Chapter 4 : Day 5 ( Continued )

Update update nha

Attention everybody :

Hôm nay mị.....

Bị bệnh :3 ahihi. Buồn nữa :"((

Mị chả biết làm gì hết toàn chơi game hoi. Chán lắm luôn á

Ai gợi ý cái gì cho mị làm i :3

Dù sao thì đọc vui

( PS: chap trước ít vote quá T^T có lẽ chap đó không hay. Buồn )

----------------------------


-Coffee của anh đây, Sans..và um..cảm ơn về vụ lúc nãy..

Tôi đặt nhẹ tách coffee lên bàn, lí nhí nói lời cảm ơn lần nữa. Sans nhướng mày khó hiểu nhìn tôi

- Doll, cô cảm ơn tôi khi nãy rồi. Thật sự thì không có gì đâu! Chỉ là tôi vô tình muốn ghé qua tiệm cô xem thử ai ngờ bắt gặp cảnh tượng này

Tôi cúi thấp đầu, cười gượng gạo

- hah...xấu hổ thật, để anh bắt gặp chuyện này...

Tôi lấy chiếc khay bưng bê che đi nửa khuôn mặt lại, mím môi như chực chờ muốn khóc. Nhưng tôi cố nuốt những giọt nước mắt không đáng ấy xuống, cố nở nụ cười nhẹ

- Tôi không ngờ hắn ta tìm được nơi tôi làm việc...

Tôi thở hắt một cái đầy mệt mỏi, vốn dĩ định mở miệng chúc Sans dùng ngon thì anh ta lại lên tiếng trước tôi

- hey Sweetheart, cô đang rảnh mà, đúng không?

Tôi nhìn xung quanh, quán khá là vắng, rồi xoay lại nhìn thẳng vào mắt Sans nhẹ nhàng gật đầu

- Vâng, vì gần trưa nên mọi người có lẽ đi dùng bữa cả rồi

Tôi nhìn thấy Sans gật nhẹ đầu tỏ vẻ hiểu ý

- Ừ, thế thì ngồi đây trò chuyện cùng tôi. Tôi sẽ rất là cô đơn nếu không có ai nói chuyện đấy

( I'm ganna be so bonely if nobody talking to )

Tôi để lộ ra một nụ cười khúc khích, gật đầu đồng ý

- pffs, Um..c-cũng không tệ. Tôi có thể bầu bạn cùng anh.

Tôi kéo chiếc ghế gỗ ra ngồi xuống, rồi lặng lẽ nhìn khung cảnh xung quanh quán

- nói thật thì...khó khăn lắm tôi mới có thể mua được chỗ này để mở cửa tiệm...c-cách đây không lâu.. vì chuyện đó nên tôi buộc phải chuyển nhà đi. Và bắt đầu một cuộc sống mới...tôi chỉ không ngờ là...

Tôi thở dài cúi thấp mặt xuống, buồn bã. Sans đặt ly coffee của mình xuống, thắc mắc

- Về cái tên đàn ông ấy - cái tên Charlin ấy, hắn bảo hắn sẽ tìm cách trả thù. Cô nghĩ hắn có thể không?

Tôi khúc khích, cười giễu bản thân

- đương nhiên là hắn có thể, anh thấy đó, hắn tìm được chỗ tôi làm, nên việc hắn tìm được nhà tôi cũng là việc sớm hay muộn mà thôi..tôi nghĩ chắc mình sẽ phải chuyển đi nữa...

Tôi nở nụ cười nhạt nhìn Sans, còn anh ấy thì nhướng mày hỏi lại

- Cô hiện đang sống ở đâu?

Tôi ngẫm nghĩ lại rồi đáp

- Umm,..t-tôi có một căn hộ nhỏ gần đây, nhưng nó chỉ là một căn hộ tôi thuê thôi...

Bất ngờ Sans lục lọi chiếc áo khoác dày cộm của anh ta, là một chiếc điện thoại. Sans nhìn tôi, còn tôi thì ngơ ngác vẫn chưa hiểu

- Số điện thoại của cô Doll, nếu có tôi ở đó tôi không nghĩ tên chết bầm ấy dám làm gì cô đâu

Tôi xua tay khó xử

- k-không cần phải phiền anh đâu, Sans. T-tôi tự lo được mà

Sans bật cười lớn

- Baby à, cô không thể. Cô thực sự nói dối rất là tệ

Tôi ngượng ngùng, cúi thấp đầu xuống che đi khuôn mặt, lí nhí

- n-nhưng..tôi không muốn phiền anh..lỡ anh gặp chuyện gì..t-tôi có chết cũng không hết ân hận...

Lần này tôi nghe tiếng cười của Sans còn lớn hơn nữa

- Doll à, tôi là một bộ xương biết di chuyển. Tôi là một con quái vật-

Tôi hét lớn ngắt lời Sans khi nghe anh ta nói như vậy

- K-không! Anh không phải là quái vật!

Tôi thấy Sans lộ vẻ mặt bất ngờ và khó hiểu, tôi mới xấu hổ lầm bầm

- A-Anh là một người tốt..tôi chắc chắn điều đó...C-Con người..mới thực sự là quái vật...

Lần này tiếng cười của Sans nhẹ hơn, giọng nói trầm ấm đầy ma mị lần nữa lại vang lên

- Heh, có lẽ vậy. Nhưng để tôi nói xong đã Dollface. Tôi có phép thuật, tôi chắc chắc là tên khốn Charlin ấy chẳng thể đụng vào người tôi. Một con người tép riu nhỏ bé thì làm được gì tôi. Thế nên...Nhanh nào Doll~

Tôi thấy Sans chuyển điện thoại của anh ta qua cho tôi, tôi ngập ngùng

- t-thực sự là...t-tôi không phiền anh chứ?

Sans gật đầu, trêu tôi

- không hề, ngược lại tôi muốn quang minh chính đại xin số của cô Honey à

Tôi phì cười, cái lý do gì mà dễ thương thế. Có lẽ...anh ấy sẽ giúp được mình..chỉ là số điện thoại thôi mà. Có gì mà to tát đâu

Tôi gật đầu, đưa tay ra đón lấy chiếc điện thoại và nhập một dãy số. Xong xuôi tôi trả lại cho Sans

- Um..xong rồi ạ

Tôi thoáng thấy Sans nở một nụ cười hài lòng, tôi càng thấy khó hiểu hơn

Tôi chỉ là một con người bé nhỏ và không quan trọng. Tại sao anh ấy lại để tâm đến tôi nhiều đến như thế? Tôi không hiểu....

Tại sao Sans lại bận tâm đến mình nhỉ?

Vô vàn thắc mắc cứ nhảy nhót trong đầu tôi khiến tôi vô tình bơ Sans đi, cho đến khi một bàn tay lạnh lẽo áp lên má tôi. Tôi giật thót

- !!!

Tôi chớp chớp đôi mắt khó hiểu lên nhìn Sans

- cô không trả lời tôi, tôi chỉ sợ cô bị cảm hay gì đó thôi

Tôi cười khó xử, xin lỗi

- ưmm...xin lỗi, tôi mãi suy nghĩ linh tinh ấy mà. Anh hỏi gì?

Sans chậm rãi khoáy ly cà phê của mình, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi

- tôi bảo là khi nào cô tan làm? Thật là- cô cứ giữ cái thói quen suy nghĩ vu vơ ấy thể nào cũng sẽ xảy ra chuyện cho xem.

Tôi cười ngại ngùng

- hì,...tôi không cố ý...T-Tôi sẽ cố sửa bỏ. Còn về phần tan làm, tôi nghĩ là..um.. tầm khoảng 10h tối tôi sẽ đóng cửa tiệm

Tôi khó hiểu vì sao Sans lại hỏi giờ đóng cửa quán, tôi chỉ nghe anh ta đáp lại một từ

- được thôi

Rồi sau đó anh ta lại tiếp tục ung dung thưởng thức ly cà phê của mình

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip