Bốn giờ sáng, chiếc Porsche màu đen chạy như bay trên con đường vắng vẻ, giống như con báo nhỏ chạy trốn, vội vàng muốn đến bên cạnh một người nào đó.
Bàn tay cầm lái đang run rẩy. Đúng vậy, hắn đang sợ.
Vương Tuấn Khải đấu với An Viễn nhiều năm như vậy, hai bên đều hiểu rõ đối phương. An Viễn giờ là đang muốn sống chết với hắn. Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy sợ. Hắn sợ Vương Nguyên sẽ bị thương. Nhưng mà hắn đã nghĩ kỹ rồi, nếu hôm nay hắn chết ở nơi này, nhất định phải dẫn Vương Nguyên đi theo, hắn không thể để cậu cô đơn trên thế giới này.
Vương Tuấn Khải không biết Lưu Chí Hoành, nhưng chuyện của Lưu Chí Hoành giống như một lời cảnh báo đối với hắn. Nếu không quyết tâm dạy Vương Nguyên kiên cường thì không nên để cậu cô đơn ở nơi này mà đau khổ. Vì hắn đã quá mức cưng chiều cậu, cho nên hiện tại không có đường lui, nếu hôm nay hắn chết ở đây, nhất định phải mang theo Vương Nguyên. Bởi vậy, Vương Tuấn Khải tự nói với mình, tuyệt đối không thể để cho An Viễn thắng được, đấu đá nhiều năm như vậy, Vương Tuấn Khải hắn tuyệt đối không thể bại trận ở nơi này.
Gió buổi sáng lành lạnh, thổi tung mái tóc ngắn tới mang tai của Vương Nguyên. Tóc của cậu vẫn mềm mại như trước, bị gió thổi qua, rơi trên mặt, làm cậu có cảm giác hơi ngứa. Vương Nguyên mím môi, đem vết máu bên môi liếm vào.
An Viễn không còn làm gì nữa, nhưng không có nghĩa là những người khác sẽ không làm.
Nhưng mà cũng không đến mức không chịu được. An Viễn không có chơi đùa thái quá, thân thể Vương Nguyên không tốt, An Viễn tay đấm chân đá làm thân thể cậu bắt đầu nóng lên, toàn thân giống như lò lửa, cậu chỉ mặc một cái áo mỏng, bị vứt bỏ bên ngoài nhà máy trên sườn núi. Gió lạnh gào rít thổi bên tai cậu, là thứ dùng để duy trì sự tỉnh táo cho cậu lúc này. An Viễn ngồi dưới gốc cây bên cạnh, buồn bực uống rượu.
Nhìn bộ dáng sắp chết của Vương Nguyên, An Viễn hừ lạnh, nói: "Dù thế nào, người ở bên cạnh Vương Tuấn Khải, cũng không nên là cậu."
An Viễn hận Vương Tuấn Khải tới cực điểm. Đúng là hai người đấu đá đã nhiều năm, cũng có chút bội phục đối phương, kẻ thù và bạn bè, khoảng cách giữa chúng chỉ là một đường thẳng mà thôi. An Viễn nhớ lại, đột nhiên sắc mặt trở nên âm u, đứng dậy. Dùng sức đá vào người Vương Nguyên, cậu kêu rên một tiếng, sau đó không còn tiếng động nào khác.
An Viễn ngồi xổm xuống, lấy ngón cái và ngón trỏ dùng sức nắm lấy cằm Vương Nguyên, bắt cậu ngẩng đầu lên nhìn mình: "Nếu hôm nay Vương Tuấn Khải chết ở đây, tôi sẽ thay hắn cảm thấy thật đáng tiếc, nếu tôi có thể dựa vào một đám vệ sỹ nhỏ bé mà quật ngã được Vương Tuấn Khải, tôi sẽ xem thường chính mình."
"Vương Tuấn Khải sẽ là người chiến thắng." Âm thanh nồng nặc giọng mũi của Vương Nguyên vang lên, đầu cậu giờ đang đau như muốn vỡ ra.
Lần đầu tiên Vương Nguyên cảm thấy mình cực kỳ kiên cường, không khóc, cũng không kêu rên, càng không cầu xin tha thứ. Cậu rất sợ đau, nhưng càng sợ ánh mắt xem thường của người này. Thực sự cậu không muốn yếu đuối trước mặt những người này, cậu phải đợi Vương Tuấn Khải tới, sau đó cực kỳ kiêu ngạo nói cho hắn biết: "Vương Tuấn Khải, em rất ngoan nha, không khóc này, anh xem, em cũng không sợ hãi nữa đó."
Cậu muốn được Vương Tuấn Khải tán thưởng, cậu muốn lấy sự kiên cường của mình đổi lấy một cái ôm của Vương Tuấn Khải.
"Đến cuối cùng ai là người chiến thắng? Chúng ta đều không biết trước được." Đột nhiên An Viễn cười giễu cợt. Ngay sau đó, hắn giơ tay cho Vương Nguyên một cái tát: "Đừng nhìn tôi như vậy."
"Vương Tuấn Khải sẽ không chết." Vương Nguyên bình tĩnh nói: "Vương Tuấn Khải sẽ không chết, An Viễn, Vương Tuấn Khải vĩnh viễn là người thắng, anh ấy sẽ không chết, Vương Tuấn Khải sẽ không chết..."
"Câm miệng, cậu câm miệng cho tôi." Hai mắt An Viễn tràn ngập tơ máu, hung ác nhìn chằm chằm vào Vương Nguyên, tiếp đó vung tay cho Vương Nguyên liên tiếp mấy cái tát, làm cho Vương Nguyên đang hoa mắt chóng mặt nay lại càng thêm mơ hồ.
"Xoẹt!" Âm thanh bén nhọn vang lên cùng với động tác của An Viễn, một phần vải áo mỏng của Vương Nguyên bị xé rách.
Vương Nguyên hoảng sợ lùi thân thể về phía sau, hai cánh tay bị trói sau lưng, cuối cùng vẫn không chạy thoát khỏi bàn tay của An Viễn.
Hắn hung hăng đè Vương Nguyên xuống đất, lạnh nhạt cười ra tiếng: "Ngược lại tôi đây giờ lại muốn nhìn xem cậu đã hấp dẫn Vương Tuấn Khải như thế nào."
"Không bao giờ..." Vương Nguyên há miệng thở dốc, chỉ có thể vô lực nói ra ba chữ này... Vương Tuấn Khải... Vương Tuấn Khải... Thân thể Vương Nguyên run rẩy cố gắng tránh né bàn tay đang tuỳ ý làm loạn trên người mình.
"Cút." Giọng nói của Vương Tuấn Khải tại nơi vắng vẻ như thế này, có vẻ trở nên đặc biệt mạnh mẽ.
Hắn đau lòng nhìn gò má sưng húp của Vương Nguyên, không dám nhìn xuống, hắn sợ những vết thương ẩn giấu bên dưới sẽ làm hắn phát điên. Vương Tuấn Khải buộc chính mình rời tầm mắt ra khỏi người Vương Nguyên, đưa lên mặt An Viễn: "Tôi tới rồi, thả Vương Nguyên ra."
Vương Tuấn Khải âm thầm đánh giá mười mấy người đàn ông đang vây quanh mình, chỉ có thể kéo dài thời gian, dựa vào một mình hắn với hai bàn tay không, quả nhiên phần thắng chỉ là con số không.
"Cuối cùng anh cũng tới." Vương Nguyên nở nụ cười, mỗi lần phải chịu đau khổ, cậu luôn hi vọng một phút sau Vương Tuấn Khải sẽ giống như anh hùng mà xuất hiện, cứu cậu đi.
"Không sao đâu, anh tới rồi." Vương Tuấn Khải cười cực kỳ dịu dàng: "Nguyên Nguyên, anh đảm bảo, chuyện này sẽ không bao giờ có lần thứ hai nữa đâu."
"Đương nhiên không có lần nữa, bởi vì hôm nay là ngày chết của mày." An Viễn đứng lên, đẩy Vương Nguyên về phía sau, một người đàn ông khác lập tức giữ lấy cậu.
"Nhà họ An vẫn cực kỳ giỏi về khoản dùng thủ đoạn hèn hạ." Vương Tuấn Khải giơ tay lên, cởi cúc áo nơi cổ tay. Vuốt tóc, hắn nhàn nhạt hỏi: "Lần này, mày muốn gì?"
Thật ra gương mặt An Viễn cực kỳ anh tuấn, những người trong nhà họ An đều giàu có, đều cưới những cô gái xinh đẹp để giữ dòng giống, cho nên đời sau đương nhiên không xấu chút nào. Nhưng mà gương mặt An Viễn bây giờ có chút vặn vẹo và hung dữ, gã cực kỳ hận bộ dáng nắm chắc phần thắng kia của Vương Tuấn Khải, gương mặt kiêu căng mà bất cần. An Viễn nắm chặt khẩu súng lục trong tay, từ từ giơ lên: "Tao... cái gì cũng không muốn, Vương Tuấn Khải, mày còn nhớ An Ninh không?"
Vương Tuấn Khải nhíu mày, không trả lời.
An Viễn tiếp tục nói: "Nhiều năm như vậy, mỗi lúc trời tối tao đều nghĩ tới An Ninh, thật ra thì lúc trước mày sắp xếp để An Ninh bên cạnh tao thì mày đã thắng rồi, giờ cái gì tao cũng không muốn, thứ tao muốn, là mạng Vương Tuấn khải mày mà thôi. Tao rất muốn An Ninh, nhưng mà tao không hối hận... Không hối hận vì chính tay tao giết chết An Ninh."
Hai mắt An Viễn ôn nhu đỏ bừng tràn đầy tơ máu, hai mắt của hắn, nhìn thấy gương mặt còn vương nét cười của An Ninh vẫn không thay đổi chút nào. Một người trong sáng như vậy, lại cam tâm tình nguyện vì hắn mà uỷ thân nằm dưới mình, An Ninh...An Ninh... Cái tên thật đẹp.
Lần đầu tiên gã gặp An Ninh là một ngày mùa đông, tuyết rơi đầy đất, cậu cầm hồ sơ lý lịch tới và mỉm cười nói với gã: "Tên tôi là An Ninh."
An Viễn cũng cười cười: "Vừa hay, tôi cũng họ An, vậy thì cậu được chọn đi, những người khác không cần vào phỏng vấn nữa."
----------------------------
11/12/2016
.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip