- Chap 5 -

Tiếng chuông trường vang lên phá tan khoảng lặng đang dằn vặt trong lòng Junhyeon

" Sắp trễ rồi " Junhyeon vội vàng chạy thật nhanh vào trong hội trường

Lúc này bên trong đã đông kín người. Nhưng nhờ dáng vóc cao ráo của mình Junhyeon vẫn có thể nhìn rõ phía sân khấu

Khi anh vào cũng là lúc thầy hiệu trưởng vừa phát biểu xong, thầy giới thiệu hội học sinh bước lên

Dù ở rất xa nhưng anh vẫn có thể thấy rõ người đang đứng trên sân khấu kia

Hình bóng không thể lẫn đi đâu được

Tầm nhìn của anh như thu bé lại chỉ bằng dáng vóc của người con trai ấy

" Xin chào, tôi là sinh viên năm ba - hội trưởng hội học sinh Kim Taerae "

Anh có chút bất ngờ khi nghe lời giới thiệu của Taerae. Người bạn lúc nãy anh còn tưởng là đồng niên với mình mà lại là sinh viên năm ba rồi

Không những vậy còn giữ chức vụ hội học sinh nữa. Có mơ cũng không dám nghĩ người mình va chạm lúc sáng lại vô cùng nổi tiếng trong trường

"Liệu anh ấy có nhớ mình không" một thoáng suy nghĩ hiện lên nhưng anh cũng sớm bác bỏ vì rõ ràng việc lúc nãy chỉ là sự cố. Hai người chạm mặt nhau chưa đến hai giây thì Taerae đã đi mất.

Giọng nói của Taerae khi phát biểu cuốn hút anh vô cùng. Dù có trong hội trường ồn ào nhưng từng câu từng chữ anh nói ra Junhyeon đều nghe rõ mồn một

"Tôi mong rằng tại mái trường đại học này sẽ là bức phát thảo đầu tiên cho cuộc đời của mỗi chúng ta. Hay xem nó như một phần thanh xuân đáng trân trọng…"

Không biết cảm giác của những người xung quanh như thế nào nhưng riêng Junhyeon. Câu nói gần như chạm vào trái tim anh

Làm vực dậy niềm tin vào tương lai trong anh dù lúc nãy chỉ là khoảng lặng lạc lõng bao trùm tâm trí

Bài phát biểu của Taerae cũng sớm kết thúc cùng cái cuối chào rời đi

Nhìn thấy anh đi vào sau sân khấu mà Junhyeon lại tiếc nuối. Anh đã mong bản thân có thể ngắm nhìn Taerae lâu hơn nữa

Hội trường tuy đông đúc người nhưng ngay khi hội học sinh bước xuống. Lối đi ra cửa hội trường không biết từ khi nào đã dạt ra hai bên mở lối đi cho họ

Đến chính Junhyeon còn trầm trồ trước bốn người này mà thốt ra những lời ngưỡng mộ
___

Rời khỏi phòng hội trưởng ngột ngạt lúc nãy. Điều đầu tiên mà Junhyeon muốn làm là có thể tham quan từng nơi trong trường

Đại học Seoul đã là ngôi trường nổi tiếng bậc nhất ở Hàn Quốc. Ngôi trường đã có lịch sử xây dựng lâu đời cũng biết bao thành tích

Nơi đầu tiên anh đến chính là sân trường rộng lớn. Lúc nãy vì đã trễ Junhyeon cứ thế chạy thật nhanh qua mà không để ý

Anh đứng giữa sân nhìn khoảng trời mênh mông lộng lộng gió. Một cảm giác thật dễ chịu đến không ngờ

Hít một chút khí trời thôi, cậu học sinh phấn khởi trong Junhyeon đã trở lại

Anh quyết định sẽ xuống căn tin để kiếm thứ gì đó bỏ bụng chứ nãy anh đi cũng gấp nên chưa ăn sáng gì cả

Vừa bước xuống, anh bị choáng ngợp vì khung cảnh động nghẹt trước mắt.
Tất cả là vì mọi người nghe ngóng được F4 sau khi rời hội trường sẽ xuống căn tin

Gần như chỉ vài phút ngắn ngủi trên sân khấu đã đủ làm mê mẩn biết bao con người lúc này

Thật sự Junhyeon không để tâm đến đám đông, anh vội mua đồ ăn sáng rồi kiếm cho mình một chỗ ngồi, ăn xong anh chỉ đeo chiếc tai nghe để không bị những tiếng ồn xung quang làm phiền

Anh lật quyển sách đọc dở tối qua ra mà dần thả hồn vào trong "thế giới" của riêng anh…

"Bạn chắc sẽ tưởng tượng ra nỗi kinh ngạc của tôi, vào lúc mờ sáng, khi một giọng nói nhỏ nhẹ ngộ nghĩnh đánh thức tôi dậy. Cái giọng ấy nói:

– Nếu anh vui lòng... xin vẽ hộ tôi một con cừu!

– Cái gì?

– Xin vẽ hộ tôi một con cừu...

Tôi nhảy dựng lên như là bị sét đánh. Tôi dụi mắt. Tôi đã nhìn thật kỹ. Và tôi thấy một cậu bé thật khác thường đang nhìn tôi với vẻ nghiêm trọng. Đây là bức chân dung đẹp nhất mà về sau tôi vẽ được về cậu bé ấy…"

Tiếng ồn không biết từ đâu kéo đến khiến Junhyeon bị gián đoạn

Anh ngược mắt nhìn lên

Đôi mắt anh một lần nữa chạm vào ánh mắt ấy

"Kim…Taerae đang ngồi đối diện mình sao?"

Trong lúc anh đang mãi mê trong "thế giới" của mình thì không biết từ khi nào cả Taerae, Hanbin, Jeonghyeon, Hiroto lại vô tình ngồi trước mặt anh

Bọn họ đi đến đâu cũng có cả một fanclub đi theo phía sau nên mới có tiếng ồn bất chợt cắt ngang suy nghĩ Junhyeon

Chỉ là cái nhìn vô tình chạm phải nhau thôi mà đã khiến cho Junhyeon rung động

Anh đã định nhân dịp này để có thể lại gần làm quen cũng như xin kakao của Taerae nhưng…

"Thái độ của cậu làm tôi khó chịu rồi nha Taerae"

Một câu nói gần như chứa biết bao nỗi uất ức của một người trong đám bọn họ khiến cho Junhyeon nhận ra mọi chuyện nghiêm trọng hơn anh nghĩ

Jeongyeon cứ thế bước đi không thèm để ý Taerae đang cảm thấy như nào mặc cho lời can ngăn của Hanbin và Hiroto

Xung quang thì xì xào to nhỏ những lời bàn tán không hay

"Kim Taerae chắc làm gì quá đáng lắm nên Jeongyeon mới giận như vậy đó"

"Chưa gì đầu năm mà đã gây gổ với nhau rồi "

"Mới nãy còn nói cười thân thiết lắm mà, chắc bằng mặt chứ không bằng lòng nhau"

Mặc kệ những lời lẽ ấy thứ duy nhất mà Junhyeon chú ý lúc này chỉ là Kim Taerae

Khuôn mặt ửng đỏ, nước mắt thì không biết từ đâu dần tuông ra

Khi sáng anh gặp cậu cũng hình ảnh đó

Điều gì đã khiến cho Taerae thành ra đến nỗi vậy chứ…

Rõ ràng khi phát biểu anh đã cười rất tươi mà. Nụ cười của Taerae cùng má lúm đồng tiền mới lúc nào truyền cho Junhyeon biết bao động lực

Nhưng những lúc anh thật sự có thể quan sát cậu rõ nhất lại đều là những giọt nước mắt buồn bã

Junhyeon vẫn nhìn Taerae, chỉ Taerae cúi mắt xuống nhìn chiếc điện thoại trên tay gần như không nhận ra sự tồn tại của Junhyeon

Hai người chỉ ngồi đối diện nhau. Không một lời nói, không một cử chỉ, đơn giản là ánh nhìn từ một người đã rung động trước người còn lại

Khoảng lặng của Junhyeon và Taerae cứ như ngưng đọng được cả không gian và thời gian…

Mọi người kéo đến hóng chuyện ngày càng đông, rõ ràng với tâm trạng hiện tại của Taerae mà còn nghe những lời bàn tán ấy sẽ càng tệ hơn nữa

Hanbin nhanh chóng dìu Taerae ra khỏi cái cảm xúc tiêu cực lúc này

"Đi thôi Taerae, Hiroto có đi nói chuyện với Jeonghyeon rồi, không sao đâu"

"Cảm ơn cậu Hanbin" Taerae thì thầm nhỏ

Hai người họ nhanh chóng rời khỏi đây, tránh xa những lời bán tán

Chỉ Junhyeon vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn hình bóng người con trai đang khuất dần…

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip