Chương 10.1

      Sáng sớm ngày 30, sau khi ăn xong bữa sáng do lão mẹ chuẩn bị, YoSeob rời nhà. Lên tàu điện ngầm, ngay lập tức hắn lấy di động ra để lên mạng vào trang tin tức New York. Chính giữa trang nhất là bức hình chụp một thanh niên đang khóc cực kì thê lương, tay hắn khẽ vuốt nhẹ lên khuôn mặt của người trẻ tuổi ấy. Khi nhìn bức ảnh này, tâm hắn không khỏi trùng xuống.

        “Hôm qua, Son DongWoon đã giao nộp cho cảnh sát một bằng chứng hết sức quan trọng. Bằng chứng này là đoạn ghi âm cuộc đối thoại cuối cùng giữa YoYo với Goo DanHae vào ngày anh chết. Cục trưởng cục an toàn thương mại Lee GiKwang nhận định rằng đoạn ghi âm này kết hợp với lời khai của các nhân chứng đã tạo cơ sở pháp lý vững chắc nhằm xác nhận công ty thương mại KaRa là một công ty chuyên lừa đảo ăn cắp các bí mật thương mại. Trong đó Goo HaRa – vợ của Yong JunHyung là một trong những thành viên chủ chốt”.

      “Chân tướng đằng sau cái chết của người hai năm trước bị đồn là ‘yêu người sinh hận’ không chỉ lấy cắp bí mật thương mại của “CUBE”  mà ly kỳ hơn còn cùng Goo DanHae đồng quy vu tẫn – cố phó tổng giám đốc của “CUBE'' - YoYo đã được hé lộ. Sự thật này đang được công chúng hết sức quan tâm. Các bằng chứng hiện có cho thấy YoYo không hề phản bội lại CUBE. Tất cả những việc trước kia đều vì phát hiện ra bí mật của Goo DanHae và Goo HaRa nên anh lọt vào bẫy rập, vu hãm của chúng. Cục cảnh sát New York kết hợp với cục an toàn thương mại đang tiếp tục điều tra làm rõ sự việc”.

       “Đoạn ghi âm cho thấy, sở dĩ YoYo giết Goo DanHae là để giúp Goo HaRa thoát khỏi sự khống chế của y, tạo cơ hội mới  cho cô ta một lần nữa bắt tay làm lại, bắt đầu cuộc sống hoàng tử cùng công chúa đầy hạnh phúc. Tình cảm của YoYo đối với tổng giám đốc CUBE – Yong JunHyung đã làm rất nhiều người quan tâm tới vụ án này phải cảm động. Trước sảnh trụ sở của tập đoàn ‘CUBE’ hiện đang có nhiều người đồng tính diễu hành thị uy nhằm khiển trách sự tuyệt tình cùng những thương tổn mà Yong JunHyung đã gây ra cho YoYo. Ngoài ra, trong buổi họp báo, người thân duy nhất của YoYo – DongWoon đã có một đoạn phát biểu với báo chí làm người ta không khỏi thương cảm.

         “Anh tôi không làm sai điều gì. Nếu bảo anh ấy sai thì có lẽ cái sai duy nhất đó là anh ấy đã yêu một người đàn ông, đã yêu Yong JunHyung. Không chỉ làm anh tôi tổn thương, Yong JunHyung cuối cùng còn bức tử anh ấy. Mà sau những việc đã làm, Goo HaRa cũng chẳng hề có chút áy náy, vẫn về sống với JunHyung. Kể từ ngày anh tôi chết đến nay, ngay cả một lời xin lỗi, cô ta cũng chưa từng nói qua. Anh tôi chết rất tức tưởi, tôi nhất định phải đòi lại công bằng cho anh mình từ những kẻ đó”.

        “Vụ án trước mắt đã tiến thêm được một bước trong việc thu thập chứng cứ. Tuy nhiên đến cuối cùng HaRa sẽ phải nhận mức án như thế nào thì vẫn khó mà trả lời được. Hiện tại, để giúp HaRa tránh khỏi việc phải ngồi tù, JunHyung đã mời tới vị luật sư tốt nhất của Hoa Kỳ – Jones. Yong JunHyung vì Goo HaRa mà cùng với người bạn lâu năm trở mặt thành thù, nay chân tướng đã bị vạch trần, anh ta vẫn một mực đứng về phía vợ. Qua việc này, có thể thấy anh ta cực kì yêu thương vợ mình. Tuy nhiên những hành động hiện nay của Yong JunHyung đang vấp phải rất nhiều lời chỉ trích, trước những chỉ trích đó, anh vẫn bảo trì sự yên lặng như trước”.

           YoSeob click vào video cập nhật diễn biến mới nhất của vụ án trên trang mạng. Trong đoạn băng ghi hình này xuất hiện khá nhiều người, hình ảnh cuối cùng là một người đàn ông thực gầy  từ cục cảnh sát đi ra, thần sắc bình tĩnh, trước những câu hỏi không ngừng của phóng viên người đó vẫn thủy chung bảo trì sự im lặng. Đến tận lúc đã lên xe, anh cũng không mở miệng.

          “Này chàng trai, cậu không sao đấy chứ?”.

      YoSeob mê mang ngẩng đầu, một chiếc khăn tay xuất hiện trước mặt hắn.

        “ Chàng trai cậu không sao chứ?” một ông lão nhìn thực hiền lành lo lắng hỏi đồng thời đem khăn tay nhét vào trong tay hắn: “Khóc được là tốt rồi đừng để việc nó lẩn quẩn  mãi trong lòng”.

         “Cám ơn…” YoSeob cầm lấy cái khăn tay, lau đi nước mắt không biết từ lúc nào đã tràn khỏi khóe mi. Hắn tắt máy đi.

         “Cậu thất tình hả?” ông lão nhiệt tâm hỏi rồi lại thở dài: “Mọi người hầu như ai cũng phải trải qua thất tình. Thất tình tuy rằng thống khổ nhưng đồng thời cũng khiến con người ta kiên cường hơn. Chàng trai, cậu vẫn còn trẻ tương lai sẽ còn gặp được nhiều người, sẽ gặp được một tình yêu mới. chuyện thương tâm khóc thì cũng đã khóc rồi. Nói không chừng đến lúc có bạn gái mới nhớ lại lúc này cậu lại cảm thấy mình thật ngốc đấy”.

       YoSeob nở nụ cười, cất cái thanh âm nghèn nghẹt : “Ông a. Cháu không có thất tình, chỉ là nhìn thấy một việc nên xúc động thôi”.

         Ông lão cười lớn vài tiếng, vỗ vỗ bờ vai hắn: “Còn biết cảm động cơ à, chàng trai tốt lắm”. Câu nói này khiến cho YoSeob không khỏi bối rối. Đúng lúc đó, tàu đến ga, ông lão chống gậy đứng lên sau khi nở nụ cười cổ vũ với hắn liền xuống tàu. YoSeob nói lời chào tạm biệt với ông lão xong, hít sâu mấy hơi rồi bật lại điện thoại.

         Tàu từ từ chuyển động rời ga, YoSeob ấn nhẹ vùng trán giữa hai lông mày

         Không thể để bọn họ tiếp tục làm mấy chuyện ba lăng nhăng này nữa. ‘Anh’… bây giờ trông còn gầy hơn hắn.

         Giương mắt nhìn xem mình còn mấy trạm nữa thì đến, YoSeob kêu lên một tiếng “A” thảm thiết khiến không ít người quay đầu lại nhìn. Hắn đi quá bến mất tiêu rồi!!

       YoSeob buổi sáng tràn đầy ‘sinh lực’ cuối cùng cũng lết được đến phòng tập, mọi người đã có mặt đầy đủ, thấy hắn tới liền lại gần quan tâm hỏi

        “Seobie, nhóc có thật không có việc gì không đấy? mấy ngày nay tâm trạng nhóc có vẻ không được tốt lắm”.

         “YoSeob có chỗ nào không thoải mái cứ nói, không phải dấu diếm, bọn tôi rất lo lắng đấy”.

         “YoSeob, trận đấu ngày mai có bọn tôi rồi, cậu cứ ở ngoài sân nghỉ ngơi đi”.

         “YoSeob, nhiệm vụ quan trọng nhất của cậu hiện tại là chăm sóc sức khỏe cho tốt, bằng không lúc bọn tôi đi New York cũng không cho cậu đi đâu nha”.

       Ngay vào lúc đồng đội vây quanh quan tâm hỏi, một chậu nước lạnh như dội vào đầu hắn, YoSeob vội vã nắm lấy tay JinSuk: “Chúng ta đi New York?”. Vào giờ phút này lòng hắn không khỏi hoảng hốt.

         JinSuk cười hắc hắc đầy xấu xa: “Nếu sức khỏe cậu mà không tốt thì chỉ có chúng tôi không có cậu đâu đấy”.

          Phó đội trưởng LeeJoon lúc này mới ra tiếng: “JinSuk cậu không được dọa YoSeob” rồi anh cười cười giải thích: “YoSeob, Hiệp hội các trường Đại học Mỹ mời Hàn Quốc, Triều Tiên, cùng đại lục tổng cộng 5 trường đại học cao đẳng vào tháng sau tức là ngày 20 tháng 1 sang New York tham gia  giải bóng rổ giao lưu Hoa Kì – Hàn Quốc. Chạng vạng ngày hôm qua huấn luyện viên thông báo cho bọn anh biết, cậu không tới nên còn không biết”.

       “YoSeob, bọn anh rất muốn cậu cùng đi, cậu cố trăm vạn lần đừng có lăn quay ra đấy nhá” Hươu cao cổ ôm lấy cổ YoSeob “Cậu cho dù có phải dùng đến mặt nạ dưỡng khí cũng phải cố mà bò lên máy bay đấy”.

“ YoSeob cậu không đi bọn tôi thấy bất an a” SeungHo (chưởng môn) cũng chêm thêm một câu.

“ YoSeob, cậu cố đi đi” vốn kiệm lời nhưng hôm nay Mir cũng mở miệng nói.

“Ha ha, YoSeob, cậu mà không đi thì đồ ngon ở Mĩ một mình tôi độc hưởng rồi ha ..ka ka” JinSuk tiếp tục ‘ném đá vào mặt hồ đang phẳng lặng’.

“Mĩ làm gì có đồ ăn ngon, thức ăn ở Hàn ngon hơn nhiều” YoSeob bĩu môi, sau đó hai tay chống nạnh “Mọi người muốn tống trách nhiệm cho tôi chứ gì, không có cửa đâu”

“Kia còn cửa sổ thì sao”.

“Cũng không có”

“Bay vô được không?”

JinSuk cầm lấy một cái cán dài.

YoSeob nhéo nhéo hai má hắn hung tợn nói: “Càng không được”.

“Ha ha a…” Cũng không cảm thấy đau, JinSuk ngây ngô cười khúc khích.

“Nháo đủ chưa? Nháo đủ thì bắt đầu vào luyện tập thôi! YoSeob cậu hôm qua không tới hôm nay nhớ bổ luyện” đội trưởng nghiêm khắc mở miệng anh em đội viên lập tức ngoan ngoãn chấm dứt đùa nghịch, chạy bộ chạy bộ, luyện ném bóng, luyện ném bóng, bổ luyện, bổ luyện.

“YoSeob ”

“Đội trưởng”.

Buổi huấn luyện ác quỷ kết thúc, DooJoon ôm bóng rổ lại gần nói: “Tôi hi vọng chuyến đi New York này có mặt cậu”

YoSeob giơ tay phải lên thề: “Em nhất định đi”.

“Ừ” DooJoon gật gật đầu, ôm quả bóng rời đi, bất quá đi được hai bước, anh đột nhiên quay đầu nói thêm một câu: “HyunSeung… rất lo lắng cho cậu đấy” rồi không để YoSeob có cơ hội kịp phản ứng, anh nhanh chóng ly khai.

“HyunSeung?” YoSeob xoay người nhìn bóng dáng đội trưởng rời đi, qua một hồi lâu, lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ đây là trong truyền thuyết ‘có gian tình’ mà lão mẹ thường nói đến?”.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip