Chap 14

Mãi đến khi Jungkook đưa Jimin lên xe xong, hắn mới sực nhớ ra mình còn một cuộc họp phải về công ty tham dự.

Hắn đứng ngoài xe, đóng cửa bên ghế phụ của Jimin, rồi đứng đó gọi điện cho Namjoon.

"Hủy bỏ cuộc họp." Giọng điệu hắn lạnh nhạt.

"Không phải chứ, Jeon tổng..." Namjoon giật mình, cứ tưởng có chuyện nghiêm trọng gì, chẳng lẽ công ty sắp phá sản rồi?

"Đã thông báo các phòng ban chuẩn bị tài liệu họp, tổng giám đốc Lee và tổng giám đốc Kang vừa mới đáp chuyến bay chiều nay, không phải nói sẽ bàn về dự án ở nước ngoài sao?"

"Sắp xếp cho họ đến khách sạn nghỉ ngơi nửa ngày đi," Giọng điệu của Jungkook lạnh lùng, không cho phép người khác phản bác, "Cuộc họp dời sang sáng mai, nhớ thông báo xuống dưới. Cuộc họp định kỳ sáng mai vẫn tiến hành như thường lệ, sắp xếp hai cuộc họp vào cùng một khung giờ đi."

Namjoon vừa mới thở phào nhẹ nhõm được một hơi, nghe đến câu sau của Jungkook thì lại thấy tê cả da đầu.

Gộp hai cuộc họp lại với nhau, thời gian bị rút ngắn, đồng nghĩa với việc thời lượng báo cáo của từng phòng ban cũng sẽ bị rút ngắn theo.

Jungkook là người cầu toàn đến cực đoan, mỗi lần họp định kỳ đều có phương án của phòng ban bị bác bỏ, bắt làm lại. Bầu không khí cuộc họp luôn vô cùng căng thẳng. Để đảm bảo phương án của phòng mình được thông qua ngay từ lần đầu, các bộ phận đều phải chuẩn bị kỹ càng, kiểm soát nghiêm ngặt thời gian trình bày, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào trong thời gian ngắn ngủi ấy.

Trong trường hợp này, thời gian họp không phải càng ngắn càng tốt.

Rút ngắn thời gian đồng nghĩa với việc nâng cao yêu cầu đối với nội dung trình bày.

Mỗi lần họp thường kỳ, phương án các phòng ban đưa ra đều tiêu tốn rất nhiều thời gian và công sức, bởi nó liên quan trực tiếp đến KPI hàng tháng, cũng như quyết định liệu những người tham gia lập phương án đó có thể tiếp tục trụ lại trong công ty Jeon thị – nơi đầy rẫy những kẻ "cày cuốc" cực đoan – hay không.

Việc điều chỉnh thời gian cuộc họp lần này, đối với những người khác mà nói, tuyệt đối không chỉ đơn giản là sửa lại nội dung phương án.

Huống hồ, cuộc họp chiều nay còn liên quan đến một dự án trọng điểm ở nước ngoài, lại còn đặc biệt mời hai lãnh đạo cấp cao từ công ty chi nhánh bay sang, đâu phải loại họp linh tinh có thể dời là dời.

Thời gian thay đổi như thế, Namjoon gần như có thể tưởng tượng ra cảnh tượng than khóc vang trời của các phòng ban rồi.

"Vâng, tôi đi thông báo ngay." Namjoon nói.

Đối với Namjoon mà nói, nhiệm vụ của cậu là nhận lệnh từ Jeon tổng rồi thi hành, ngoài ra không cần nghĩ gì thêm, cũng chẳng cần hỏi nhiều.

Dù sao Jeon tổng làm gì cũng có lý do của hắn.

Chỉ là...

Anh ta lại nghe thấy Jungkook đột nhiên dừng lại, nói: "Bảo họ không cần sửa đổi phương án, nếu không kịp báo cáo thì cứ gửi phương án và bản trình chiếu PPT vào hòm thư của tôi là được. Hôm nay... tan làm như thường đi."

Hả?

Mặt trời mọc đằng tây rồi à?

Namjoon không nhịn được nhìn lên bầu trời bên ngoài.

"...Vâng." Tuy trong lòng đầy khó hiểu, nhưng Namjoon vẫn không hỏi gì thêm, đáp lời rồi cúp máy.

Trong giới ai cũng biết, Jungkook là một ông chủ tàn nhẫn và lạnh lùng, từ khi hắn nắm quyền Jeon thị, văn hóa doanh nghiệp của cả công ty chỉ còn gói gọn trong một chữ: "cày".

Hơn nữa là cày có hiệu suất, cày có phong cách.

Những năm gần đây, số liệu tài chính của Jeon thị tăng vọt không ngừng, lương thưởng của nhân viên cũng tăng đều đặn qua từng năm, tất cả đều nhờ công không nhỏ của Jungkook.

Hắn không chỉ yêu cầu nhân viên cày cuốc, bản thân còn phải cày gấp đôi. Dĩ nhiên, tiền tăng ca cũng chi trả hào phóng. Thưởng cuối năm ngoái của Jeon thị, mỗi người đều được phát mấy trăm nghìn.

Với mức đãi ngộ thế này, hầu như không ai là không ao ước.

Những ông chủ máu lạnh thì nhiều vô kể, bây giờ chẳng có công ty nào là không cày, nhưng kiểu ông chủ máu lạnh như Jungkook lại là kiểu vừa khiến nhân viên yêu vừa khiến họ hận, lại vừa khiến họ sợ.

Nhưng phải công nhận, Jungkook thực sự có năng lực.

Jeon thị từ một doanh nghiệp gia tộc truyền thống trải qua quá trình chuyển mình đầy gian khổ, mới đạt đến quy mô đứng đầu trong ngành như hiện nay, tất cả đều bắt đầu từ khi hắn nắm quyền điều hành Jeon thị.

Những năm ấy hắn gian khổ gầy dựng, đắc tội không ít người, nhưng cũng cứu được không ít người.

Giờ đây, giai đoạn chuyển mình của Jeon thị đã qua, trước mắt là một vùng biển rộng mênh mông, thực ra trong nội bộ công ty, không ít người từng bàn tán về đời tư của Jeon tổng.

Lời của vị thầy tướng số năm xưa dĩ nhiên là mọi người đều biết, cũng có người đoán rằng Jungkook sẽ chọn chấp nhận kết hôn theo sắp đặt, hay sẽ chọn một người hắn thực sự yêu.

Giờ thì đáp án đã rõ ràng.

Điều duy nhất còn lại, chỉ là: lời vị thầy tướng kia liệu có ứng nghiệm hay không.

Nhưng hiện tại xem ra, chuyện đó cũng không còn là điều mà mọi người quan tâm nhất nữa.

Lúc này, điều khiến các nhân viên Jeon thị – những người vừa nhận được thông báo có thể tan làm sớm hôm nay – cảm thấy tò mò nhất chính là... Hôm nay rốt cuộc Jeon tổng bị làm sao vậy?

Tại sao hắn lại là người dẫn đầu trốn họp buổi chiều?

Cuộc họp phát triển thị trường và kỹ thuật ở nước ngoài đâu rồi?

Cuộc họp định kỳ với yêu cầu báo cáo phương án không đạt thì phải làm lại từ đầu đâu rồi?

A a a! Đại ma vương lạnh lùng vô tình Jungkook bỗng dưng mất hút vào chiều nay, thật khiến người ta thấy khó quen quá đi!

Dĩ nhiên, không chỉ riêng đám nhân viên đã quen với guồng quay cường độ cao ở Jeon thị cảm thấy không quen, mà cả dì Chou cũng vậy.

Dì nhận được thông báo từ sớm, hôm nay Jeon tiên sinh sẽ cùng cậu Park về nhà dùng cơm. Nghĩ đến mấy món đã chuẩn bị sẵn ở nhà có lẽ không đủ phong phú, dì liền vội vàng ra siêu thị mua thêm ít đồ. Dì tính toán thời gian, đoán chắc lúc mình về thì Jungkook còn chưa tan ca, vậy là vẫn còn dư thời gian để rửa rau, chuẩn bị nguyên liệu rồi thong thả nấu nướng. Nhưng không ngờ, dì vừa mở cửa bước vào, tay còn xách mấy túi lớn túi nhỏ mua từ siêu thị về, đã thấy Jungkook và Jimin ở nhà từ lúc nào.

Dì Chou có chút căng thẳng.

Trước đây dì từng làm việc ở nhà cũ của Jeon gia, sau đó vì con dâu sinh em bé, dì phải tranh thủ thời gian về nhà trông cháu nên Jungkook điều dì sang căn nhà này làm việc theo giờ.

Jungkook trả lương rất hào phóng, nhưng công việc mỗi ngày của dì thực ra chẳng có bao nhiêu.

Vệ sinh trong nhà đều có người dọn dẹp định kỳ, việc duy nhất dì cần làm là nấu cơm cho Jungkook.

Nhưng một tháng hắn cũng chẳng về nhà được mấy lần.

Thậm chí có một quãng thời gian gần cả nửa năm dì không nhận được thông báo nào từ phía hắn yêu cầu về nhà nấu cơm.

Sau đó, dì Chou phát hiện hình như dạ dày của Jungkook không được tốt lắm.

Trước đây dì nhớ hắn chỉ không biết uống rượu, giờ thì đụng đến rượu là đau dạ dày. Mà có khi không cần uống rượu cũng đau, chỉ là hắn chưa từng nói ra. Tính cách của hắn là vậy, chẳng bao giờ kể mấy chuyện đó với ai.

Bởi vì đối với hắn mà nói, đây chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng bận tâm.

Nhưng dì Chou không cho rằng đây là chuyện nhỏ, dì bắt đầu để sẵn đủ loại thuốc thông dụng trong tủ thuốc ở bếp.

Những loại thuốc này, Jungkook có lúc sẽ uống, có lúc thì không.

Mỗi lần dọn dẹp tủ thuốc, nhìn những lọ thuốc còn nguyên, dì lại khẽ thở dài.

Người như Jeon tiên sinh, thật ra cũng có vài phần giống lão Jeon tiên sinh khi xưa, cứng đầu chẳng khác gì một tảng đá.

Cũng không biết tương lai sẽ có một người như thế nào đến ở bên cạnh hắn.

Trong phòng khách rộng lớn, Jimin đang ngồi bên cạnh ghế sofa. Một chân cậu đã mang dép đi trong nhà, chân kia thì chiếc tất đã bị Jungkook kéo đến phân nửa.

Jungkook ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng nâng bàn chân bị trật của cậu đặt lên đầu gối mình.

Sau đó, hắn lấy tuýp thuốc mới mua đặt trên bàn trà ra, đổ một ít thuốc mỡ vào lòng bàn tay, xoa nhẹ mấy lần để làm nóng bằng nhiệt độ tay mình, chuẩn bị thoa lên mắt cá chân của Jimin.

Đây là cao làm mát có tác dụng giảm sưng tan máu bầm, vừa mở nắp đã tỏa ra mùi hăng hăng lạnh buốt, Jimin lập tức có thể tưởng tượng ra được cảm giác khi lớp thuốc ấy bôi lên chân mình.

Cậu đang rất đau.

Không muốn đau hơn nữa.

Jimin khẽ rụt chân lại.

"Em không bôi đâu." Cậu nói.

Trước đây cậu cũng từng bị trật chân, toàn để mặc đó vài hôm rồi tự khỏi, chưa bao giờ bôi thuốc.

Thuốc bôi ấy có mùi vừa nồng vừa khó ngửi, thật sự không phải là sản phẩm tà ác của nhân loại sao?

Từ nhỏ Jimin đã quen tự lo cho mình, lớn lên với kiểu cách lôi thôi, cộc cằn như vậy, cậu vốn không phải người ẻo lả yếu đuối gì.

Đương nhiên, buổi chiều vì trẹo chân mà đau đến khóc, cũng thật sự là ngoài ý muốn.

Thuốc bôi vừa phiền phức, lại còn đau rát, cậu thật sự chẳng muốn bôi chút nào.

"Mai, cùng lắm là mốt là khỏi thôi. cũng không ảnh hưởng đến việc học hay làm thêm, dù sao thì vẫn đi được mà, chỉ hơi bất tiện chút xíu thôi, cẩn thận chút là được ấy mà!"

Jimin nhíu chặt mày, cả khuôn mặt đều lộ rõ vẻ kháng cự, nhưng lời nói ra lại nghe như đang làm nũng.

"Cẩn thận chút là được?" Giọng Jungkook lạnh như băng. "Nếu cẩn thận thật thì đang tâng bóng sao lại trật chân?"

Jimin hơi chột dạ, quan trọng là cách Jungkook nói chuyện lúc này nghe còn khá đáng sợ.

Cậu len lén liếc nhìn sắc mặt hắn, phát hiện khuôn mặt tuấn tú ấy đang phủ đầy sương lạnh, đuôi mày hơi nhướng, đôi mắt sâu đen thăm thẳm, cả người mang theo khí thế như đang răn dạy cấp dưới của mình.

Jimin không dám nói chuyện nữa.

Khí lạnh từ người Jungkook như lan tỏa khắp phòng khách, dường như khiến cả không khí cũng trở nên rét buốt hơn vài phần.

Cả căn nhà rơi vào một sự yên lặng kỳ lạ.

Mãi đến khi bàn tay vẫn còn lành lạnh của Jungkook áp lên mắt cá chân của Jimin.

Jimin "a" một tiếng, chân lại vô thức muốn rụt về.

Nhưng nghĩ đến khí thế và vẻ mặt của hắn lúc này, cậu lại cố ép mình chịu đựng.

Jungkook dùng lòng bàn tay xoa tròn trên chân Jimin, nhẹ nhàng thoa đều thuốc mỡ. Sau khi bôi xong, hắn kéo ống quần đang xắn của Jimin xuống.

"Chỉ là bôi thuốc mỡ thôi, đâu phải muốn mạng của em," Jungkook nhàn nhạt nói, "Trong vòng tám tiếng sau khi trật chân phải bôi ít nhất hai lần, trước khi ngủ tối nay tôi sẽ bôi thêm lần nữa."

Jimin khẽ "ồ" một tiếng, rồi rút chân lại.

Còn một khoảng thời gian nữa mới đến bữa tối, Jungkook lên thư phòng trên lầu xử lý chút công việc. Dù có trốn làm thì cũng không thể thật sự buông bỏ hết, đợi hắn làm xong xuống lại, dì Chou cũng vừa mới chuẩn bị cơm nước xong.

Jimin không chú ý đến bên nhà ăn, dì Chou đã bưng bữa tối lên bàn ăn, đúng lúc ấy cậu lại lóe lên chút ý tưởng, bèn quay về phòng lấy giấy bút, nằm sấp trên bàn trà vẽ vời như đang phác thảo bản nháp.

Nói là không sao, nhưng thực tế chỉ cần lên lầu một chuyến cũng thấy hơi bất tiện, lo lát nữa ăn cơm dì Chou gọi mà không xuống kịp, nên cậu đành mang đồ ra ngồi ở phòng khách chờ luôn.

Cậu nghĩ lần sau về trường sẽ mang máy tính cá nhân sang đây, để khi có cảm hứng thì còn có công cụ vẽ bên cạnh.

Jungkook vòng qua phòng khách đi đến phòng ăn, giúp dì Chou sắp xếp bát đũa. Hắn vừa làm vừa nghe dì Chou nhỏ giọng nói: "Jeon tiên sinh, vừa rồi ngài nói chuyện với cậu Park hình như có hơi nghiêm khắc, hơi dữ quá thì phải. Tôi nghe thư ký Kim kể là nhân viên công ty ngài ai cũng sợ ngài hết. Dù sao cậu Park còn trẻ, vẫn chưa bước ra xã hội, hay là sau này ngài nói chuyện với cậu ấy nhẹ nhàng hơn chút nhé?"

Vừa rồi.....hắn hung dữ sao?

Jungkook trầm ngâm.

Hắn ngẩng đầu nhìn Jimin đang chuyên tâm vẽ tranh trong phòng khách.

Có lẽ là muốn tập trung chú ý, đứa nhỏ đã đá văng dép lê, cả người nằm dài ra ghế sofa để vẽ.

Từ góc độ của Jungkook, hắn có thể thấy rõ khuôn mặt nghiêng với làn da trắng mịn của Jimin.

Hình như trong lúc vẽ cậu vừa thật sự hơi bĩu môi, vẻ mặt mang theo một chút không vui.

Là trạng thái và biểu cảm vô thức, không phải giả vờ.

Jungkook bắt đầu tự kiểm điểm.

Xem ra ban nãy đúng là hơi dữ, dọa cho cậu nhóc buồn bực rồi.

Phải sửa lại mới được, không thể cứ thế này rồi dọa người ta chạy mất chứ.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip