĩ ra ý tưởng cho chiếc short fic này. Có thể nó vẫn còn chưa đủ sâu, lủng củng và có phần khó hiểu cho mọi người 🥹 Hi vọng mọi người sẽ thích cũng như nếu được hãy góp ý sửa đổi cho mình nhe, cảm ơn mọi người đã lun chờ đợi và ủng hộ truyện của mình nhóoo 🩷
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip