Chào Mừng
Bàn tay Thái Sơn không hề ngừng lại, từng ngón tay anh di chuyển khắp cơ thể Phong Hào, mang theo sự tự tin và một chút hư hỏng. Cử chỉ của anh như một trò đùa nguy hiểm, đôi mắt anh lấp lánh một cách mờ ám, dường như mỗi cử động đều có chủ đích, một cách trêu chọc rõ rệt. Cảm giác của Phong Hào trở nên mâu thuẫn, cậu muốn đẩy anh ra, muốn chấm dứt ngay lập tức, nhưng cơ thể lại không thể rời đi.
Cơn giận trong Phong Hào bùng lên, như một ngọn lửa không thể dập tắt. Cậu căng người, môi khẽ mím lại, chỉ có thể nhíu mày nhìn Thái Sơn với ánh mắt đầy giận dữ, như thể muốn khiến anh cảm nhận được sự tức giận của mình. Cậu không thể để anh ta tiếp tục như vậy. Dù là trong bất kỳ tình huống nào, cậu cũng không muốn mình trở thành một con rối trong tay Thái Sơn.
"Thái Sơn, tôi cảnh cáo anh," Phong Hào lạnh lùng thốt ra, giọng cậu không còn vẻ dịu dàng, mà tràn ngập sự cứng rắn, sẵn sàng đối mặt. Đôi mắt cậu không rời khỏi anh, thể hiện rõ ràng sự kiên quyết không chịu khuất phục, trong khi bàn tay vẫn nắm chặt khẩu súng, cậu cảm nhận được sự căng thẳng trong từng hơi thở.
Thái Sơn không đáp lời ngay lập tức. Anh chỉ nhếch môi, một nụ cười đầy mỉa mai, như thể đang chờ đợi một phản ứng nào đó từ Phong Hào. Những ngón tay anh vẫn tiếp tục di chuyển, không chút bối rối, không hề sợ hãi trước lời cảnh cáo đó. Trong mắt anh, Phong Hào như một kẻ đang đấu tranh với chính mình, và anh ta hứng thú với việc quan sát cậu vượt qua giới hạn của bản thân.
Phong Hào cảm nhận được sự kiêu ngạo trong nụ cười của Thái Sơn, sự thách thức trong ánh mắt của anh khiến cậu không thể kiềm chế được. Cậu siết chặt tay, từng tia giận dữ bắn ra, một phần của cậu muốn làm mọi cách để dừng lại tất cả, nhưng phần còn lại lại không thể từ bỏ. Cảm giác mâu thuẫn ấy làm Phong Hào vừa bực bội vừa lo lắng.
Trong không gian căng thẳng ấy, Phong Hào biết rằng không chỉ là trò chơi của Thái Sơn mà cả cậu cũng đã bị cuốn vào vòng xoáy mà chính mình không thể thoát ra.
Anh vừa nói vừa luồng tay vuốt ve ngực cậu...
'' Ưm...tôi không biết!!''
Cậu lúng túng tránh né ánh mắt như thiêu như đốt của anh, cậu ấp úng nói:
'' Anh...anh định quất tôi ở đây luôn à?''
Anh khẽ cười, môi áp vào tai cậu, thì thầm:
'' Tôi không kiềm chế được trước sự xinh đẹp và quyến rũ này của em vậy nên... tôi sẽ giải phóng dục vọng này vào cơ thể của em...''
Mặt của cậu nháy mắt đỏ bừng, lớn giọng nói:
'' Không được! Thái Sơn, một lần nữa tôi cảnh cáo anh.''
Nhưng anh không nghe, đôi môi mỏng mang theo hơi nóng hôn lên tai cậu, bàn tay khớp xương nắm lấy bàn tay trắng như ngọc của cậu, bắt cậu phải chạm vào thứ đang căng cứng kia. Cậu rút tay lại như bị điện giật, xấu hổ không dám nắm lấy, cũng may tính tình anh hôm nay rất tốt nên cũng tha cho cậu. Nụ hôn của anh dời xuống cổ, khẽ cắn để lại nhưng vết răng trên làn da trắng nõn như trứng gà kia.
'' Ưm...aaa...''
cơn đau ở cổ khiến cậu khẽ nhíu mày. Anh cởi bung chiếc áo sơ mi của cậu ra, cúi xuống ngậm lấy nhụy hoa, dùng răng khẽ nhai cắn, bàn tay to lần ra đằng sau, vuốt ve tấm lưng trần của cậu.
'' Ưm...đừng cắn...''
Cậu nhíu chặt mày, nắm chặt lấy bờ vai rộng của anh. Khóe môi anh giương lên một nụ cười xấu xa, anh làm như không nghe thấy, cắn cắn xương quai xanh xinh đẹp của cậu, anh ôm cậu đặt lên người, rồi đưa tay kéo quần cậu ra, nhấc một chân của cậu lên cắn, in một dấu răng lớn cùng nước bọt lên đôi chân thon dài. Cậu mím môi nhíu mày, anh cắn mạnh đến mức cậu cảm giác như mất một miếng thịt. Cậu cắn răng kiềm câu chửi bậy đang định vuột ra khỏi miệng trở lại bụng. Anh để lại mấy vết trên đôi chân trắng nõn của cậu rồi kéo quần mình ra, không nói không rằng đâm thẳng thứ thô to kia vào bên trong cúc huyệt của cậu.
'' Aah....ưm...aaaa...''
Cậu khẽ thở dốc, đôi mắt nước nheo lại nhìn anh đang đong đưa hông.
'' Ư...ha..ha..ahaa...''
Cậu khẽ nhắm mắt cảm nhận tốc độ của anh ngày càng nhanh. Vật to của anh đâm mạnh vào người của cậu, ma sát với vách tường tạo ra những tiếng bạch bạch ái muội, chiếc bàn dưới thân của cậu khẽ kẽo kẹt, vì dâm thuỷ đã ướt cả chiếc bồn ấy, dường như cậu cũng không chịu nổi sức mạnh của anh. Ra vào chục cái, anh cũng lên đỉnh, anh nhếch môi cúi xuống cắn một cái vào cổ của cậu, cùng lúc đó tinh dịch được bắn vào trong. Cơn đau đớn cùng khoái cảm khiến người cậu run rẩy, đôi mắt nước nheo lại như sắp khóc, cậu đưa tay ôm cổ, tức giận gào lên.
'' Thái Sơn anh là chó à?''
Anh nghe vậy chỉ cười, lật người cậu rồi đặt cậu chống tay xuống đất, nhấc mông cậu lên anh cười gian nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cậu ở trong mắt mình...
'' Hiệp nữa nhé!!''
Nói rồi lại cắn một phát vào vai cậu khiến cậu run lên. Vật nam tính đâm mạnh vào trong, cấp tốc di chuyển.
''Anh...anh...đừng...aa..đau quá!''
Câu nói của cậu ngắt đoạn, sung sướng thở dốc. Anh điên cuồng đâm vào bên trong của cậu, vừa đâm vừa cúi xuống cắn lên lưng trần của cậu.
'' Chết...tiệt...Ưm...đồ xấu xa...đồ khốn...ưm ''
Cậu cắn răng phun ra một chữ, chỉ một giây sau đó cậu đã phải rên lên một tiếng dài. Anh cười, thì thầm vào tai cậu:
'' Trừng phạt cái miệng nhỏ của em, nếu dám chửi bậy nữa, Tôi sẽ chơi em xuyên đêm ngay tại chỗ này.''
Cậu cắn môi im lặng, cố gắng kiềm nén lửa giận. Thầm mắng chửi anh là tên chết tiệt, tên xấu xa. Vừa cắn vừa đâm như vậy rất kích thích, chỉ đáng tiếc rằng nó rất đau, mỗi lần cắn của anh đều khiến cả người cậu đều run lên.
'' Ư...ha..ha..''
Người cậu run chuyển theo từng cái đâm sâu của anh, giọng điệu rên rỉ ám muội như sắp khóc, nghe cực kì kích thích thính giác, khiến anh chỉ muốn trêu chọc cậu nhiều hơn.
'' Aha...ha..đừng...đừng..cắn..''
Cậu nỉ non cầu xin, một giọt nước mắt lăn xuống, cậu nhìn vào gương như không còn nhận ra người rên rỉ chính là cậu. Anh vẫn đang điên cuồng vừa nhai cắn vừa xâm chiếm cơ thể của cậu, hoàn toàn không có ý định dừng lại. Trong khu rừng giữa ranh giới sống và chết, âm thanh rên rỉ và cầu xin yêu kiều của cậu liên tục vang lên, tiếng bạch bạch của hai cơ thể đang va vào nhau cũng ngày càng lớn, trên trán anh thấm đẫm mồ hôi, anh cúi xuống in lên gáy cậu một vết răng, sau đó lại nhếch môi cười...
Sau vài tiếng cả hai đã giải phóng những dục vọng trong cơ thể, anh lấy giấy lau tinh dịch dính trên người cậu và mặc quần áo cho cậu sao đó anh bế cậu ra xe dưới ánh mắt của ngạc nhiên của những người có mặt...
Phong Hào ngập ngừng, những từ ngữ cậu muốn thốt ra bị chặn lại bởi cảm giác bất lực. Cơn giận vẫn âm ỉ trong lòng, nhưng sự khó chịu lại đang dâng lên theo từng giây. Cậu cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng không thể tránh khỏi sự bực bội khi tình huống này dường như cứ tiếp tục căng thẳng hơn.
"Con mẹ nó... tôi cái nhiệm vụ rồi," Phong Hào nói, giọng đầy sự căm phẫn, ánh mắt không rời khỏi Thái Sơn, như thể cậu đang muốn tìm cách thoát ra khỏi sự áp bức này, dù biết rằng mình không dễ dàng thoát khỏi. Cảm giác không kiểm soát được cơ thể mình khiến cậu càng thêm bực bội.
Thái Sơn bật cười, âm thanh khô khan và lạnh nhạt, không có chút gì gọi là hối lỗi hay quan tâm. "Yên tâm," anh ta đáp, giọng đều đều và thản nhiên. "Đây chỉ là hình thức để chào đón cậu thôi."
Câu nói của anh không những không làm Phong Hào cảm thấy yên lòng, mà còn khiến cậu càng thêm cảm giác bị coi thường. Chỉ là một trò chơi, một hình thức để thăm dò, vậy mà Thái Sơn lại chơi đùa với cậu như thế. Cậu cảm thấy sự kiềm chế đã đến mức giới hạn, và cảm giác của một con mồi bị săn lùng đang lấn át toàn bộ lý trí của mình. Cậu không thể biết chắc liệu mình có thể giữ được cái tôi hay không trong tình huống này.
Trong không gian đầy căng thẳng ấy, mọi thứ như dừng lại một lúc, và Phong Hào chỉ biết im lặng, cố gắng tự nhủ rằng dù có thế nào, nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.
Về đến lán trại, không khí xung quanh có vẻ nặng nề và lạ lẫm. Mọi người đứng dạt sang hai bên, ánh mắt đổ dồn về phía Phong Hào. Một phần của cậu vẫn chưa thể thoát khỏi những cảm xúc hỗn loạn trước đó, nhưng sự xuất hiện ở đây dường như đã kéo cậu về thực tại.
Tên đại ca, người đứng đầu băng nhóm, vỗ tay một cái thật lớn, tiếng vỗ tay vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Mọi ánh mắt đều dồn vào Phong Hào, chào đón cậu một cách đầy khinh miệt và thách thức.
"Chào mừng cậu đã đến, Nicky," đại ca lên tiếng, giọng nói chứa đựng sự mỉa mai, như thể đây là một phần của kế hoạch hay thử thách mà bọn họ đã lên từ trước.
Phong Hào không phản ứng ngay, chỉ cảm thấy sự căng thẳng từ cái tên mới mà bọn chúng đã gán cho cậu. "Nicky" cái tên mà cậu chưa bao giờ sử dụng, nhưng giờ đây nó lại trở thành một phần trong trò chơi nguy hiểm này. Cậu gật đầu nhẹ, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông, giữ im lặng, không muốn để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Cảm giác bị theo dõi lại ập đến, nhưng Phong Hào vẫn đứng vững, không muốn bất kỳ ai có thể nhìn thấy sự dao động trong ánh mắt mình. Dù sao thì, trong thế giới này, chỉ có kẻ mạnh mới có thể tồn tại, và cậu phải tiếp tục với mục tiêu của mình, không để bất cứ trò đùa hay thử thách nào làm lạc hướng.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip