- Chap 10 -
"Taerae à, cậu có chuyện gì tớ ân hận cả đời mất"
Vừa nghe tin Taerae, Jeonghyeon và Hiroto đã tức tốc chạy đến phòng y tế dù bây giờ đã hơn mười giờ khuya
Tiếng mưa ào ạt cùng tiếng sấm cứ thay phiên nhau làm con tim ai thêm hối hả, ánh đèn đường cũng không đủ soi sáng buốt giá cả tim can. Khi tới nơi, cả hai đã ướt sũng
Rõ là lúc chiều Jeonghyeon có giận Taerae nhưng anh không nghĩ tâm trạng Taerae đã tệ đến như vậy rồi. Taerae bị như vậy một phần cũng do lỗi của anh
Khi anh quay đi bỏ lại Taerae cũng vì bản thân ích kỉ không đặt mình vào tâm trạng của người khác. Khi nghe Hiroto giải thích về những chuyện Taerae đã trải qua trong hôm nay anh mới thấy bản thân mình đã sai. Anh đã định sáng mai sẽ gặp mặt cậu ở trường để xin lỗi mà thật sự liệu đã là quá muộn sao…
Jeonghyeon lạnh lùng khi nào giờ đây lại là một chàng trai khóc lóc như đứa trẻ khi thấy Taerae trên giường bệnh
Liệu lời xin lỗi lúc này của anh có chạm đến Taerae hay không, cho đến lúc cuối cùng cả hai cũng không thể nói lời tạm biệt à…
"Taerae à, cậu tỉnh dậy đi chứ, tớ xin lỗi mà "
"Này Jeonghyeon, cậu ồn ào quá đó, im lặng cho tớ nghĩ ngơi chút nào"
Nghe Jeonghyeon cứ nhận hết lỗi này tới lỗi kia vào mình, làm Taerae không thể nhịn cười được mà cất tiếng
" Taerae cậu tỉnh dậy rồi, tớ hứa sẽ không bao giờ làm cậu buồn nữa mà "
Park Hanbin từ bên trong bước ra nhìn Jeonghyeon "tổng tài lạnh lùng" mà giờ nói ra mấy lời sến rện vậy Hanbin chỉ biết lắc đầu
"Tớ nhắn tin cho cậu đến thăm, trong tin nhắn tớ có ghi Taerae không sao đâu cậu đừng lo nữa mà sao cậu làm như lần cuối nhìn thấy Taerae vậy "
"Mà tôi nghe Hiroto nói Taerae ở cùng phòng với cậu đó Hanbin, cậu làm gì để Taerae của tôi bị như vậy hả"
"Cậu nói ai cơ, người làm Taerae ra nông nỗi này là con người vô cảm như cậu đó"
Hiroto vội chen ngàng cuộc cãi vã cả hai" Taerae bảo không sao rồi hai người đừng cãi nhau chứ. Taerae à, tớ xin lỗi vì đã không ở bên cạnh cậu lúc khó khăn nhất"
Nói xong anh cúi người trước Taerae, thấy vậy cả Jeonghyeon và Hanbin cũng cúi đầu xin lỗi anh
"Các cậu đừng nhận hết lỗi mà. Tớ không sao, mà ở phòng y tế lạnh quá. Các cậu dìu tớ về ktx nha " Nụ cười lúm đồng tiền làm cả ba người nhẹ nhõm vì Taerae vẫn ổn
"Để tớ"
"Không để tớ"
"Taerae là phải để tớ dìu về"
Cả ba lại lao vào nhau giành xem ai mới xứng đáng dìu Taerae về làm anh chỉ biết cười trừ lúc này
Từ những giọt mưa nặng trĩu khi nào, giờ đây chỉ còn vương vấn vài hạt trên mái hiện. Khoảng trời sau cơn mưa xối xả lại trong veo như mặt hồ yên ả
Ít nhất sao rất nhiều chuyện không hay hôm nay thì cuối cùng kết ngày tình bạn của cả bốn người vẫn trọn vẹn như thuở ban đầu. Taerae cảm thấy trân trọng từng khoảnh khắc giờ đây hơn cả bởi anh hiểu sẽ phải sớm nói lời tạm biệt thật sự với họ
"Cảm ơn mọi người…"
___
Junhyeon về tới ktx, anh chỉ lẳng lặng nằm lên giường mà thở dài
Nhắm mắt cố đưa bản thân vào giấc ngủ để sự lo lắng về người con trai ấy vơi đi
Thể xác anh ở đây nhưng tâm hồn vẫn luôn hướng về Taerae…
___
Đêm qua có lẽ là một đêm dài,
Junhyeon chỉ nhắm mắt nhưng anh lại trằn trọc vì bóng hình ấy
Anh thức dậy từ trước cả khi bình minh ló dạng. Một mình tản dọc con phố vắng
Anh chợt nhớ ra tối qua quá lo lắng cho Taerae mà anh đã quên mất việc lấy quyển sách của mình trên sân thượng. Đây là thứ anh vô cùng trân trọng nhưng lúc ấy tâm trí anh chỉ có người đối diện
Đêm qua mưa cũng rất lớn, Junhyeon bước từng bước nặng trĩu lên sân thượng một lần nữa. Đúng là chả có hi vọng gì khi để quên quyển sách dưới cơn mưa nặng hạt
Anh lẳng lặng cầm quyền sách đã ướt đẫm nước lên. Từng con chữ đã phai mờ gần như không thể đọc được nữa. Đối với người khác đó có thể là điều nhỏ nhặt chỉ cần bỏ tiền mua cái khác là được nhưng đối với anh đó là cả một ước mơ, một hành trang đã luôn bên cạnh mỗi khi cô đơn nhất
Lúc này đây, anh lại thinh người dưới ánh bình minh đỏ
"Kum Junhyeon"
Tiếng gọi tên anh trầm ấm vừa đủ khiến anh quay lại
Một người con trai chạy đến trước mặt anh, cúi người cố để hai ánh mắt không chạm nhau
"Xin chào… tôi là Kim Taerae"
"Xin lỗi vì đêm qua đã làm phiền cậu, nếu không có cậu ở đó lúc ấy không biết bây giờ tôi sẽ như nào nữa, còn quyển sách cậu đang cầm, xin lỗi vì tại tôi nên nó mới bị như vầy"
Nhìn quyển sách ướt trên tay Junhyeon, anh vẫn cúi mặt không dám đối diện vì rõ ràng đêm qua Junhyeon lên đây chỉ để lấy thứ này nhưng vì anh mà Junhyeon lại bỏ quên lần nữa. Tiếc rằng lần bỏ quên này lại là lần cuối thứ trân trọng ấy còn nguyên vẹn
"Anh không sao là được rồi, cái này mua mới được mà"
Nhìn thấy Taerae đứng trước mặt anh xin lỗi bằng cả tấm lòng như vầy làm Junhyeon không thể trách nỗi một câu
"Quyển sách cậu luôn mang theo bên mình là Hoàng tử bé đúng không"
Junhyeon có hơi bất ngờ trước câu hỏi này của Taerae
"À…à đúng"
"Trưa hôm qua, lúc cậu ngồi đối diện, tôi đã thấy bìa sách trong tay cậu"
Nói rồi Taerae lấy trong cặp một quyển sách đưa cho Junhyeon
"Thật trùng hợp, tôi cũng rất thích nó. Tuy rằng cách diễn đạt khá khó có người đọc qua nỗi vài chương đầu, trong ấy có những đoạn mà phải thật sự trải qua mới hiểu được ý nghĩa nó mang lại. Cách cậu chú tâm vào đọc như vậy có vẻ cậu hiểu được quyển sách này hơn tôi"
"Tôi đọc gần hết rồi, cậu cứ giữ lại xem như lời xin lỗi vì chuyện hôm qua, cũng như lời cảm ơn vì đã bên cạnh tôi trong giây phút ấy"
Junhyeon không ngờ cái nhìn đối diện tưởng như chỉ lướt qua nhau, nhưng Taerae vẫn nhớ đến mình. Còn đưa cho anh đúng quyển sách ấy nữa
"Nhưng anh vẫn chưa đọc hết đoạn kết mà…"
Junhyeon định từ chối khéo lời cảm ơn này của Taerae
"Không sao, tôi sẽ đợi đến khi cậu đọc đến đoạn đó. Rồi khi ấy hai ta sẽ cùng nhau xem cái kết cả cuộc hành trình dài của chàng hoàng tử bé..."
Nghe câu nói này của Taerae, Junhyeon có chút đỏ mặt, chính Taerae cũng không ngờ mình sẽ nói vậy. Bầu không khí ngại ngùng dần bao trùm lấy cả hai trong sự im lặng
"Junhyeon à" Taerae vội nói tiếp để cuộc nói chuyện có thể tự nhiên hơn
"Tôi có một câu rất ưng ý trong tác phẩm này"
"Nếu cậu đến, chẳng hạn như lúc bốn giờ chiều, thì từ ba giờ, mình đã cảm thấy hạnh phúc rồi"
"Từ đêm qua tới giờ, tôi chỉ muốn thời gian trôi thật nhanh để gặp cậu lúc này. Không hiểu sao bên cạnh cậu tôi cảm thấy yên bình đến lạ…"
Junhyeon vẫn chăm chú lắng nghe Taerae dưới ánh bình minh ấy. Những lời anh nói ra như chạm đến con tim anh
"Vậy tôi sẽ nhận nó như lời cảm ơn nhé, cảm ơn anh, Kim Taerae "
Một chút nắng nhẹ thoáng đưa trong gió biếc, chút tia nắng làm hai bóng hình như tựa làm một. Ánh bình minh không chói lọi như ánh nắng ban trưa, cũng chẳng lụi tàn dần theo thời gian như nắng chiều. Chỉ đơn giản là xua tan màn đêm lạnh giá, rồi sẽ lại mang hai người tưởng xa lạ đến bên nhau…
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip