Hoa Tulip.

- "Nét chữ trông quen lắm…"

---------------

Minho về đến nhà liền chạy tót lên phòng, lục lọi tủ quần áo rồi lôi ra một cái rương bằng gỗ, màu nâu. Nhìn nó không khác gì rương châu báu mà mấy tên cướp biển thực thụ ngày đêm tìm kiếm. Anh dùng chìa khóa mở nắp rương và lấy ra một cái két sắt nhỏ cỡ chừng hai gang tay. Sau đó thì nhập mật khẩu để mở két. Bên trong là một tấm thiệp sinh nhật.

Tấm thiệp đó là quà sinh nhật muộn cho năm ngoái của Hyunjin tặng anh vào đầu năm nay. Do lúc cậu biết đến sinh nhật anh thì nó cũng qua lâu rồi. Đấy, giữ kĩ quà người ta tặng như vậy mà lúc hỏi thích người ta không thì chối đây đẩy.

Anh lại lấy tờ giấy lúc nãy nhặt trên đường ra rồi đối chiếu với tấm thiệp. Quả nhiên là cùng một người viết, thảo nào lại thấy quen quen. Tuy là nét chữ có thay đổi chút ít nhưng chắc chắn là cùng một tác giả. Kỳ thực Minho ít khi thấy chữ của Hyunjin, vì hầu như toàn bộ thời gian trên lớp cậu ấy chỉ xài laptop và smartphone. Nên đây là cách duy nhất giúp anh xác minh…hoặc đây là cách duy nhất mà anh nghĩ ra.

À phải rồi, vẫn còn Hyunjin biết đến ngày sinh nhật của anh mà. Và có lẽ là cậu ấy uy tín hơn mấy con giời kia nhiều. Thêm nữa là hình như khoảng hai, ba tuần trước cậu có hỏi xem anh có tổ chức sinh nhật không. Anh trả lời "Không" thì cậu không nói gì nữa… Vậy mà anh lại quên béng mất vụ này.

Thế nếu cậu ấy muốn tổ chức sinh nhật cho anh thì tại sao lại bỏ con giữa chợ- Ý là, bỏ lại đống đồ giữa đường? Hay là để anh hỏi thử cậu ấy nhỉ. Nhưng mà lỡ đó là một bữa tiệc bất ngờ thì hỏi ra còn gì bất ngờ nữa. Hmm…

---------------

Minho diện nguyên cây đen đi ra ngoài, tất tần tật từ trên xuống dưới đều là màu đen. Đeo kính râm và mang khẩu trang để che khuôn mặt, đội luôn cả cái mũ áo của chiếc hoodie. Anh hiện giờ có thể nói là 'bất khả xâm phạm'. Người bình thường nhìn vào sẽ nghĩ ngay đây là đồ kỳ quặc, tốt nhất là không nên đụng vào.

Địa điểm mà anh chọn cho chiếc outfit này bán mọi mặt hàng từ đồ gia dụng đến quần áo rồi- Ừ, là siêu thị đó. Chật vật gần nửa ngày trời thì cuối cùng anh cũng mua đủ số đồ trên tờ ghi chú. Bây giờ là một giờ chiều. Cũng may là lúc nãy ở siêu thị đã lắp đầy cái bụng rỗng rồi.

Mà khoan, vẫn còn một cái ở cuối trang.

- "Tới lấy bó hoa được đặt sẵn ở tiệm hoa."

- "Không biết có được lấy giùm không đây?"

Anh ngẫm nghĩ một lát, xong thở dài rồi cũng quyết định đi tiếp.

Minho dừng chân lại trước cửa tiệm hoa, mở cửa bước vào cùng với tiếng chuông kêu vang. Cô chủ tiệm niềm nở ra tiếp đón, hơi khựng lại khi thấy bộ dạng kín như bưng của anh.

- "X-xin chào quý khách! Tôi có thể giúp gì cho bạn ạ?"

- "Tôi tới để lấy hoa đã được đặt sẵn." - Anh cố làm cho tông giọng không cảm xúc hết mức có thể. Cô chủ tiệm có chút lạnh sống lưng.

- "À ừm. Anh là người lấy hộ ạ? Vậy cho tôi xin tên của chủ gốc."

- "Hwang Hyunjin."

- "Gửi cho?"

- "…"

- "Lee Minho."

- "Được rồi. Xin đợi tôi một lát."

Cô ấy đi vào trong và mang ra một bó hoa Tulip màu đen nhỏ. Ông trời bộ thấy anh chưa đủ đen hay sao?

Cô ấy đưa cho anh rồi hỏi một câu.

- "Anh có biết Tulip có ý nghĩa gì không?"

Anh lắc đầu.

- "Hoa Tulip là một trong những loài hoa mang ngôn ngữ của tình yêu, là một lời bày tỏ tình cảm chân thành đến người mình yêu thương."

- "…"

- "Mỗi màu sắc của loài hoa này lại thể hiện nhiều thông điệp tình yêu khác nhau."

- "…"

- "Điển hình ở đây là Tulip đen. Nó tượng trưng cho một tình yên bất diệt và vĩnh hằng. Mãi mãi không phai mờ. Nếu anh nhận được bó hoa này từ người nào đó thì có nghĩa là họ yêu anh vô bờ bến. Anh chính là người luôn luôn ngự trị trong tâm trí của họ. Cho dù không nhận được sự đền đáp, cho dù đó chỉ là đơn phương, họ vẫn chấp nhận mà đeo đuổi."

- "Vậy sao?"

- "Tôi không biết thế nào nhưng tôi đoán là cậu Hwang thật sự rất yêu cậu Lee. Nếu hai người đã là của nhau thì tôi nghĩ đây là một dịp để thể hiện tình cảm. Còn nếu chưa là gì thì đây chắc là thay cho lời tỏ tình của cậu Hwang."

Cô ấy cứ được đà nói miết mà không hề biết mình đang 'gửi trứng cho ác'. Chủ nhân tiếp theo của bó hoa đang đứng trước mặt thôi chứ đâu.

- "Tình yêu cậu Hwang dành cho cậu Lee nhất định là tồn tại mãi mãi."

- "Thế…cô có biết 'Mãi mãi là bao xa' không?" - Anh hỏi.

- "Ừm… Mãi mãi nghĩa là mãi mãi. Làm sao mà đong đếm được?"

Anh cười khẩy.

- "Gà! 'Mãi mãi là bao xa' là tên của một quyển sách."

- "…"

- "Ê, tính ra đang deep luôn á anh bạn." - Cô chủ chống nạnh.

- "Ồ xin lỗi, cô tiếp tục đi!"

- "Tình cảm của cậu Hwang mãi mãi không thay đổi. Thứ thay đổi duy nhất là tình cảm ngày một tăng thêm. Aw~ Nghĩ thôi cũng thấy lãng mạn." - Cô ấy xuýt xoa khen ngợi.

- "Uh-huh."

- "Hoặc đó chỉ là cậu Hwang tặng cho đồng nghiệp hay đối tác thôi. Chắc là tôi nghĩ nhiều."

Cô ấy chốt một câu làm anh tắt hết cả hứng.

- "Cô cũng mới làm tuột mood người nghe đó." - Anh chỉ ngón trỏ về cô ấy.

- "Có qua có lại thôi người anh em."

Anh im lặng một lúc rồi tạm biệt cô chủ tiệm. Xong thì quay gót rời đi.

Bây giờ anh đang đứng trước phòng ký túc xá của Hyunjin. Đã đổi hết mấy túi đồ sang màu đen, cho nó 'ton sur ton' với mình. Anh đặt tất cả ngay trước cửa. Để khi vừa mở ra là có thể thấy chúng liền. Riêng bó hoa thì đặt kế bên, ngả vào tường.

Định bụng là ngay lúc vừa gõ cửa sẽ vọt đi thật nhanh để không bị phát hiện. Nhưng mà…

- "NÀY!"

__________________________________

Hôm nay tui muốn biết cảm nghĩ của mọi người về con fic này. Nó có bị tào lao quá không?

Có phải là ngôn từ nghèo nàn và cách hành văn lủng củng lắm không?

Tui học dở tệ môn Văn lắm nên đây là môn mà tui thù nhất luôn :'). Nhưng vì tình yêu với OTP mà tui bất chấp tất cả.

Tui cũng đọc rất nhiều fic để trau dồi nhưng vẫn không biết là mình có thể cải thiện được không :(.

Khuyên người ta hãy tự tin lên mà đôi lúc bản thân mình cũng thiếu tự tin lắm :).

Dù sao thì cũng cảm ơn mọi người vì đã luôn theo dỗi và đọc fic. Cạm sá am nì đa!

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip