| 2 |
Ngày hôm sau, đúng như lời đe dọa của Seokjin, Jimin nhận được cuộc gọi đến từ Namjoon lúc tám rưỡi sáng, khi đang ngồi xem sổ sách trong văn phòng.
"Jimin ah? Anh tìm được nhà cho em rồi, nhưng có một vài vấn đề nho nhỏ đây."
"Sao thế ạ?"
"Nó hơi xa trung tâm thành phố. Kiểu như, gần giống ngoại ô ấy."
"Không sao mà anh," Jimin cười. "Em có ô tô, và em cũng thích sự yên tĩnh nữa."
"Còn nữa, nếu em muốn ở một mình, căn nhà có vẻ hơi rộng. Nó có một gara, hai tầng nhà với một phòng khách, một phòng bếp, một phòng tắm, ờm... để xem nào, còn một phòng làm việc và hai phòng ngủ. Quá nhiều không?" Namjoon nói, và Jimin có thể vẽ ra trong đầu cảnh anh đang xòe từng ngón tay ra để điểm tên những căn phòng.
"Hơi rộng thật, nhưng ổn thôi, em nghĩ em không mắc chứng sợ không gian rộng đâu."
"Em có muốn đi ăn trưa, sau đó tận mắt xem xét căn nhà luôn không? Jin hyung vừa gọi, anh ấy nói cũng muốn xem căn nhà nữa."
"Ừm, để xem nào..." Jimin lướt ngón tay trên tờ thời gian biểu. "Em không có hẹn gặp khám, cũng không có lịch phẫu thuật. Em nghĩ là em sẽ rảnh cả buổi chiều đấy, à không..." anh nhướng mày khi nhìn thấy dấu đỏ trong lịch. "Em nghĩ em sẽ rảnh ít nhất là đến bốn giờ chiều nay. Tái khám cho một chú mèo Foldex tên Noel..."
"Vậy em sẽ đi ăn cùng bọn anh chứ?"
"Chắc rồi, em sẽ gặp anh ở Eureka lúc mười một giờ trưa nhé..." Jimin nghe tiếng chuông gió ở cửa reo lên. "Giờ thì em phải đi xem mấy nhóc bốn chân rồi... Tạm biệt anh, cảm ơn anh nhiều lắm!"
"Không có gì, làm tốt nhiệm vụ nhé, chàng bác sĩ thú y!" Namjoon cười, và anh dập máy.
...
Jimin tất tả đỗ xe vào lề đường, vội vội vàng vàng tháo dây an toàn và xuống xe. Chú Shiba tên Toby với đôi mắt dễ thương và cái miệng luôn tươi cười khiến anh cưng nựng quên cả thời gian - anh đang trễ hẹn bảy phút rồi. Thế đấy, đồ ngốc này, Jimin thầm mắng mình. Anh chẳng bao giờ cưỡng lại được những điều dễ thương cả, và lắm lúc - như lúc này chẳng hạn - điều ấy thật là dở người. Seokjin và Namjoon đã đợi sẵn ở trong, đang chuyện trò gì đó khi Jimin gãi đầu và chạy lại gần với gò má đỏ ửng. "Em xin lỗi... Em chơi với Toby nên quên mất..."
"May là em nhớ ra sau bảy phút," Seokjin cười. "Chứ anh biết thừa, em sẽ chẳng bao giờ trễ hẹn nếu không phải tiếp đón một bệnh nhân dễ thương cực hạn."
Jimin gãi tai cười trừ, ngồi xuống, và Namjoon ngoéo tay với một người phục vụ bàn để gọi món.
"Joon bảo căn nhà hơi rộng nếu em sống một mình," Seokjin cầm dao cắt miếng thịt, tiếng dao nĩa va chạm lách cách. "Có ổn không đấy?"
"Không sao mà anh, và ai bảo em sẽ sống một mình chứ," Jimin cười. "Em sẽ nuôi một chú mèo."
"Ồ... Thích quá nhé!" Namjoon giơ ngón cái, và Seokjin gật gù.
Jimin cảm thấy rằng anh thật may mắn, vì có hai người anh lớn như Seokjin và Namjoon. Seokjin luôn vui vẻ và náo nhiệt, còn Namjoon luôn điềm tĩnh và ân cần. Họ đều quan tâm và thương yêu anh rất nhiều, như một đứa em trai ruột thịt. Jimin sống xa nhà kể từ khi anh bắt đầu học đại học, bởi thế, sự hiện diện của Seokjin và Namjoon tựa như một chỗ dựa về mặt tâm lý cho anh, giúp anh khỏi bơ vơ lạc lõng giữa thành phố phồn hoa xa lạ, giữa những người lạ mặt chẳng quen, giữa những khó khăn mà anh phải đương đầu suốt tháng năm đại học, và giữa chật vật những nỗi nhớ quê nhà.
Seokjin sẽ là người khiến tâm trạng đang tuột dốc như một chiếc xe đạp mất phanh của anh dừng lại, và rồi khéo léo khiến Jimin cười lên, khiến những nỗi buồn của anh chợt biến tan theo những câu đùa hài hước của anh ấy. Namjoon sẽ là người giúp Jimin giải quyết những khó khăn, bất cứ điều gì anh có thể giúp, anh chắc chắn sẽ làm, và vô số vấn đề rắc rối trong cuộc sống của anh đều có sự giúp đỡ của Namjoon: có khi chỉ đơn giản là vài bài tập khó nhằn, hay to lớn hơn là cả việc mở phòng khám thú y nữa.
Ba người vừa ăn vừa trò chuyện phiếm, và nửa tiếng sau thì kéo nhau đi xem xét ngôi nhà mà Namjoon tìm được.
Mất mười lăm phút lái xe từ trung tâm thành phố đến khu nhà mới. Tất nhiên, không phải một khu chung cư - vì Chúa, thôi đi, Jimin ám ảnh với nó lắm rồi, xin làm ơn, đừng nhắc đến nó nữa. Một khu đất rộng với những ngôi nhà có hai tầng, có sân, có gara, xếp đều nhau. Tất nhiên, mỗi căn nhà là một kiểu thiết kế, nhưng diện tích mỗi ô đất khá đều đặn, và dãy phố của anh có những ngôi nhà nằm thoáng đãng cạnh nhau - một dãy phố khá đẹp.
Namjoon là một người tháo vát - chưa đầy hai mươi tư tiếng, và nhìn xem, anh tìm cho Jimin một căn nhà tuyệt vời như thế nào này! Màu kem và màu trắng là hai màu chủ đạo, bên trái là gara, bên cạnh gara là cửa chính vào phòng khách, kế bên phòng khách là phòng bếp. Tầng hai có hai phòng ngủ, một đối diện phòng tắm, và một đối diện phòng làm việc. Có một khoảng sân nho nhỏ ở phía sau nữa. Một điều còn hơn-cả-tuyệt-vời: căn nhà đã đủ đầy đồ nội thất - tức là chỉ việc dọn vào ở thôi.
"Namjoon hyung..." Jimin rờ vào cái trụ cầu thang lên tầng hai, nhưng dường như quên mất cách để đóng miệng lại - miệng anh đang hé mở vì shock. "Anh làm thế nào lại..."
"Sao vậy? Có gì không vừa ý em hả? Anh biết là nó hơi xa chỗ làm của em một chút, nhưng-"
"Không, Namjoon hyung, đó không phải vấn đề, chỉ là..." Jimin nhận ra đã ngắt lời anh, nhưng nỗi phấn khích khiến anh không kiềm chế nổi. "Ôi, nó ổn, không, ý em là, nó tuyệt vãi ấy!"
"Em thích là tốt rồi." Namjoon mỉm cười vui vẻ. "Anh đã liên hệ và làm thủ tục với bên nhà đất, chiều nay em có thể chuyển tiền cho họ và bắt đầu dọn đồ đạc vào đây ngay từ ngày mai luôn."
"Namjoon hyung, cảm ơn anh nhiều lắm!" Jimin reo lên. "Căn nhà tuyệt vời nhất em từng thấy đấy!"
Seokjin lò đầu ra từ bếp. "Không phải nhé!" anh la to. "Căn nhà tuyệt nhất phải là cái của bọn anh này!"
Jimin cười hì hì. "Vậy thì đây là căn nhà tuyệt thứ hai em từng thấy. Dù sao, em vẫn rất thích nó, hyung à!"
"Vào mà xem cái bếp này, Jiminie!" Seokjin gõ boong boong vào một thứ gì bằng kim loại, có vẻ là cái nồi. "Căn bếp cũng ổn lắm chứ!"
Jimin đã nhìn qua phòng bếp của căn nhà, nhưng khi cùng Seokjin nhìn lại từng góc một, anh vẫn không thôi "Òa, hyung, nhìn này!" Phòng bếp có màu trắng đơn giản nhưng tinh tế, với rất nhiều dụng cụ nấu ăn: tủ lạnh, lò vi sóng, lò nướng, thôi thì đủ cả, và tuyệt vời nhất là có một chiếc máy pha cafe. Chưa ở ngày nào mà Jimin đã thấy yêu căn nhà phát điên lên được rồi. Okay, anh thừa nhận rằng cái giá có phần hơi chát, nhưng với một căn nhà hết sức tiện nghi như thế này, cái giá ấy rất, rất xứng đáng.
Vậy nên Jimin quyết định làm nốt những thủ tục còn lại với bên nhà đất - chuyển tiền, kí tên, các thứ giấy tờ - ngay trong buổi chiều hôm ấy, trước khi chần chừ thêm và để người khác cướp mất.
"Đã gọi cho bên vận chuyển đồ đạc chưa?" Seokjin hỏi.
"Em gọi rồi, họ sẽ tới vào ngày mai. Xem ra em phải nghỉ gặp mấy người bạn bốn chân một hôm rồi..."
"Đành vậy thôi. Nghỉ làm một hôm cũng không sao mà Jimin. Và đấy," Seokjin chợt nhớ về chú mèo Jimin định nuôi. "Em sẽ nuôi một chú mèo thật hả?"
"Tất nhiên, hyung, em yêu mèo lắm!" Jimin lại bắt đầu cao hứng khi nói về những điều dễ thương. "Em sẽ nuôi một chú mèo Anh lông dài!"
"Tùy em thôi," Seokjin nhún vai. "Giờ thì về nhà nghỉ ngơi đi, mai sẽ là ngày vô cùng bận rộn đấy."
***
Đúng như lời Seokjin nói, ngày hôm sau là một ngày còn hơn-cả-tất-bật.
Ba người nhân viên vận chuyển đến lúc bảy rưỡi sáng, và Jimin cùng họ phân loại đồ đạc, đặt chúng vào những cái thùng các tông to đùng, rồi cùng họ khệ nệ khiêng những cái thùng ấy từ tầng ba xuống xe tải. Những bảy cái thùng như thế được chất lên xe, căn hộ cũ ngoại trừ những đồ nội thất mà ở căn nhà mới đã có đủ, thì chẳng còn gì nữa.
Vì Jimin đã mua đứt căn hộ ấy mất rồi - một quyết định sai lầm - nên Seokjin gợi ý anh treo tòng teng một cái biển "Cho thuê/Bán nhà" ở trước cửa của nó kèm số điện thoại liên lạc của anh ở dưới. "Ai sẽ muốn thuê, hoặc mua nó chứ, hyung?" Jimin cười. "Mà nếu điều ấy có xảy ra đi nữa, em cá họ sẽ chạy mất tăm sau một tháng thôi."
"Có khi một tuần ấy chứ." Seokjin cười. "Nhưng để không đấy thì làm gì? Cứ treo vào nào, đã chết ai?"
Jimin nằm vật ra sàn của căn nhà mới, giữa ngổn ngang những thùng các tông đựng đồ đạc của căn nhà cũ, và thở hổn hển. Chân anh mỏi nhừ, và lưng áo cùng trán anh bết mồ hôi. Anh cần đi tắm, sau đó đi ăn trưa, rồi buổi chiều sẽ dành để sắp xếp lại mớ đồ lỉnh kỉnh kia. Sẽ còn bận rộn dài dài!
Jimin đi tắm, sau đó nấu một bữa trưa đơn giản rồi ngấu nghiến ăn, và khi anh giật mình ngẩng đầu lên từ bảy cái thùng các tông đã vơi quá hai phần ba số đồ đạc, anh mới nhận ra đã hơn bảy giờ tối rồi. Về cơ bản thì mọi thứ đã xong. Mọi đồ đạc, trước mắt anh đã xếp đâu vào đó, số còn lại có lẽ phải để đến ngày mai. "Dù sao thì cũng chỉ còn ít đồ, để đó mai đi làm về rồi xếp cũng được." Anh thầm nhủ, sau đó vì quá mệt để có thể nấu bữa tối, anh lái xe đến Eureka.
Mệt nhoài, anh tắm, rồi thả mình lên chiếc giường êm ái của phòng ngủ mới. Giữa mùi chăn nệm thơm tho, mùi thoang thoảng đặc trưng của những căn nhà lần đầu có người ở, anh thoải mái vươn vai và không ngăn được một nụ cười đến tít mắt khi nghĩ đến nơi ở mới của mình. Phòng khách sẽ tràn ngập nắng mỗi sớm mai, và căn bếp sẽ phảng phất mùi cà phê thơm nồng trong không khí. Anh yêu cái cảm giác ấy làm sao...
Jimin dịu dần vào giấc nồng say với nụ cười còn vương lại trên khóe môi.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip