"đồ nhát gan."
yoongi trừng mắt nhìn jimin khi anh vừa làm xong cafe cho một vị khách khác.
"im đi."
jimin đảo mắt. "thôi nào hyung", cậu nói khi đang lấy tiền của vị khách đang chờ cuối cùng và cho vào máy thu ngân. "cứ nói với anh ấy thôi, anh có gì để mất đâu mà."
yoongi đưa cho những vị khách cafe của họ, rồi quay sang với jimin khi họ đã đi. "sai rồi, anh mày sẽ mất tình bạn của anh ấy đấy."
"anh ấy có thích anh mà-"
"chú mày thì biết gì về nó chứ."
"em nhận ra tình yêu mà, cả những ánh mắt tràn ngập sự yêu thương khi em thấy chúng nữa." jimin đánh mắt nhìn yoongi một cái rồi khoanh tay trước ngực. bởi vì cậu vô cùng tự hào về khả năng đọc người khác của mình và cậu không hề thích việc ai nghi ngờ nó cả. yoongi nhìn jimin, không quấy rầy suy nghĩ của cậu em và bắt đầu lau quầy lấy nước.
"đúng ha. vì taehyung nhìn chú như thế mỗi ngày chứ gì?"
"chính xác luôn ông anh ạ."
"ghê quá đi."
yoongi thẳng thừng bỏ qua nụ cười khẩy của jimin khi mà cậu nói "anh cứ làm như anh chưa từng nhìn seokjin hyung với ánh mắt đó ấy nhỉ."
"anh mày không có nhìn anh ấy như thế."
"anh có, và anh ấy cũng thế."
cuộc đối thoại của họ bị cắt ngang khi có một vị khách khác đi vào, điều này cũng đã cứu yoongi khỏi sự khăng khăng của jimin một lúc. yoongi biết rằng jimin chỉ đang cố động viên mình vì cậu có thể nhìn ra được anh thích seokjin đến nhường nào; và cậu muốn thấy yoongi có được hạnh phúc.
và yoongi nghĩ có thể jimin đã đúng về seokjin, bởi vì đôi lúc yoongi thấy được thứ gì đó lấp lánh trong mắt seokjin khi anh ấy nhìn vào mình. nhưng nếu yoongi chỉ đang bị ảo giác thì sao? khả năng bị từ chối vẫn còn đó, và nó đáng sợ lẫn đau lòng lắm.
"hyung, ít nhất thì hãy thử đi." jimin quay trở lại với yoongi khi chỉ còn họ ở quầy. "đến gần hơn. đến để hiểu về anh ấy rõ hơn ngoài cái tiệm cafe này."
"nói bao giờ cũng dễ hơn làm jimin à."
jimin lại đảo mắt của cậu ấy lần nữa. "đừng có quá bi quan như thế hoặc em sẽ giúp anh giải quyết vấn đề bằng chính đôi tay này đấy."
yoongi lập tức nheo mắt lại. "anh xấu hổ! và em tốt hơn hết không nên cố gắng điều khiển anh hoặc anh sẽ nổi giận đấy, jimin à."
jimin cười khúc khích, giả vờ để lộ ra một chút ngây thơ mà cậu đã mất rất lâu trước đây; và nó đủ để làm sụp đổ sự nỗ lực của yoongi khi mà anh đang cố đe dọa jimin bằng ánh mắt. thằng bé này chẳng bao giờ dễ dàng sợ hãi hay bị đe dọa cả, yoongi cá chắc là vì thằng bé nhận thức rõ được năng lực của mình.
yoongi thật sự không lo lắng về việc jimin dùng năng lực điều khiển mình để làm gì thằng bé muốn. theo như anh biết cho đến giờ, jimin chưa bao giờ dùng năng lực trên người khác. nó là một thứ gì đó mà cậu đấu tranh chống lại, cậu có những thôi thúc và nóng lòng với những sự thật hơn. nó giống như cậu không muốn điều khiển người khác để sai với điều đáng lẽ sẽ xảy ra ấy.
khi bạn chối bỏ bản thân mình, cách dùng của năng lực của mình quá lâu, lúc đó có một ngọn lửa bắt đầu cháy lên bên trong bạn; một ngọn lửa đã bùng lên mà bạn thậm chí không thể chịu được nó.
"vậy thì" jimin khoa tay múa chân "biến thành một con mèo đi hyung, và làm bạn với anh ấy như thế. em cũng chẳng biết nữa nhưng hãy làm gì đó đi."
yoongi khựng lại.
anh ngẫm nghĩ về nó cả một phút, nhìn chằm chặp vào khoảng không, não bộ bắt đầu đưa ra tất cả kết quả có thể xảy ra của kế hoạch này. chúng có vẻ không tệ lắm.
yoongi trở về thực tại khi jimin cất lời lần nữa.
"hyung, em không có nghiêm túc về nó đâu đấy nhé."
yoongi bật cười. và trông nó giả kinh khủng. "tất nhiên rồi, anh biết chứ."
và đó là cách mà yoongi có ý tưởng - thú thật là nó khá ngớ ngẩn - biến thành mèo, làm bạn với seokjin để gần gũi với anh ấy hơn.
_
yoongi nghĩ về kế hoạch của mình trong vài ngày tiếp theo trước khi quyết định dứt khoát rằng mình sẽ thử một lần. dù sao thì seokjin là một người rất đáng yêu (sự yêu thương và bản chất rạng ngời của seokj8n là hai trong những điều yoongi thích về anh ấy), sẽ không có cách nào để anh ấy chối từ một chú mèo lạc đang đói và muốn ăn chút gì đó cả, cũng là một điều yoongi chắc chắn sẽ không làm. nhưng anh sẽ hành động như thế một lần, nhân danh tình yêu.
chờ đã-
yêu? yoongi tự hỏi mình có thật sự yêu seokjin không? có quá sớm để gọi tình cảm này như thế?
anh thở dài. quá nhiều câu hỏi thắc mắc. yoongi sẽ nghĩ về nó sau vậy. thật lâu sau.
_
yoongi bắt đầu kế hoạch vào một ngày trong kì nghỉ của mình.
anh chàng của chúng ta thức dậy khá sớm - tất nhiên không phải là bản thân phấn khích, mà bởi vì anh đã quen với việc dậy sớm cho công việc này - và rời khỏi căn hộ chết tiệt của mình trong hình dạng của mèo.
lông của yoongi là màu cam có hơi tối một chút, nó giống như màu tóc của anh trong hình dạng con người. đây không phải là lần đầu tiên yoongi biến thành mèo, nó thực sự là một trong những loài vật yêu thích của anh để biến thành. anh nhận được nhiều sự cưng chiều và âu yếm thế này, không cần phải thú nhận là anh cực thích chúng.
khá tiện lợi là yoongi sống gần nơi làm việc nên anh chỉ rảo bước đến đó. băng qua bên kia đường đến tiệm bánh của seokjin, ngồi ngay trước cửa, và đợi.
yoongi lười biếng liếm một trong những cái chân xinh xắn của mình khi seokjin xuất hiện.
"oh?"
yoongi ngước lên, nhìn vào seokjin với đôi mắt to tròn và lấp lánh của mình. cố để lừa seokjin với sự đáng yêu không thể chối từ.
anh biết rằng mình đã thành công khi seokjin cúi xuống, cẩn thận sờ vào tai của yoongi. yoongi đầu dựa vào cái chạm đó.
"em bị lạc sao bé cưng?"
yoongi meo một tiếng thật tội nghiệp. anh lấy chút dũng cảm và liếm tay của seokjin. vị nó như kem dưỡng da tay vậy, và yoongi hối hận vì đã làm điều đó.
"aww, em đang đói sao?"
seokjin tiếp tục nhẹ nhàng cưng nựng yoongi và anh có thể nghe thấy bản thân bắt đầu phát ra tiếng grừ grừ.
"hmm" seokjin trầm ngâm, vừa nhìn bé mèo kia rồi lại nhìn tiệm bánh, rồi lại quay lại với bé mèo ấy lần nữa.
cuối cùng, anh ấy thở ra một hơi rồi đứng lên, lấy chùm chìa khóa ra khỏi túi mình. "được rồi, anh sẽ tìm gì đó có thể cho em. đợi ở đây nhé."
khi seokjin bước vào và lật bảng treo trên cửa thành 'OPEN', yoongi nghe được tiếng seokjin thì thầm "mình đang làm gì thế này, nói chuyện một cách bình thường với một con mèo ư?"
và thế là nó bắt đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip