Chap 1
Tĩnh mịch và lặng yên
Jin ngồi bên cửa sổ, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định, cái ánh sáng của hoàng hôn luôn rực rỡ như vậy từ từ chầm chậm len lỏi vào mặt hồ xanh thẫm rồi biến mất.
Đẹp đẽ, nhưng luôn khiến lòng người thấm đượm nỗi buồn man mác khó tả. Nỗi buồn ấy hiện diện như giọt mưa bông tuyết lại khó nắm bắt như làn gió thổi qua.
Chẳng biết ngồi lâu đến như thế nào ngắm nhìn bao nhiêu sự thay đổi kì diệu của buổi chiều tà Jin mới nhận ra đêm tối, xung quanh vốn tĩnh lặng giờ đây lại mang thêm nỗi sợ vô hình nào đó không rõ là sợ bóng tối hay sợ tương lai mù mịt phía xa xăm.
Tương lai? Tương lai lại là gì?
Một tương lai cô đơn, một tương lai đau buồn hay một tương lai hạnh phúc.
Jin, cậu không nghĩ được đến hai chữ tương lai càng không dám nghĩ.
Vì sao? Vì cậu vừa chính miệng nói chia tay người cậu yêu nhất, dù tình yêu thấm vào máu tủy nhưng vẫn không tránh khỏi hai chữ "vỡ đôi".
Jeon Jungkook, người con trai ấy ngay lúc cậu suy sụp nhất, ngay lúc cậu sợ hãi nhất mang đến ánh sáng duy nhất ôm lấy cậu, bao bọc cậu. Jin gặp được Jungkook là may mắn đặc biệt nhất cuộc đời này.
Anh là một vũ công rất giỏi và anh đã từng vô cùng nổi tiếng. Nhưng anh chọn từ bỏ ánh hào quang chốn phồn hoa đô thị quay trở về mở lớp dạy nhảy cho trẻ nhỏ.
Jin không ham tiền tài danh vọng, cậu yêu vẽ và cậu chọn thiết kế.
Thỉnh thoảng nhận vài đơn hàng lúc rảnh rỗi thì uống trà ngắm hoàng hôn, với cậu chỉ đơn giản như thế là hạnh phúc.
Jin nói hoàng hôn vô cùng lãng mạn, Jungkook lại nói hoàng hôn thật buồn.
Nhưng số mệnh mà, có bao giờ tha cho một ai.
Khi Jin nhận đơn thiết kế phòng tập cho Jungkook là lúc mẹ cậu, người thân duy nhất của cậu bỏ cậu lại một mình.
Mẹ Jin suy tim giai đoạn cuối, nhóm máu Rh-không có trái tim phù hợp.
Thống khổ, bi ai, đau thương, buồn bã, sụp đổ.
Nước mắt cậu rơi rồi rơi thấm đẫm khuôn mặt tươi cười như ban mai kia.
Nhưng may thay, may thay Jungkook nhìn thấy tất cả và đưa tay lau đi giọt lệ của cậu. Chỉ duy nhất anh ấy.
Jungkook cho Jin biết bao nhiêu ngọt ngào.
Anh sẽ nấu ăn cho cậu mỗi tối.
Anh sẽ đưa cậu đi dạo chơi những nơi cậu thích.
Anh trời mưa sẽ mặc bản thân ướt sũng nhưng tuyệt nhiên không để cậu ướt một mảnh áo nào.
Anh sẽ ôm cậu khi ngủ, sẽ thức dậy chỉnh chăn lại cho cậu.
Sẽ chăm sóc khi cậu ốm.
Vì cậu mà tập ăn cay.
Jungkook nói "bên cạnh anh em không cần trưởng thành cũng không cần hiểu chuyện".
Jin bắt đầu từ lúc nào đó đã không thể thiếu Jungkook trong cuộc sống.
Jin chỉ còn một mình Jungkook thôi.
Mười năm là dài hay ngắn? Hai người bên nhau mười năm và trở thành tâm can của đối phương tưởng rằng có thể chạm đến hai chữ mãi mãi nhưng cũng chỉ là tưởng rằng.
"Jin mau ăn cơm đi đến giờ rồi."
Jungkook hai tuần nay luôn duy trì nhắn tin cho cậu, nhắc nhở cậu mọi việc như dọn nhà, trải giường, ăn cơm hay chăm sóc sức khỏe. Jin không dám trả lời vì cậu sợ mình không chịu đựng được bất chấp chạy về bên anh.
Không thể để chuyện ấy xảy ra, để nói hai chữ "chia tay" cậu đã dùng dũng khí cả đời.
Jin đứng lên bước vào nhà, tối đến không khí sẽ dần se lạnh.
"Hôm nay ăn gì nhỉ?" Câu hỏi đau đầu này luôn bám lấy Jin hàng ngày, trước đều là Jungkook chăm lo từng ly sữa bữa ăn cho cậu, thành ra bây giờ ngày nào cậu cùng qua loa ăn uống, bệnh dạ dày lại tái phát thường xuyên đều đặn hơn.
"Thèm canh hầm của Jungkook quá." Vừa nghĩ cậu vừa lấy mẩu bánh mì cùng cốc sữa lạnh trong tủ ra.
Thời gian cứ trôi, cảnh vật xung quanh vẫn cứ theo quy luật tự nhiên của vũ trụ mà phát triển tồn tại, duy chỉ có lòng người là sắp đạt đến cực hạn cuối cùng.
Một tháng nay không có ngày nào là cậu không nhớ anh, không có ngày nào là trái tim cậu ngừng đau. Cậu đau đến không thở nổi.
Bệnh lại chồng chất bệnh, bệnh thân bệnh tâm.
Mở cửa bước vào nhà, cậu thả mình lên chiếc sofa, thật vô vị.
Cậu tự hỏi mình "sao lại phải khổ thế?" Jin yêu Jungkook nhiều đến như thế nào không phải bản thân cậu không biết. Đem tên người ấy khắc vào tâm khảm sao lại có thể hết yêu chứ.
"Jungkook xấu xa, vậy mà cũng không đến tìm mình." Cậu lẩm bẩm một mình, Jungkook nhắn thì ngày nào cũng nhắn nhưng chưa từng tìm gặp cậu một lần.
"Cũng đúng, là mình muốn chấm dứt mà, đây chẳng phải điều mình muốn sao." Tự cười mình, cậu ứa nước mắt.
Trời mưa to quá còn cả sấm chớp nữa, mỗi lần như thế Jungkook sẽ ôm cậu vào lòng. Bây giờ mưa rồi nhưng chẳng ai ôm cậu cả.
Cậu lại nhớ anh rồi.
Bỗng có tiếng nổ vang trời, cầu dao của khu chung cư phát nổ. Cả căn phòng tối đen như mực u tối như lòng cậu bây giờ vậy.
Jin thu mình vào góc sofa, cả người run rẩy.
Cậu muốn tìm điện thoại, đưa tay mò mẫm xung quanh bị đập vào cạnh bàn, theo bản năng rụt tay về nhưng va trúng bình nước làm nó vỡ tan.
Jin hốt hoảng đưa tay nhặt những mảnh vỡ, vì không có ánh sáng, cậu mơ hồ cảm thấy tay mình đang chảy rất nhiều máu.
Jungkook còn không đến tìm cậu. Jin bật khóc, khóc vì vết thương trên tay, khóc vì vết thương trong tim.
Cậu vì sao phải tự mình cắt đứt tình cảm này? Vì cậu hiểu cảm giác người thân yêu nhất ra đi là như thế nào, nó như một hòn đá đè nặng lên lòng mình không bao giờ xóa nhòa được, nó như bàn tay bóp chết trái tim, như con dao sắc cứa lên từng thớ thịt.
Nó đau hơn hai chữ "chia tay" gấp ngàn lần gấp vạn lần.
Một người sống một người chết, âm dương cách biệt là thống khổ nhất của đời người.
Vì bác sĩ chẩn đoán Jin cũng đã mắc bệnh suy tim, suy tim giai đoạn cuối. Chẳng mấy chốc cậu cũng sẽ đến bên mẹ bằng cách mẹ rời xa cậu.
Nếu như chưa từng gặp Jungkook, cậu sẽ không đau khổ. Nhưng lỡ yêu anh sâu đậm đến thế cậu không có can đảm đối mặt.
Chia tay vì Jungkook cũng vì bản thân cậu.
Jin khóc nhòa cả mắt bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa cùng giọng nói thập phần quen thuộc ấy, giọng nói cậu nghe suốt mười năm qua.
"Jin đừng sợ."
Tựa nơi đại dương mênh mông, Jin bám được vào chiếc phao cứu sinh.
Cậu mở to đôi mắt sưng húp lên vì khóc, cất giọng khàn đặc gọi to.
"Jungkook tay em ..." Nói không được hết câu, nước mắt lại rơi dữ dội hơn đem theo biết bao tủi hờn nhớ nhung thời gian qua bộc phát ra hết.
Cậu không cần cố mạnh mẽ nữa rồi.
Jungkook dùng chìa khóa dự phòng của mình mở cửa vào nhà. Anh giấu Jin giữ lại một chiếc chìa khóa.
Lia ánh sáng nhỏ nhoi của điện thoại đến sofa, anh hốt hoảng chạy lại.
Trái tim hẫng đi một nhịp, anh đang nhìn ai?
Jin anh nhìn thấy hiện tại xanh xao, da nhợt nhạt, gương mặt tựa không cười cả ngàn năm, hai mắt đẫm lệ, đôi tay ngọc ngà kia đang chảy máu. Jin của quá khứ đâu rồi? Jin hay cười của anh, Jin chu đáo lại ngây thơ của anh. Jin được anh chăm sóc tỉ mỉ có da có thịt. Jin không bao giờ phải khóc một mình của anh.
Đau quá, Jin của anh.
Lại không chăm lo sức khỏe của mình đây, lại bỏ bữa đây, lại ăn đồ ăn nhanh đây mà. Cậu chưa bao giờ không để anh hết lo lắng khiến anh muốn lo cho cậu cả đời. Là anh không chu đáo, không nên chỉ nhắn tin, nên cương quyết đến nấu cơm cho cậu dù cậu phản đối, nên đến ép cậu ăn dù cậu có khó chịu. Jungkook nhận hết lỗi sai về bản thân cũng chỉ vì mình Jin.
Tình yêu này đẹp quá.
"Bảo bối đừng sợ, anh đỡ em dậy được không?"
Anh nhẹ đến bên cậu, đặt điện thoại tựa lên chiếc cốc nhỏ không sáng quá, vừa vặn đủ cho hai người nhưng liệu có đủ soi sáng về tương lai phía trước hay không?
______
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip