Hoa hồng xanh
Phần 3 : Kết thúc
Aoi kết thúc câu chuyện là lúc nước mắt của em trào ra như suối, ướt đẫm mi mắt cong vút và gò má có chút phiếm hồng. Thật sự cảm động, sau khi nghe câu chuyện này, ý nghĩa của hoa hồng xanh càng rõ ràng hơn trong suy nghĩ của em.
Yashiro vội đứng dậy, ngắt bốn bông hoa hồng to nhất, đẹp nhất, cẩn thận gói gém thành một bó hoa nhỏ được cột chặt bởi chiếc nơ hồng xinh xắn. Em ôm lấy bó hoa, tiếp đó chào tạm biệt bạn mình rồi mới rời đi. Aoi cười mỉm tay giơ lên vẫy vẫy em cho đến khi em mất dạng. Nụ cười tắt ngấm, khuôn mặt mang nét buồn phiền khó tả. Cô ngước lên đăm chiêu nhìn vào khoảng không xanh ngời, yên bình đến phát sợ. Trong lồng ngực cô nặng trĩu, dự cảm sẽ có chuyện chẳng lành sắp đến. Vì vậy cô quyết định đuổi theo Yashiro.
...
Em đứng trước cửa nhà xí, lưỡng lự không biết có nên bước vào hay không. Sau cùng em nắm chặt lấy gấu váy, ngó vào bên trong nhà xí. Không một bóng người. Yashiro tìm mọi ngóc ngách cũng không thể tìm thấy Hanako. Chẳng biết cậu ta còn đi đâu được nữa. Hay cậu ta giận em vì em trốn dọn nhà xí rồi ? Nhưng em đã nói là em có việc bận rồi mà. Thật là, cậu ta đâu thể trẻ con như vậy. Nghĩ tới nghĩ lui, em nhớ ra còn một nơi mà cậu ta có thể đi, liền chạy tới đó.
"Hanako-kun !"
...
Aoi dừng lại, cúi người hai tay chống gối thở hồng hộc. Cô đang đuổi theo Yashiro thì bị một bạn trong lớp gọi lại nhờ việc nên mới bị mất dấu của em.
Vừa định đứng dậy, tiếng hét của Yashiro vọng lại bên tai cô, Aoi cảm nhận thời gian dường như dừng lại và tất cả những gì cô có thể làm là chạy thật nhanh tới chỗ cô gái đang nằm bất động kia.
...
Hanako kinh sợ nhìn thân thể người con gái bạch kim đang dần bị nhấn chìm vào vũng máu đỏ thẫm. Mùi tanh nồng xực lên theo gió mà lan toả khắp không gian khiến một kẻ đã từng giết người như cậu cũng phải bịt lấy mũi, mồ hôi rịn trên vầng trán, đôi mắt hổ phách rung lên dữ dội.
Cậu điên cuồng lao xuống chỗ em, máu từ đầu cứ tuôn ra không ngừng, che lấp một nửa khuôn mặt xinh đẹp của em. Mái tóc mềm mượt vì chất lỏng tanh lèo kia mà bết lại, dính vào nhau. Khung cảnh kinh hoàng đến bao nhiêu thì bầu trời lại trong ngần không một gợn mây. Thời tiết đẹp đẽ quá nhiều gần như đối lập với sự thật máu me vừa mới xảy ra.
Cậu nhẹ nhàng nâng em dậy, đặt em vào trong lồng ngực cậu. Khẽ gọi tên em, đồng thời vỗ nhẹ vào đôi má kia.
Lạnh lắm.
Không một tiếng đáp lại, cậu lại tiếp tục gọi, âm lượng lớn dần, lớn dần rồi cậu gào lên. Run rẩy, sợ hãi đón nhận cái im lặng từ em. Đôi mắt em nhắm nghiền, vậy lí gì mà đôi môi nhỏ vẫn giữ nụ cười mỉm an nhiên kia. Trên tay em vẫn là bó hoa hồng xanh không một chút bụi bẩn, em giữ khư khư nó giống như một bảo vật của mình.
Cậu tức giận, chỉ vì những bông hoa này mà em phải chết, nếu em không đi tìm cậu thì em sẽ không phải chết. Nhưng sau đó cậu lại tự trách bản thân mình, cậu đã ở đó ! Vậy mà chẳng thể cứu lấy em ! Cậu chính là một tên ma vô dụng. Cậu còn chưa thực hiện được điều ước của em, còn chưa kịp nói cho em tình cảm của mình.
Vậy mà em đã nhẫn tâm bỏ cậu mà đi ! Hanako bất lực ôm ghì lấy cơ thể đang mất đi hơi ấm quen thuộc. Ánh nắng mặt trời gắt gao cũng không làm cơ thể của em ấm thêm một chút nào. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, chạm vào gò má lạnh ngắt của em.
Cậu hoàn toàn đánh mất em...mãi mãi.
Đằng sau tất cả học sinh đều không dám đến gần, chỉ đứng cách hiện trường tai nạn một khoảng cách xa vì sợ máu. Nhưng trong số đó không phải là không thể tiến tới mà vì chân như bị chôn chặt dưới lớp đất cát. Kou nắm chặt lấy lồng ngực sắp bị xé nát, dù có mạnh mẽ đến đâu thấy cảnh người mình thích ra đi như thế này Kou không thể kiềm chế nổi cảm xúc.
Aoi ngồi thụp xuống đất, cơ thể như mất đi trọng lượng, tai cô ù đi, mọi thứ trước mắt chỉ còn là một màu trắng xoá. Cô đã cảm thấy có gì đó rất tồi tệ rồi mà, cô rõ đã thấy nó ! Vậy mà...cô chẳng thể ngăn cản lại ! Cô mất đi người bạn của mình, mất đi em. Cái hình ảnh em ôm lấy bó hoa kia cứ hiện lên trong tâm trí rối loạn của cô. Akane nhíu mày, không nói gì chỉ nhẹ nhàng để cô tựa vào lồng ngực mình, cho cô mượn bờ vai mình, mặc cho những giọt nước đang làm ướt áo của Akane.
Hình ảnh hai người một người, một ma lặng lẽ ôm lấy nhau nhoè đi bởi lớp nước trắng xoá, Kou cắn răng, Kou cũng muốn chạy tới ôm lấy em, cũng muốn thì thầm với em tấm chân tình bị Kou chôn chặt tận nơi trái tim đầy vết thương này lắm chứ nhưng Kou hiểu kẻ ở kia còn đau hơn Kou gấp bội.
Những bí ẩn học đường cũng cảm thấy kinh sợ trước viễn cảnh này, họ cảm thấy cả người như bị trọng lực ấn xuống, chẳng thể làm gì.
Bầu trời hôm đó đều khiến người khác cảm thấy thương tâm.
...
"Cậu dẫn tui ra đây làm gì, thiếu niên ?"
Hanako chán nản lên tiếng, mỗi lần nhìn thấy bông hoa hồng xanh này lại khiến cậu chán ghét không thôi. Vì cậu bị ám ảnh bởi hôm ấy_cái hôm định mệnh cướp đi sinh mạng của em. Lòng lại thấy nặng nề, cậu chẳng nói năng câu nào, nhắm mắt lại chuẩn bị bỏ đi.
Kou hiểu ra hành động của cậu, nhóc cầm lấy tay cậu giữ lại, ánh mắt kiên định nhìn cậu làm cậu do dự. Cuối cùng thở dài, lơ lửng bên cạnh nhóc con mà trầm ngâm nhìn những bông hoa hồng nghiêng ngả theo gió xuân.
Chợt Kou lên tiếng phá vỡ không khí ngột ngạt giữa hai người :
"Ngươi biết vì sao Senpai lại tặng hoa hồng xanh cho ngươi không Hanako ?"
"Ta không biết"
Chậm rãi trả lời, trong giọng nói của cậu nghe ra thập phần khó chịu. Kou nhận ra, nén tiếng thở dài, rồi tiếp tục :
"Hoa hồng xanh có ý nghĩa là Tình yêu bất diệt.."
Ngạc nhiên vì những gì vừa nghe nhưng cậu cố gắng giữ sự bình tĩnh, chăm chú lắng nghe lời nói từ Kou.
"Senpai tặng cho ngươi bốn bông hoa. Ngươi nhớ chứ ? Một bông hoa là [ bạn luôn là duy nhất trong trái tim tôi ]. Hai bông hoa là [Thế giới này chỉ có hai ta mà thôi]. Ba bông hoa là [Tôi yêu bạn] và bốn bông hoa là..." _Kou dừng lại, hít vào một ngụm khí lớn rồi dõng dạc nói _" [Dù có phải chết, trái tim này, tấm lòng này chỉ hướng về bạn] "
Cậu yên lặng, cảm xúc của cậu chênh vênh khó tả, cậu không biết phải nói gì. Bỗng cảm thấy mặt mình nhuốm đầy nước, Hanako nở nụ cười gượng, khoé miệng nâng lên trông thật miễn cưỡng. Trong suốt cuộc nói chuyện cậu nhất quyết cúi đầu nên Kou không đoán được tâm tư của con ma kia. Nhóc gãi đầu, thở ra một tiếng rồi quay gót rời đi.
"Cảm ơn thiếu niên."
"...Không có gì"
Kou rời khỏi khu vườn đầy hoa hồng xanh, để lại một mình Hanako ở đó. Cậu ngồi xổm, ngắt lấy một bông hoa đưa lên mũi ngửi. Mùi thơm dịu nhẹ nhanh chóng làm đầu óc cậu tỉnh táo hơn. Khuôn mặt đỏ bừng, từng tiếng nấc nghẹn cứ vang lên nho nhỏ rồi tan vào trong không gian tĩnh lặng.
"Tôi cũng yêu em..mãi mãi là vậy"
[Hoa hồng màu xanh
Màu xanh của biển
Màu xanh của trời
Thật giống với em
Người đã dành cả tấm chân tình cho tôi...]
-----Hết-----
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip