C13 : Giờ Phút Này Lại Hơi Mệt Mỏi

Trong lúc chờ Dunk thức dậy, Joong hâm lại chỗ cánh gà cậu để phần cho anh, còn ăn hết sạch.

Buổi tối họ đến nhà hàng món Thái mà lần trước Joong muốn đưa Dunk đi nhưng chưa đi được.

Nhưng vấn đề là ở chỗ những cửa tiệm trong con đường ấy đều rất hot, nên khó tìm được chỗ đỗ xe.

Họ vòng đi vòng lại mười mấy phút, cuối cùng vẫn phải quay xe, đậu cách nhà hàng một dãy phố.

Trong nhà hàng đông thực khách, Dunk có vẻ thoải mái hơn nhiều, cũng hoạt ngôn hơn nữa.

Đồ ăn của tiệm này thực ra rất ngon, nhưng Joong ăn rất ít, thậm chí còn ít hơn cả Dunk.

Sau khi bị Dunk phát hiện ra, Joong bèn thành thật bảo: “Mình ăn chỗ cánh gà cậu để phần mình tối qua rồi.”

Dunk sửng sốt một lát, rồi mới chợt nhận ra: “Nhưng để từ tối qua rồi mà.”

Joong không hiểu tại sao Dunk lại phải lặp lại mấy chữ anh vừa nói: “Mình biết.”

“Để một ngày rồi, mình sợ cậu ăn vào là bị đau bụng đó.” Dunk rất lo về khả năng thường thức của Joong, lại hỏi anh: “Cậu hâm lại chưa?”

“Đương nhiên là rồi.” Nghe Joong đáp như thế, Dunk mới yên tâm hơn chút đỉnh.

“Vậy thì được, nhưng lần sau vẫn nên ăn trong ngày thôi đấy.” Dunk nói.

“Mình thấy ngon lắm mà,” tuy Dunk không hỏi, nhưng Joong vẫn chủ động nói, “Mình nghĩ mình chưa từng ăn món cánh gà rán nào ngon thế bao giờ.”

“Thật ra mình nấu ăn cũng khá đấy,” Dunk cười cười, “Về sau nếu có cơ hội, hoan nghênh cậu về nhà ăn cơm thường xuyên.”

Joong hẵng còn cầm đũa, lúc thấy nụ cười của Dunk , anh vô cùng rung động trước câu “về nhà” trong lời cậu, ngẩn người ra nhìn cậu.

Dunk hỏi anh sao thế, anh bèn lắc đầu, nhưng không nói gì cả.

Lúc họ ra ngoài sau bữa tối, trời đã trở lạnh.

Hôm nay Dunk mặc một chiếc áo len cổ tròn dài tay bằng lông cừu bên trong, khoác cardigan len đan bên ngoài, phối với quần jean và giày thể thao bình thường.

Thật ra cậu không lạnh, nhưng cổ hở quá dễ phải gió, nên lúc ra ngoài Dunk có cầm thêm một chiếc khăn quàng.

Phải đi vội nên Dunk chọn bừa một cái chọn trúng chiếc mà mình không còn đeo nữa.

Lúc sánh vai đi chung với Joong, cậu liên tục túm một bên khăn của mình.

“Sao thế?” Joong dừng lại hỏi cậu.

“Chất vải của cái khăn này không tốt, cộm.” Dunk cũng hơi bực.

Nghe cậu nói vậy, Joong bèn nâng tay sờ thử phần đuôi khăn rủ xuống, cảm thấy rất gai tay.

Ở đoạn Dunk kéo khăn ra, Joong còn thấy phần da gần xương quai xanh của cậu đã hơi đỏ lên.

“Thay cái mới đi,” Joong ngẩng đầu, nhìn về phía con đường phía trước, “Mình nhớ hình như chúng ta vừa đi qua một tiệm bán khăn quàng cổ.”

Dunk cũng có tí ấn tượng, họ cùng đi tiếp lên một đoạn, nhanh chóng tìm thấy cửa tiệm kia.

Đó thật ra là một cửa hàng bán đồ trang sức, trong nhà treo rất nhiều thú bông, chỉ có bức tường ở gần cửa ra vào là treo khăn quàng cổ.

Để tiết kiệm không gian, chủ tiệm treo khăn rất cao, Dunk không với lên tới hàng trên cùng được.

Cửa tiệm cũng nhỏ xíu, hành lang chỉ vừa đủ cho hai người họ.

Joong đứng đằng sau Dunk , vươn tay lấy chiếc khăn cậu muốn cho cậu.

“Cảm ơn.” Dunk nắn bóp nó, cảm thấy sờ rất thích, bèn mang ra quầy thu ngân hỏi: “Tôi muốn lấy hai chiếc.”

Nhân viên thu ngân quét mã, trả lời cậu với vẻ vô cùng có lỗi: “Loại này chỉ còn một cái thôi ạ.”

Joong đứng ở cửa, không đi cùng Dunk , chỉ nhìn theo bóng cậu.

Chẳng bao lâu sau Dunk đã quay lại, Joong hỏi: “Được chưa?”

“Chưa,” Dunk lại đưa khăn quàng cổ cho anh, “Phiền cậu để lại chỗ cũ cho mình với.”

“Sao thế?” Joong nhận khăn.

“Mẫu này chỉ còn một chiếc thôi.” Dunk nói lí nhí.

Joong móc khăn về giúp cậu, rồi quan sát Dunk chọn lại mẫu khác.

Chiếc này sờ không sướng bằng loại trước đó, lúc Dunk đưa cho Joong, Joong bóp thử, nói; “Mình cảm thấy cái trước thích hơn.”

“Nhưng mẫu này có hai chiếc.” Dunk lại cầm một chiếc nữa trong tay, không giải thích với Joong mà đi ra quầy thanh toán.

Vì cửa tiệm bé tí , nên Joong ra ngoài chờ cậu, nhưng anh vẫn chưa hiểu tại sao Dunk cứ nhất quyết phải mua hai chiếc cho lắm.

Anh đứng dưới bậc thang.

Lúc đi ra Dunk đứng trên bậc thang, vừa hay cao ngang tầm với anh.

Dunk lấy một chiếc khăn ra khỏi túi xách, nói với Joong: “Cúi đầu chút nào.”

Joong làm theo, gáy anh lộ ra ngoài, bị gió lạnh quét qua mấy lần.

Dunk nâng tay, quàng chiếc khăn kia lên cổ anh, chất vải mềm mại bao lấy Joong.

“Cho mình à?” Joong không ngẩng đầu, tay nắm vạt khăn.

“Đúng vậy, tụi mình một người một chiếc.” Dunk vừa nói vừa quấn khăn cho mình.

Lúc nãy ngồi nhà hàng chưa có cảm giác gì, giờ đi bên ngoài một lát, Dunk cũng thấy lạnh.

Túi áo của chiếc cardigan cậu mặc rất nông, gần như chẳng bỏ gì vào được, đôi tay đành hở ra trong khí lạnh, đỏ lựng lên vì gió .

Dunk co người lại, nhưng vẫn cười, tới gần Joong thêm chút nữa, nói: “Tụi mình mau về thôi.”

Joong đáp ừ, thấy tay cậu, hỏi một câu: “Tay lạnh lắm à?”

Dunk cũng cúi đầu theo, hơi xấu hổ nói: “Mình mặc lộn áo khoác rồi.”

“Mình thử chút được không?” Joong ngẩng đầu, nhìn Dunk bằng ánh mắt cực kỳ chân thành thuần khiết.

Phát hiện vành tai cậu hơi đỏ, anh lại gượng gạo biện giải cho bản thân: “Ý mình là, mình thử chạm vào một chút xem cậu lạnh đến mức nào được không.”

Đến chính Joong cũng cảm thấy lý do này trơ tráo quá, anh đang định xin lỗi, thì Dunk bỗng vươn tay ra với anh, nói: “Vậy cậu thử xem sao.”

“À, ừ.” Joong bao hai tay mình lên một bàn tay của cậu, lòng bàn tay áp rất đúng mực, không có bất kỳ động tác dư thừa nào, chỉ đơn thuần nắm tay cậu thôi.

Anh nhanh chóng buông ra, nói: “Đúng là lạnh thật, tụi mình mau lên xe thôi.”

Joong nói xong thì xoay người, tính chạy vội, nhưng Dunk bị bỏ xa đằng sau quá, nên anh dừng lại chờ cậu.

Không biết vì đâu, Joong cảm thấy từ khi anh buông bàn tay Dunk ra, hình như cậu không được vui cho lắm.

Dunk không nói gì, anh cũng không dám hỏi.

Lúc chờ đèn đỏ, Joong ngước mắt lên, thấy khuôn mặt vô cùng lãnh đạm của mình trên gương chiếu hậu.

Bên trong xe, Dunk lại nhấc tay chỉnh khăn quàng cổ lần nữa, Joong bèn nói: “Cái cậu chọn đầu tiên chất vẫn đẹp hơn.”

“Ừ.” Dunk gật đầu, cụp mắt xuống, nhưng không cử động tay nữa.

Joong cảm thấy có lẽ mình đã lỡ lời ở đâu, hoặc làm sai chuyện gì đó .

Bởi vì quá đỗi hoang mang, nên sau khi về đến nhà, Joong nhập hết những chuyện anh làm cho Dunk hôm nay vào bảng biểu.

Ví dụ như ăn hết chỗ cánh gà Dunk để phần cho anh, nhưng Dunk kêu anh lần sau nên ăn sớm hơn.

Ví dụ như đưa Dunk đi ăn đồ Thái, món Dunk thích nhất là Món cá Pla Kapong Neung Manao .

Ví dụ như cùng mua khăn quàng cổ với Dunk , Dunk chọn hai chiếc giống hệt nhau, tặng một chiếc cho anh.

Sau khi ghi chép và phân tích, hình như cuối cùng Joong cũng phát hiện ra, Dunk đột nhiên im lặng kể từ khi mua được khăn quàng.

Phải chăng vì không mua được loại mềm nhất, nên Dunk hối hận rồi ư.

Joong bỏ di động đứng lên, trông có vẻ lại tính đi ra ngoài, Dunk hỏi anh: “Sao thế?”

“Mình…” Joong ngập ngừng một lát, “Mình nhớ ra có để quên đồ trên công ty, giờ mình lên lấy về.”

“Ừ.” Dunk đứng dậy, bấy giờ mới tháo chiếc khăn đang quàng trên cổ ra, cầm vào phòng mình.

Nhìn theo bóng lưng Dunk, Joong càng chắc suy đoán của mình là chính xác.

Vì thế anh nhanh chóng cầm chìa khóa xe ra ngoài, lái đến chỗ họ vừa đi ăn ban nãy.

May mà hôm đấy Joong còn hên, chiếc khăn đầu tiên Dunk chọn vẫn chưa bị ai mua cả.

Joong mau chóng thanh toán tiền, xách túi về để vào ghế sau.

Anh thắt dây an toàn tử tế, nghiêng đầu nhìn một lát, lại đột nhiên không biết nên giải thích chuyện anh ra ngoài mua chiếc khăn này thế nào với Dunk.

Mình cảm thấy cậu không vui có lẽ là vì không mua được chiếc khăn này, nên mình mua về cho cậu đây.

Nên nói vậy ư?

Lúc ra khỏi nhà Joong kích động lắm, ấy vậy mà giờ phút này anh lại hơi mệt mỏi..





Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip