intro;

"Look at the mess I made. There's heartbreak everywhere I step."

***

Tựa như chìm đắm, tựa như tan ra.

"Anh thực sự không hiểu, em cho là điều gì phai nhạt đi?"

"Là sự tha thiết."

Một điều dần phai nhạt, mọi điều dần vụt tắt.

Juyeon cất lời, và rồi mối tình đầu của cả hai đứa đã kết thúc như thế, sau gần năm năm bên nhau.

Cũng không quá lâu sau cái đêm tôi thấy em hôn say đắm một người con gái khác trong nhà hàng quen của hai đứa. Chính xác là mười chín ngày, tôi đếm, thì điều này cuối cùng đã đến.

Có lẽ mãi về sau này, dù số lần trái tim tan vỡ đã đủ nhiều và những vết thương lòng đã đủ cũ, và dù bản thân thôi không còn vô vọng níu kéo, thì tôi vẫn nhớ da diết về đêm cuối thu ấy, bằng cả con tim và lí trí của mình.

Cơ thể tôi như vụn vỡ từ bên trong. Một dòng đau đớn chảy tràn từ đỉnh đầu, xuống cầu mắt, cuốn đi một nửa cảm xúc yêu thương không thể thốt thành lời níu kéo mà hoá thành chất lỏng ấm nóng toan tràn khỏi rèm mi; đến tai, dòng đau đớn ấy bỗng hoá thành cơn ù tai đặc sệt như tiếng râm ran không thực của hàng nghìn những con dế; tiếp tục cuộn đến yết hầu rồi lan nhanh đến mạng lưới dây thần kinh tạo nên cảm giác nóng rát, châm chích ở đầu ngón tay, ngón chân. Như thể hối thúc. Cuối cùng, tất cả chảy về lồng ngực, xô đẩy vào tim và bóp nghẹt hai cánh phổi. Dù quả tim có vùng vẫy thật mạnh những nhịp phản kháng trong lồng ngực, đến độ làm cho toàn thân tôi run rẩy, tôi vẫn cảm thấy khó khăn trong việc hớp lấy không khí. Tôi không thở được.

Tôi không kịp kiềm lại nước mắt. Giọt cay đắng đầu tiên vỡ tan trên má tôi trước ánh mắt bối rối không lí giải được của Juyeon.

Tôi muốn bỏ chạy khỏi nơi này.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip