91

Năm ngoái, tân ngôi cao online.

Công ty mới thành lập, đoàn đội được mở rộng, phỏng vấn, sàng lọc, bảo vệ ngôi cao, đàm phán thương vụ...

Toàn bộ thành viên trong đội đều bận đến điên lên.

Ngoại trừ Lisa không nên để cơ thể mệt mỏi được Jungkook dẫn xuống lầu đưa về nhà đúng giờ mỗi ngày, thì những người còn lại, bao gồm cả Jungkook đều tiêu hao rất nhiều tinh lực để làm việc trong suốt hai tháng.

Càng đến gần cửa ải cuối năm, hạng mục cuối cùng được giải quyết, việc phỏng vấn sàng lọc để mở rộng đoàn đội cũng coi như hoàn thành, cuối cùng mọi người cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Ngoại trừ việc trực bảo vệ ngôi cao, trước hết Jungkook cho mọi người nghỉ đông trước.

Cuối cùng anh và Lisa cũng rảnh rỗi.

Vốn định nghỉ ngơi một ngày, ngày hôm sau sẽ ra ngoài hẹn hò trong thế giới của hai người.

Ai ngờ đâu, lấy tố chất cơ thể đã vượt qua thử thách của Jungkook lại không thể thả lỏng sau một khoảng thời gian căng thẳng dài — sáng hôm sau, Lisa không ở nhà chờ Jungkook đến đón, cô ngồi xe đến biệt thự riêng của Jungkook, dùng chìa khóa Jungkook đã mở cửa vào nhà và đi đến phòng ngủ.

Người đang nằm trên giường lớn trong phòng ngủ chính đã sốt cao đến mức phỏng tay.

Lisa sợ không nhẹ.

Cô không dám trì hoãn, đầu tiên cô gọi qua nhà họ Manobal, để bác sĩ gia đình lấy chìa khóa dự phòng của bên này mà cô đã để trong nhà rồi đến đây nhanh nhất có thể.

Trong khi chờ bác sĩ đến, Lisa đến toilet trong phòng ngủ thấm ướt mọt cái khân lông, gấp lại làm đôi, chuẩn bị hạ nhiệt cho Jungkook bằng cách vật lý.

Có lẽ bị khăn ướt làm tỉnh, vài giây sau, Jungkook đang nằm trên giường chậm rãi mở mắt ra.

Đồng tử đen nhánh mất vài giây mới xác định được tiêu điểm.

"... Lili?"

Giọng anh trầm thấp hơi khàn do mắc bệnh.
Lisa đau lòng, nhíu mày đáp.

"Anh đừng nói chuyện, bác sĩ tới nhanh thôi."

"Ừ."

Jungkook vì bệnh nên tái nhợt khác thường, cũng vô cùng ngoan ngoãn, mái tóc dính nước vì khăn ướt, anh nghịch ngợm nghiêng người cọ cọ.

Lisa duỗi tay muốn đẩy anh ra.

Đầu ngón tay chạm vào, Jungkook cau mày.

Anh duỗi tay, thong thả nhưng hữu lực nắm lấy đầu ngón tay của cô, "... Sao tay lại lạnh vậy?"

"..."

Lisa ngồi ở mép giường, bất đắc dĩ rũ mắt nhìn anh.

"Lúc nãy em gọi điện thoại cho anh, gọi mấy cuộc anh cũng không bắt máy, còn tưởng anh xảy ra chuyện gì — chưa kịp mặc áo khoác đã chạy ra."

Jungkook thuận theo đầu ngón tay sờ lên bàn tay cô, quả nhiên cũng lạnh như thế.

Mày anh càng nhăn chặt.

Vài giây sau, anh nhấc mép chăn lên, duỗi tay kéo cô gái đang không hề phòng bị vào chăn.

Lisa kinh ngạc mở to mắt, không để cô kịp hoàn hồn, Jungkook đã ôm cô vào lồng ngực chỉ mặc áo ngủ mỏng manh của anh.

Cảm nhận được cơ thể đang dán lên mình hệt như cái bếp lò, Lisa giật mình, vội vàng tránh đi —

"Bệnh anh sẽ nặng thêm."

"Không sao."

Giọng anh khàn khàn, xen lẫn tiếng cười, anh duỗi tay ôm cô gái vào lòng chặt hơn nữa.

"Hơn nữa không phải cảm mạo, chỉ là phát sốt, không lo lây bệnh."

Nói đoạn, anh hôn lên chóp mũi cô gái.

"Ấm không?"

"..."

Lisa không đấu lại, lo lắng khí lạnh sẽ tràn vào nên đành để mặc anh ôm.

Cô chậm rãi thả lỏng cơ thể căng cứng, cẩn thận áp tai lên ngực anh, nghe trái tim đang đập mạnh mẽ bên trong.

Lisa có chút đau lòng nhăn mũi lại.

"Thời gian trước anh quá mệt mỏi, không thể như vậy... Cơ thể không tốt thì làm sao đây?"

Chàng trai vừa rồi còn ngoan ngoãn như một chú chó to tướng, sau khi nghe thấy lời này, lập tức vô cùng nghiêm túc căng chặt gương mặt tuấn tú.

"Sẽ không, cơ thể anh rất tốt."

Lisa: "Vậy bây giờ ai đang sốt vậy? Em à?"

Jungkook: "..."

Jungkook: "Phát sốt chứng minh hệ miễn dịch rất nhanh nhạy, nghĩa là cơ thể anh rất tốt."

Lisa: "............"

Lisa ngẩng đầu lên, nghi ngờ nhìn Jungkook: "Sao đột nhiên anh lại so đo về vấn đề này?"

Jungkook trầm mặc hai giây.

"Chuyện cơ thể có được hay không này liên quan đến tôn nghiêm đàn ông, cần phải so đo."

Lisa: "?"

Trong không nửa phút, Lisa phát hiện ánh sáng từ trong khe hở nào đó, đột nhiên hiểu ra ý của Jungkook.

Qua vài giây sau, gương mặt cô gái dùng tốc độ có thể thấy bằng mắt thường đỏ lên.

"Jeon Jung Kook!"

Cô rầu rĩ thấp giọng mắng anh, nhưng giọng điệu vẫn dịu dàng như cũ.

Vì thế, lời "phỉ nhổ" này chẳng những không khiến Jungkook thu liễm lại vài phần mà như đổ một thùng dầu vào ngọn lửa đang cháy, cảm xúc trong con ngươi đó như đang bùng lên.

Anh cúi người về phía trước, áp đến bên cạnh cổ cô, khàn giọng cười giỡn, "Nhóc con, đúng là em đã trưởng thành, học được cách quyến rũ anh hả?"

"... Anh, anh đừng nói bậy."

Lisa rụt ra phía sau, bị anh dọa sợ đến mức nói lắp.

Jungkook càng bị chọc cười.

Vì phát sốt nên lý trí đã bị chôn sâu, lời trêu đùa còn không kiêng nể gì so với thường ngày hơn hai phần.

Jungkook dùng chút lực, xoay người đè cô gái bên dưới.

Anh cúi đầu, ngửi mùi hoa thoang thoảng trong mái tóc dài của cô gái. Chôn tại hơi thở khiến người khác say mê kia, nghe tiếng hít thở dồn dập của cô gái, Jungkook không nhịn được cười rộ lên.

"Sợ anh như vậy?"

"Không... Không có..."
Nếu không phải câu này nghe như tiếng muỗi kêu thì có thể lực thuyết phục đã tăng lên một ít.

Jungkook thấp giọng cười.

Anh cúi người, cắn dải lụa cô dùng để buộc tóc, nhẹ nhàng kéo ra.

Mái tóc mềm mại như rong biển trải ra trên chiếc giường trắng tinh.

Đáy mắt Jungkook càng thêm đen tối.

Vài giây sau, những cảm xúc cuồn cuộn đó bị anh đè xuống.

Jungkook dời mắt, dụi vào cổ cô cười bất đắc dĩ.

"Anh khuyên em, vào những lúc này, em nên sợ anh một chút thì tốt hơn."

Lisa yên lặng vài giây, sau đó cô mở miệng thì thầm một câu gì đó.

Jungkook không nghe rõ, giật mình một lúc mới giương mắt, "Em nói gì?"

"..."

Đối diện với tầm mắt của Jungkook, cái cổ mảnh khảnh của cô gái đã đỏ bừng.

Cô lén nghiêng mắt, thấp giọng nói thầm: "Em đã... trưởng thành..."

Jungkook ngây ra.

Cô gái còn đang dùng âm lượng thấp nhất nói mãi: "Hyunah nói, con trai ở độ tuổi 20 là dễ... Ờm... Coi như là, coi như là thời điểm xúc động nhất..."

Cô gần như đã muốn vùi mặt vào chăn.

"Cậu ấy còn nói, nếu em vẫn... Vẫn không cho anh... Chạm vào... Vậy thì nhiều cô gái muốn ngã vào người của anh như vậy, anh sẽ phạm sai lầm..."

Jungkook mất thật lâu mới hồi thần.

Anh hơi nâng thân trên lên, rũ mắt nhìn gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của cô gái dưới thân.

Hầu kết Jungkook lăn lăn.

Anh chậm rãi cúi người, từng chút từng chút sát gần hô hấp của cô.

Lisa vô thức nhắm chặt mắt, căng thẳng đến mức nín thở, đầu ngón tay siết chặt khăn trải giường.

Nhưng chiếc hôn đó lại không kịch liệt như Huynah đã nói cho cô — Jungkook chỉ hôn nhẹ cánh môi cô rồi kiềm chế lui lại.

Lisa ngớ ra, mở to hai mắt.



Rõ ràng Hyunah đã nói, mũi tên đã bắn ra sẽ không thể rút lại, nếu cô chủ động đề ra với Jungkook, Jungkook không có khả năng nhịn được, ngoại trừ anh vốn không muốn...

Jungkook khó khăn tách người ra, gần như chật vật buông mắt.

"Anh không thể chạm vào em lúc này... Lili."

Anh nâng người trên, áo ngủ rộng thùng thình không thể che lấp hết, cổ áo mở rộng, trên xương quai xanh trắng nõn, hình xăm dấu cắn đo đỏ chói mắt lộ ra.

Lisa ngước mắt lên, ngay cả lý trí cũng bay hơn một nửa do hoảng sợ.

Cô cũng không biết mình đã lấy can đảm và sức lực từ đâu ra —

"Bịch" một tiếng, Jungkook vừa muốn đứng dậy bị cô gái đè ngược lại xuống giường lớn.

Jungkook kinh ngạc giật mình.

Lisa đỏ bừng mặt mày, cặp mắt đen nhánh có chút ủy khuất không chớp mắt nhìn người bên dưới.

"Sao anh không... Không..."

Sau chữ "không", cô không thể nói nên lời nữa.

Lisa cắn răng, trực tiếp bỏ qua, "Có phải anh không thích em không?"

Jungkook hoàn hồn.

Anh cúi mắt, im lặng cười.

"Lalisa, sau này em cách xa So Hyunah một chút — trước khi yêu đương với Mingyu, cậu ta đã độc thân từ trong bụng mẹ, chỉ biết lấy mấy lý luận giả đó ra dạy hư em."

Gương mặt Lisa đỏ bừng.

Jungkook thấp giọng dỗ cô: "Ngoan, đi xuống."

"..."

Lisa cũng không chịu đựng nổi, chậm chạp bò xuống.

Nhưng ngay lúc này, cửa phòng ngủ bất ngờ mở ra.

Youngsoo dẫn theo nhóm bác sĩ gia đình của nhà họ Manobal vọt vào.

"Mau mau, kiểm —"

Giọng nói im bặt.

Vài giây sau,

Youngsoo: "??"

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip